처음 200줄입니다.
XƯỞNG LEN-PHIM sản xuất
Hội Liên hiệp sáng tạo Thứ Nhất
“DUY NHẤT...” Dựa theo truyện “Điều vặt vãnh” của nhà văn Paven Nhilin
Kịch bản: Paven Nhilin, Ioship Kheiphin
Dàn dựng: Ioship Kheiphin
Quay phim chính: Henrich Marandgian
Họa sĩ chính: Vladimir Svetozarov
Nhạc sĩ: Nadezda Ximonhian
DIỄN VIÊN:
Kaxatkin – VALERY ZOLOTUKHIN
Tanhiusha Fesheva – ELENA PROKLOVA
Natasha – LUDMILA GLADUNKO
Boris Ilich – VLADIMIR VƯISHOSKI
Phong bì, tem, bưu thiếp có hình ảnh Viễn Đông đây!
Chân dung các nghẹ sĩ đây! – Cho tôi xem nào!
Ôi, bác cẩn thận kẻo ngã!
Cô không phải lo cho lão nghệ sĩ già này!
Quỷ tha ma bắt...Chúng ta đang đi ngang qua hồ Bai-cal.
Hồ Bai-cal?
Hà...đúng rồi! Đã nghe thấy tiếng nước vỗ bờ!
Hay ho quá nhỉ...!
Ôi...ha..ha..ha...
Phải phạt chị mới được!
Xin thứ lỗi...Sao mình không nhìn thấy anh lính kia chứ?
Anh còn đứng đó làm gì?
Mau lại đây ngồi với chúng tôi! – Lại đây nào!
Xem chúng ta có gì nào!
Xem nào, để tôi lau mặt cho!
Khi đó tôi còn rất trẻ...
Ha ha, giờ anh già lắm nhỉ...thế đấy!
Sau một thời gian dài được hoãn, rút cuộc tôi cũng gia nhập quân ngũ.
Hồi đó tôi được hoãn nhập ngũ do chấn thương...
...khi thi đấu trượt tuyết.
Đã 4 năm xa vợ...
Anh có cháu nào chưa?
Đương nhiên là có rồi!
Chúng tôi sống chung được một năm, cô ấy sinh cho tôi một đứa con gái...
...tên là Evira – con gái tôi.
Lần này tôi về thăm nhà, định đón họ
quay trở lại vùng này sống cuộc sống dân dã bình thường
Nghề nghiệp chuyên môn của tôi là lái xe.
Dự định của tôi chỉ đơn giản vậy thôi.
Như lời một bài hát tôi từng nghe qua...
Hay từng đọc trọng cuốn sách nào đó...
..."thiếu nơi này đâu còn tình yêu"...
Anh lính, cậu định đến sống ở đâu? Ý tôi là, cậu có địa chỉ cụ thể nào chưa?
- Biết nói sao nhỉ...? - Nếu chưa có, hãy đến chỗ chúng tôi!
Ở công trường chúng tôi...
...những anh chàng có gia đình đều được cấp căn hộ, ai cũng được cấp.
Nếu muốn, có thể ký hợp đồng.
Phải hỏi vợ anh đã, xem cô ấy có đồng ý không?
Ồ...vợ tôi tuyệt vời lắm...
Chị nhìn xem!
Chỉ có điều...nhìn qua ảnh không thể diễn tả hết...
Ồ...cô ấy quyến rũ lắm...
Các vị không hình dung nổi đâu...
ở ngoài đời, cặp mắt cô ấy mới xanh làm sao!
Vậy cô ấy...cô ấy làm nghề gì?
Chiêu đãi viên – làm việc trong ngành dịch vụ ăn uống.
Nào, ta ký hợp đồng nhé!
Đợi đã, đợi đã, anh hãy ngồi xuống!
Ngành kinh doanh của anh là gì?
Quy mô có lớn không?
Thường chuyên chở gì? Gà chăng?
Ha..ha..ha..chở gà...
À...chúng tôi chở phụ tùng, máy móc...
Biết đâu toàn những thứ vặt vãnh...
Chỉ cần môi trường thân thiện, đoàn kết là được.
Này công dân!
