처음 200줄입니다.
- Chúng ta muốn gì? - Sự công bằng!
- Ta muốn nó khi nào? - Ngay bây giờ!
- Chúng ta muốn gì? - Sự công bằng!
- Ta muốn nó khi nào? - Ngay bây giờ!
Ủng hộ những lao công.
Khỉ thật.
Cái khỉ gì thế?
Xin lỗi.
Cứ tưởng họ không ăn gì thì sẽ xìu đi chứ.
Nói thật thì tớ hy vọng họ chết đói.
Ừ, nghiêm túc đấy. Bọn này cần được ngủ.
Bọn họ bảo tớ sắp khai tiệc rồi nên nhanh chân lên.
Tớ bảo, "Thật là thiểu năng."
Tớ đâu có ngu mà đi đến chỗ đó.
Tớ đang biểu tình nhịn đói.
Cậu đúng là một trong số họ.
Hoặc tớ chỉ không thấy đói.
Hoặc cậu muốn bí mật nhịn đói.
Thế thì ích gì chứ?
Ai lại quan tâm tới mấy người lao công chứ.
Bọn họ có vẻ không tạo được sự tương tác gì.
- Không một ai. - Không một ai.
Thế họ làm gì trên bãi cỏ vào ban đêm vào Chủ nhật?
Điều duy nhất mấy người phản đối đó quan tâm
là trông có vẻ đang quan tâm.
Chỉ một sự mô phạm ngu xuẩn rằng họ là đám Do Thái nông thôn da trắng.
Chào, tôi là dân Do Thái.
Tôi được phép nói thế.
- Tào lao. - Kaycee, thôi nào.
Cái gì? Bọn họ đáng bị trù ẻo vì đã dựng ta dậy quá sớm vào Chủ nhật.
Gã đó có gì đó rờn rợn.
Rờn rợn? Hay lôi cuốn?
Cái gã cầm biển đi vòng quanh ấy.
Đó mới là loại người cậu nên tìm.
Người ta dùng thuật ngữ "cắt cửa mình"
nhưng việc cắt bỏ bộ phận sinh dục nữ (FGM)
được miêu tả chính xác điều mà gần hai triệu bé gái
phải trải qua mỗi năm.
Vài nền văn hóa dùng một thanh đao
giống cái này.
Nhưng phổ biến hơn thì FGM được thực hiện
bằng một mảnh kính vỡ, nắp một hộp thiếc, hoặc đá được mài sắc.
Một khi âm vật hay còn gọi là bộ phận sinh dục ngoài bị cắt bỏ
cô gái được khâu lại
và chân được cột lại trong 40 ngày
trong lúc vết thương lành lại.
Nếu nó có lành lại.
Kaycee?
Sao họ lại làm thế? Mục đích là gì chứ?
Các ngôi làng không coi họ là phụ nữ
trừ khi họ trải qua chuyện này.
Theo quan niệm của họ, đó là một nghi lễ.
Thật điên rồ.
Ở đó có tòa đại sứ mà, lẽ ra họ phải làm gì chứ.
Bố em là một luật sư cho LHQ.
Có thể ông ấy sẽ can thiệp được.
Không chỉ những nước châu Phi thực hiện việc này.
Người Hồi, các nước Trung Đông,
các bộ tộc ở Amazon.
FGM là một vấn nạn toàn cầu.
Các em sẽ cần mọi luật sư trong LHQ để ngăn nó lại.
Tiếp theo, thử thách loài kiến.
Sao cô ấy lại nói những điều phân biệt giới tính vậy?
Chẳng phải cô ấy dạy lớp đó sao?
Ừ, tớ nghĩ tại cô ấy tới tháng thôi.
- Ừ. - Thứ lỗi.
Này, tôi nói chuyện với cậu một lát được không?
- Không lâu đâu. - Được.
Được.
Tôi chỉ muốn đưa cậu một tờ bướm của một nhóm.
Ồ, cảm ơn.
Tôi nghĩ điều các cậu làm rất có ý nghĩa.
Tôi thực sự không có hứng thú.
Alejandro bảo tôi đưa cậu cái đó.
Alejandro?
Này, không có gì đâu. Không thúc ép gì cả.
Chỉ là tụ họp, nói về các vấn đề.
Đồ ăn ngon lắm đấy.
Khoan, tôi tưởng các cậu nhịn đói.
Vài người làm thế thật.
Hiển nhiên không phải tôi rồi, nhưng tối nay bọn tôi ăn mừng.
Trường đã cung cấp bảo hiểm sức khỏe cho các lao công rồi.
- Thật sao? - Ừ.
Họ đang thỏa thuận đấy, nên...
- Hẹn gặp lại cậu. - Tôi sẽ suy nghĩ.
Đừng nghĩ. Hãy hành động.
Đừng nghĩ. Hãy hành động.
Cậu không thực sự tham dự cuộc này đấy chứ?
Không. Tớ hành động.
Hành động trong lúc suy nghĩ về nó.
Tốt, vì chủ nghĩa tích cực thật là rảnh rỗi.
Chương trình môi trường LHQ xử lý những vấn đề như thế này.
Mọi người đều biết chuyện gì đang xảy ra.
Đó không phải chuyện có thể chữa khỏi qua đêm.
Trừ khi có dính dáng tới dầu.
Vậy là chúng ta nhào vô ngay.
Nói thì dễ rồi.
Còn có những thủ tục.
Chúng ta không thể xâm lăng một đất nước chỉ vì ta
nghĩ họ đang làm điều phi pháp hay phi đạo đức.
