Four to Dinner

Four to Dinner (4 metà)

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

Four to Dinner WEBRip Netflix vi
다음의 해설 NguyenBich
Lấy từ NETFLIX. Biên dịch: Ngân Kim. Thời lượng: 1g 45ph (105 phút)

태그

webrip
web
BRip
게시일: 2022-01-05
다운로드: 16
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Dario, bạn tôi ơi.

Đừng quên thứ Sáu là vợ chồng cậu sẽ đến ăn tối đấy nhé.

- Đến nhà tớ và Sara. - Biết rồi.

Nhớ đấy. Và đừng có đến muộn.

Tất nhiên. Bọn tớ sẽ mang rượu đến.

Chiara, cậu đã ở đâu thế?

Thứ Sáu đến nhà bọn tớ ăn tối. Được chứ?

Xin lỗi, lúc nãy tớ ở phòng tập. Bọn tớ sẽ đến mà!

Matteo?

Thứ Sáu, cậu và vợ sẽ đến ăn tối, nhớ chứ?

Chắc chắn rồi. Tớ sẽ đến mà.

Tớ mang rượu nhé?

Này, Giulia. Thứ Sáu tới ăn tối đấy nhé.

Sara, chào cậu. Nhất định tớ sẽ đến.

Cậu tin chuyện vớ vẩn đó thật à?

Cậu và Sara là bằng chứng sống đó.

Francesco, cậu đang nói gì vậy?

- Tri kỷ có thật á? - Ừ.

Có bao nhiêu cặp bên nhau suốt 20 năm từ thời trung học chứ?

Được rồi, nhưng mà…

Giả dụ nhé, nếu như năm tám tuổi,

bố mẹ tớ quyết định chuyển đến Boston thì sao?

- Boston? - Ừ, đến Boston.

Cậu nghĩ tớ sẽ không bao giờ kết hôn sao?

Mà tớ sẽ sống một cuộc đời buồn bã, cô độc

vì tri kỷ thực sự của tớ sống ở Rome?

Cậu sẽ không thể gặp Sara.

Ở trường ở Boston, cậu sẽ gặp ai đó và ở bên cô ấy đến giờ.

Việc đó đâu có chắc.

Khái niệm này thật vô lý.

Việc nghĩ ở đâu đó trên thế gian này có một người giúp ta được trọn vẹn

thật nực cười.

Nực cười? Platon viết về nó trong The Symposium đấy.

Chuyện quả táo, phải rồi.

Không phải chuyện quả táo, nó phức tạp hơn thế.

Thời xa xưa, con người vô cùng hoàn hảo.

Ừ.

- Các vị thần ghen tị, nên họ… - Xẻ họ làm đôi.

Kể từ đó, chúng ta đều tìm kiếm nửa kia của mình.

Ừ, tớ nhớ rõ lắm chứ.

Đúng là nhảm nhí.

- Hay mà. - Chuyện gì thế?

- Thần thoại loài lưỡng tính. - Dữ quá.

- Gì? Hay mà. - Chủ đề cao cấp quá.

Những cuộc trò chuyện sâu sắc, bạn tri kỷ…

- Tôi tin nó. - Lãng mạn thật.

Ta nướng thịt trong 15 phút nữa nhé?

Dạ sếp, tất nhiên rồi.

Tớ biết có vẻ nghịch lý, nhưng vì hai người đã ở bên nhau lâu quá

nên cậu mới coi nhẹ mối quan hệ với Sara.

- Nghe cậu ấy kìa! - Ồ!

- Anh coi nhẹ em! - Không đời nào.

Tớ không có ý đó. Nhưng cậu có quen ai khác không?

- Sao? - À…

- Có không? - Quen cho vui thôi.

Chính xác là vậy.

Trước Federica, tớ có vài mối quan hệ nghiêm túc.

- Gì cơ? - Rồi tớ gặp cô ấy và…

Dẻo miệng đấy.

- Tớ nghĩ: "Cô ấy là chân ái". - Anh yêu…

- Là tri kỷ của tớ. - Anh yêu.

Cậu không tin tớ à?

- Chắc không rồi. - Không…

- Một chút cũng không à? - Không!

Quan hệ hai người rất tuyệt, tôi không phủ nhận điều đó.

Chỉ là…

Anh đang nghĩ…

Anh có muốn…

Kể họ nghe không?

- Kể đi. - Rồi, bọn tôi sẽ kể chuyện này.

Nghe xong, anh có thể cho tôi biết mình có còn tin vào tri kỷ không.

- Rồi, nghe nào. - Sẵn sàng chưa?

- Được rồi. - Khoảng hai năm trước,

Sara và tớ vừa kết hôn

và mua căn nhà này.

Bọn tớ tổ chức một bữa hoành tráng ở đây…

- Với bốn người bạn. - Phải.

Tôi đã mời hai bạn nữ

và Luca mời hai bạn nam.

Chúng ta đến rồi.

Đừng để ý mớ bừa bộn, bọn tôi dọn đến hai hôm trước nên…

Nhà tôi bừa hơn.

- Tôi đã ở đó năm năm. - Chào!

Và sớm mười phút, thật không ngờ!

Anh mời đến sớm nửa tiếng mà.

- Tặng cậu. - Đẹp quá.

- Nó vui nhỉ. - Đây.

Sân thượng tuyệt nhỉ! Xin lỗi, leo cầu thang hụt cả hơi.

- Dẫn bọn tớ tham quan một vòng nhé? - Không, chuyện đó để sau đi.

Thời gian ít ỏi quá.