Đồng chí tìm gì vậy?
Dì Nhina, là cháu đây - Nhikolai...
Ồ...thì ra là cậu...Nhikolai...
Vậy mà tôi cứ tưởng... – Bà có biết Tanhiusha đâu không?
Như mọi ngày, Tanhiushka ở nhà hàng.
Chìa khóa vẫn ở đây...
Cháu chỉ cất đồ vào nhà thôi.
Huýt... - Ôi...
Ôi...Kolia... – Con chào mẹ...
Manhiusha, lại mà xem, ai về đây này?
Ôi..i..i...Kolia..
Kolia, em trai ơi... - Chào chị!
Sao, em từ đâu về vậy?
Từ nơi mà tất cả mọi người đều trở về.
Nói tóm lại, em đã hết hạn quân ngũ.
Sao, ở nhà mọi người sống thế nào?
Mọi người hả...sống rất dễ chịu...
Hàng ngày xem TiVi, chương trình mới nhất...
...dọn dẹp nhà cửa, thu dọn rác rưởi...
...khỏe mạnh đầm ấm, mọi thứ đâu vào đấy.
Manhiusha, vào bếp đi con...để mẹ chạy ra cửa hàng.
Ồ...không..không..con chỉ ghé qua một chút, để khi khác.
Con chỉ muốn hỏi thăm về Tanhiuska.
Biết nói sao với con bây giờ?
Mẹ không muốn con phải đau lòng. – Mẹ, có chuyện gì vậy?
Với mẹ và chị thì không sao...
Cuộc sống mà, Nhikolai...Song cần phải nói thẳng với em...
Hạnh phúc gia đình của em đang bị đe dọa.
Ôi...mẹ ơi, làm gì bây giờ? Em ngồi xuống đã, Kolia!
Em vừa về tới nhà. Có muốn ăn chút gì không?
Ngồi xuống con! Ăn chút gì nhé? Mẹ có thịt viên, bánh trong tủ lạnh...
Con không muốn gì hết, chỉ muốn mọi người đừng phóng đại...
Chúng tôi không phóng đại...! Không hề!!!
Hừ...phóng đại! Phóng đại! Chị đã viết thư kể rõ mọi chuyện cho em!
Vợ con có những quan hệ hết sức dễ dãi...
...ở chỗ làm việc, ở câu lạc bộ...
Hà..hà.. Tanhiushka...cô ấy làm việc ở cảng mà.
Cũng vậy thôi. Người ta phàn nàn về nó...
Phàn nàn chuyện gì?...Có chuyện gì mà mọi người...
Mẹ và chị thì chẳng can hệ gì,
Nghe nói, tiễn cô ấy về nhà là một nghệ sĩ từ nơi khác đến.
Lại còn nghệ sĩ nào nữa?
Nghệ sĩ nào ư? Dàn đồng ca này, nhóm âm nhạc này...
Chị không muốn nói, song chẳng khác gì gai đâm vào mắt,
Mọi việc diễn ra trước mắt đứa nhỏ
Họ cư xử với nhau cứ như vợ với chồng...
Mẹ đã từng lưu ý con...
...phải hết sức thận trọng khi cưới một cô vợ làm ở nhà hàng.
Hóa ra mọi chuyện là vậy...
Mọi người đừng cản nữa
Con nói thật đấy...
Tôi sẽ giết cô...
- Nhikolai... - Tôi phải giết...Buông ra! Sao lại đẩy em?
Mọi người làm gì vậy? Buông ra, mở cửa...
Em phải trừng phạt cô ấy!!!...
Im đi!
Sao con định làm điều dại dột vậy?
Đừng sinh chuyện nữa! “Tôi phải giết” nghĩa là sao?
Tất cả là do mẹ, lôi mọi chuyện ra kể lể...
Tôi phải xé xác người đàn bà ngu ngốc này!
Nhkolai...
Đừng tự phá vỡ gia đình mình!
Cô ta là đồ quỷ cái, thứ đàn bà hư hỏng...
Chính mẹ là người gây ra mọi chuyện! – Mẹ ư?
Chứ còn ai nữa? Suốt ngày dòm ngó đời tư của con, khiến con mất hết tự do.