Không thể nữa.
Dây chuyền của con đâu?
Trong phòng ký túc xá.
Bố đừng lo, nó an toàn mà.
- Mẹ con làm nó từ cello của bà ngoại. - Vâng. Con biết.
Con chỉ quên đeo nó mà thôi.
Lẽ ra con nên tiếp tục chơi.
Mẹ con rất thích thế.
Mẹ cũng sẽ rất thích nếu con làm điều khiến mình hạnh phúc.
- Chơi nhạc từng khiến con hạnh phúc. - Giờ vẫn vậy,
nhưng con sẽ không làm một nghệ sĩ.
Con chỉ có thể tập trong phòng. Nếu con chơi ngoài đường, người ta sẽ ném tiền lẻ cho con.
Con rất có tài năng.
Con vẫn thích nghĩ mình còn có tài.
Đúng vậy mà. Bố chỉ nghĩ con đang lãng phí tài năng của mình.
Vâng. Vì sách vở,
vì trường đại học và những thứ khủng khiếp.
Mà con thì không được miễn, con gái.
Chú có định ăn cái bánh mì phô mai đó không vậy?
Cháu cứ tự nhiên đi.
Cảm ơn.
Các bạn đã từng mơ tưởng đến việc cứu một bộ tộc đang hấp hối chưa?
Hoặc bảo vệ họ khỏi nền văn minh đang tiếp cận?
Một cơ hội đã xuất hiện nhằm hiện thực hóa mơ tưởng đó.
Dành cho những người đủ sự quan tâm để gia nhập cùng chúng tôi.
Trong hai tuần nữa,
một khu vực rừng rậm Amazon
sẽ bị phá hoại vĩnh viễn.
Và cả bộ tộc bản xứ sống trong đó.
Công ty muốn chỗ khí ga tự nhiên
trong lòng đất bên dưới các ngôi làng
thế là họ định vị địa điểm,
cán sập nhà họ, và giết dân bản địa.
Các bộ tộc cổ xưa,
những bộ tộc chỉ được nhìn thấy qua các ảnh vệ tinh
sẽ biến mất vĩnh viễn.
Thế kế hoạch là gì?
Tiến vào rừng và nhịn đói ư?
Chắc cô là sinh viên năm nhất.
Vâng. Sao vậy?
Vì chỉ sinh viên năm nhất mới ăn nói xấc láo thế.
Cô đi được rồi.
- Tôi xin lỗi. Tôi không... - Đi đi.
Tôi nói tôi xin lỗi mà.
Justine.
Alejandro rất coi trọng vấn đề này.
Cậu nghĩ vậy?
Tôi xin lỗi. Tôi sẽ tìm cách nói chuyện với cậu ấy.
Khỏi phiền cậu.
Nhưng cảm ơn vì đã đến dự.
Tôi nói thật.
Tôi thực sự xin lỗi chuyện tối hôm kia.
Tôi không cố ý hỗn xược như vậy.
Cô cố ý.
Khỏi nói nữa.
Chúng tôi cần những người nghiêm túc trong việc tạo ra tác động,
không phải nói đùa.
Tôi nghiêm túc mà.
Cô là một sinh viên năng nổ, thế là tốt,
nhưng điều đó thực sự chưa đủ.
Nếu anh cho chúng tôi cơ hội để học hỏi,
tổ chức của anh có thể sẽ hiệu quả hơn.
Mục tiêu cô quan tâm nhất là gì?
Ý tôi là chúng đều quan trọng nhưng điều gì khiến cô thức trắng đêm?
Quyền phụ nữ ở châu Phi.
Một cô gái da trắng làm thế nào đến một vùng đất châu Phi và giúp được gì cho họ?
- Chính xác. - Tôi cho cô biết cách.
Cô tổ chức một nhóm và đến đó.
Và kêu gọi sự chú ý của truyền thông.
Đúng hay sai cô cũng quay lại hết.
Đó là cách duy nhất khiến con người thay đổi hành vi của mình.
Mối đe dọa bị xấu hổ.
Cô phải khiến họ hổ thẹn.
Chỉ cách cho tôi đi.
Tôi rất coi trọng lý tưởng của cô, Justine.
Và cô có ý định tốt.
Nhưng cô chưa sẵn sàng cho chuyện này đâu.
Tôi sẵn sàng rồi.
Cho tôi chứng minh đi.
Các ngôi làng nằm ở đây, đây và đây.
Khu triển khai ở đây.
Cách làng Dayakerz vài dặm.
10 dặm nữa là các làng Dayakerz bị phá hủy.
Và đó là kết cục của nền văn minh của họ.
Justine, rất vui có cô tham dự.
Muộn.
Xin lỗi, tôi xuống nhầm trạm.
Không sao.
Chúng ta đi vào thứ Bảy thì sẽ đến sớm một ngày.
Thế nên khi xe ủi đất đến,
họ sẽ có một bất ngờ.
Người nào đứng sau việc triển khai?
Đó là một tập đoàn tư nhân ở Peru.
Họ thuê dân quân để bảo vệ mình và giết dân địa phương.
Vậy chúng ta sẽ đối đầu dân quân tư nhân bằng điện thoại?
Không.
Nhưng chúng ta sẽ dọa họ sợ.
Và chính phủ Peru sẽ chú ý đến.
Chào, xin lỗi.
Chúng ta làm cách nào truyền hình ảnh trong rừng?
No comments yet. Be the first to leave one.