- Sao thế? - Anh yêu, làm ơn.

- Ừ, anh đã hứa rồi mà. - Gì thế?

Các cậu, vài điều về bạn bè của Sara đây.

Họ hấp dẫn không?

- Đến sớm vì vụ này à? - Hay…

Ừ, thế mà vác mặt đến trễ nửa tiếng.

- Hai anh đã gặp họ ở đám cưới. - Phải.

- Chào cậu! - Chào cậu!

Hãy bắt đầu với Giulia.

Cô ấy là nhà toán học.

- Cậu mua cái gì thế? - Bình chiết rượu. Còn cậu?

Một cái đèn.

Cô ấy làm cho công ty tư vấn mô hình tài chính.

- Đúng không? - Ừ.

Giải thích nghề đó hoài mà tớ chẳng hiểu.

Cái cô tóc dài.

Không! Đó là Chiara.

Tóc Giulia ngắn hơn, hơi gợn sóng.

Nhớ chưa?

Cô ấy không giống người mà cậu thấy và nghĩ:

"Đây rồi, hẳn cô ấy có bằng ngành Thống kê và Tài chính".

Không, ý tôi là…

Cô ấy…

Cô ấy rất tự tin. Thông minh nữa.

Đúng vậy. Lúc đầu thì cô ấy có vẻ hơi kiêu ngạo.

Như thể cô ấy nghĩ cậu là đồ ngốc mỗi khi cô ấy nhìn cậu.

- Hay đấy. - Nhưng cô ấy rất hấp dẫn.

Còn người kia?

Cái bình chiết đó…

- Ta đều cần. - Ừ.

Người còn lại thì trái ngược.

- Cô ấy ngốc lắm à? - Không hề.

Bọn tôi học đại học chung. Bác sĩ gây mê đấy.

Chuyện đó cũng bình thường mà.

Cô ấy là nam châm chính hiệu.

Lúc nào cũng có người vây quanh.

Ngay khi chia tay với một anh là…

- Vậy sao cô ấy lại trái ngược? - À, vì cô ấy…

Cô ấy rất ngọt ngào, chu đáo, như là tia nắng mặt trời.

Kiểu như cô nàng nhà bên.

Nhưng cô ấy biết mình muốn gì.

Và cô ấy cũng hấp dẫn nữa.

Cái đó hay đấy.

Rất tuyệt.

Là chuông cửa à? Em sẽ đi mở.

- Tôi đi với. - Khỏi!

- Cậu hâm à? - Trời đất ơi…

- Cái quái… - Ôi trời!

Tớ đã bảo đến đây lúc 1:00 chiều rồi mà.

Họp nửa tiếng thì hơi lâu đấy.

Nhớ nhé: Chiara, tóc đen dài.

- Tóc đen dài. - Sao lại nói về Chiara cho cậu ấy?

Hiểu rồi, cậu và Sara đã nói:

"Matteo, chàng trai nồng nhiệt, nhạy cảm, vắt cặp kính trong túi áo…"

Có lý đấy.

"…sẽ gặp cô nàng ngọt ngào".

"Ta sẽ giới thiệu một cô dữ dằn cho luật sư

biết rõ cách tự bào chữa".

Chắc chắn là vậy rồi.

Xin lỗi.

Hai cậu nghĩ bọn tớ là ai hả?

Sara và tớ mới cưới.

Các cậu nghĩ bọn tớ rảnh mà dành cả ngày để mai mối cho bạn bè à?

Không.

Chỉ là bữa trưa với bạn bè,

tình cờ là bốn người độc thân.

- Trùng hợp ghê. - Phải.

Được rồi, từ hồi đám cưới,

bọn tớ đã nghĩ: "Ta phải sắp xếp cho họ gặp nhau".

À, nghe này…

Điều mà hồi nãy cậu không nói ra là gì vậy?

Tớ không được nói với các cậu là bọn tớ nghĩ ai hợp với ai.

Phải rồi, trung thực là

nền tảng của mọi cuộc hôn nhân…

- Chắc chắn rồi. - …lâu dài.

Vậy cậu nghĩ Sara

chưa kể với bạn cô ấy về hai bọn tớ à?

Tất nhiên là không.

Cậu thì biết gì hả?

Cuộc hôn nhân bắt đầu bằng một lời nói dối. Hai mới phải.

Họ đến rồi. Làm ơn nhớ nhé.

Đến nơi rồi. Họ ở đằng kia!

- Chào! - Các quý cô!

- Khỏe chứ? Chào. - Chào anh.

Cảm ơn.

- Tuyệt quá. - Xin chào.

- À… - Vậy…

Đây là Dario và Matteo.

Đây là Chiara và Giulia.

- Chào cô. - Chào.

- Bia nhé? - Cảm ơn cậu.

- Anh có chưa? - Vâng.

- Giulia? - Cảm ơn cậu.

- Xin lỗi, tớ không có ý… - Không sao.

Anh yêu, cho em một ly với?

Tôi làm được.

- Đây, em yêu. - Cảm ơn anh.

Họ có bia hết chưa?

…tôi muốn cuộc sống chất lượng hơn.

Pizza đến rồi!

Vì bữa tối tuyệt vời này!

- Mọi người ơi, tôi sẽ đi hướng đó. - Tạm biệt!

Tớ sẽ gọi cho cậu!

- Tôi thì sao? Không à? - Không!

Không.

Mũ bảo hiểm ở đây…

- Tạm biệt cô. - Tạm biệt.

Đi thôi.

Đi thôi!

"Chúng ta vừa về nhà là lên mạng xã hội liền,

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left