Bạn bè con mẹ chẳng ưng ai hết...
- Thả em ra! – Cậu im miệng đi!
- Tôi ngồi được chứ? - Xin mời!
Ê, người đẹp ơi...
Chiều nay cô có rỗi không?
Tôi lúc nào cũng rỗi...kể từ khi mới ra đời.
Món thứ 2 ông dùng gì? Cá Xac-din với bánh xèo?
Bánh xèo ư? À há...
Ôi...không thể tin được...
Nhikolai của em...
Tình yêu duy nhất của em!
Vậy mà em cứ tưởng đến mai anh mới về...Ta đi nào!
Con gái Evira của chúng ta đâu?
Anh muốn gặp con ngay... - Không, không...
...Trước tiên anh phải là của em đã.
Các cậu ơi, chồng mình về rồi...!
Anh đứng đấy nhé!
Cháu đưa anh ấy về nhà đi, Tanhia, đi đi!
Natasha...nhìn anh ấy xem...
Valentina, cậu lập tức đến làm thay tớ nhé!
...Dì Nhiura ơi...
Chuyện gì xảy ra ư? Chồng tớ mới về...
Dì lấy giúp cháu chai rượu và ít kẹo...
Ừ, đúng vậy, Kolenka của tớ...
Ôi..Kolenka của em!...
Hàng đêm dài...
em chỉ gặp mình anh...
...chỉ riêng mình anh trong những giấc mơ...
Cây Ghi-ta này ở đây làm gì?
Ở đâu ra thế? – Đó là ghi-ta của em...
Em mua à? – À há...
Anh Kolenka yêu dấu, em sẽ kể cho anh...
...ở nhà văn hóa của chúng em có một ban nhạc rất hay.
Thầy giáo dạy nhạc...một người mới tuyệt vời làm sao...
Anh biết không, Kolia...em thích hát vô cùng...
Kolenka yêu dấu...
Thôi nào, thôi nào...
Em ngày đêm bị giày vò... – Hừ, giày vò cái nỗi gì?
Anh biết không...em thường tưởng tượng... biết đâu anh đã có người khác...
Ở đâu...?
Thật ngớ ngẩn...!
Tại sao lại ngớ ngẩn? Anh nói xem, tại sao... – Là bởi vì...
Em biết trong đời thiếu gì đàn ông, em biết...
Em nói năng lẩm cẩm gì vậy?...Em điên rồi sao?
Em không biết...có thể, mọi người coi em... không phải người phụ nữ đàng hoàng...
...như những cô gái khác... Họ coi em là người thích lăng nhăng...
Xin hãy thứ lỗi...hãy tha lỗi cho em...
Em chỉ muốn...được giãi bày cùng anh...
Em không muốn anh phiền lòng... – Thôi được, được rồi...
Đừng làm chuyện dại dột nữa...
Nhikolai, cậu là người may mắn...có một cô vợ tuyệt vời như vậy!
Nào, chúc sức khỏe chủ nhà... - Cám ơn, cám ơn tất cả mọi người...
Ồ...con gái chúng ta đã về!
Vira...Cám ơn cháu, Vichia, đã đưa em về nhà! Nào, ngồi vào bàn đi!
Virochka...đây là bố con...
Ôi...con quên bố rồi ư? - Con quên rồi!
Lại đây với bố nào, con gái yêu! Lại đây con!
Chào con gái yêu! – Bố mang gì về cho con?
Con nhìn xem, bố mang về cho con một chú Thỏ, trong góc nhà kia kìa!
- Chú Surich đâu hả mẹ? Kia là ủng của chú ấy, chắc chú ấy lại đến đây.
Đừng nói linh tinh! Ăn nho đi con!
Ô..ô...tôi thấy...các vị đang tiệc tùng...
Sao, Nhikolai? Giải ngũ rồi hả? - Chào anh!
Xin giới thiệu với cả nhà, người quen của tôi, anh Giutrenko.
Tôi vừa lôi anh ấy từ cuộc họp đến thẳng đây!
Mọi thứ như trong một câu chuyện ngụ ngôn:
No comments yet. Be the first to leave one.