처음 200줄입니다.
Và đó là Hera.
Thật kinh ngạc. Tôi ấn tượng đấy.
- Cảm ơn anh. - Cảm ơn.
Nếu game này thú vị bằng một nửa phần trình bày, chúng tôi rất muốn đầu tư.
- Gì ạ? - Đây chỉ là một mẫu thôi.
Nên game hoàn chỉnh sẽ ấn tượng hơn nhiều.
Thật kinh ngạc. Hai bạn đã dựng...
Người tù kiểu mẫu.
Anh có hồ sơ không tì vết. Anh làm tình nguyện ở thư viện.
Anh còn dạy về tài chính để chuẩn bị cho các tù nhân khác khi họ được tạm tha.
- Vâng. - Nói thật là, anh Bakshi,
mất anh thật đáng tiếc.
Không, tôi không nghĩ các vị sẽ mất tôi.
Không, nhưng thật sự, người ngồi trước mặt các vị đã thay đổi.
Chúng tôi thấy điều đó.
Anh là minh chứng cho thấy cải tạo là có thể, vì nhà tù chỉ có tác dụng khi...
Chi phí giảm, doanh thu tăng.
Xuất sắc lắm, David.
Vâng, cảm ơn Jacques và Jean-Luc.
Tôi không thể nhận hết công trạng.
Như ta biết, đây là thành tích tập thể,
và tôi nghĩ những báo cáo lợi nhuận này sẽ cho các anh thấy
tập thể này được điều hành tốt thế nào.
Được tổ chức hợp lý, có trách nhiệm. Thật...
Phần mềm game phức tạp nhất từng được thai nghén.
Kiệt tác của chúng tôi.
Và chúng tôi chỉ tập trung vào hiện tại.
Nên hãy quên đi quá khứ...
Những hành động vô ý.
Nếu các vị cho tôi cơ hội khác, tôi hứa sẽ không bao giờ...
Khoe khoang về bản thân. Tôi sẽ để các con số làm việc đó thay tôi.
Nhưng sự thật là...
Tôi...
Tốt hơn nhiều...
- Khi không có họ. - Chuẩn không cần chỉnh.
- Jo. - Xin lỗi.
Bây giờ, ta hãy nói về tương lai của chúng ta.
SỨ MỆNH THẦN THOẠI
Chúng ta chờ bao lâu?
Chúng ta phải chờ bao lâu?
Ian!
- Cô đang nói với tôi à? - Chứ còn với ai nữa?
Văn phòng này chỉ có mỗi anh và tôi.
Có xuống khỏi cái game VR đó không thì bảo?
Tôi không chơi game VR, Poppy.
Tôi đang điều hướng,
và rất có thể là đang dựng, một tiểu khu rất nhỏ của Vũ trụ ảo.
Không, không. Đừng có huyên thuyên về biên giới Web3
- và... và "token không thể thế chỗ". - Không thể thay thế.
Nghĩa là "không thể thay thế bởi một vật giống hệt".
Rất giống thận của cô, nhưng cứ uống nước soda xanh đó đi.
Tôi đã thấy anh tự tiêm hoóc môn cho ngựa sáng nay.
Được. Thứ nhất, đó là axít amin, và thứ hai...
Im đi. Đề nghị của họ đấy.
- Họ... Họ gửi email đề nghị. Phải. - Thế à? Nhanh vậy.
Tín hiệu tốt đấy.
Trước khi mở ra, tôi nghĩ ta nên thống nhất việc này.
- Được. - Ta không chấp nhận mức dưới 25 triệu.
Hai mươi lăm là số tiền ta đòi, và đó là số tiền họ phải trả.
Hay lắm, Poppy.
Đã chơi thì chơi lớn. Hai mươi lăm nhé.
- Được. - Được.
"Ian và Poppy, mọi người đang xôn xao về phần thuyết trình của các bạn...
Vân vân.
"...phấn khởi được đi tới cùng với đề nghị 50 triệu".
Năm mươi triệu?
Có thật không?
Thật.
- Đúng là ước mơ của tôi. - Phải!
- Đây là ngày tuyệt nhất đời tôi! - Phải.
- Thành công thật rồi! - Phải!
Chúng ta vừa kiếm được 50 triệu!
Không.
Gì cơ?
Chúng ta không kiếm được 50 triệu vì chúng ta sẽ không chấp nhận số tiền đó.
Cái gì? Gì cơ?
- Nhưng chúng ta đòi 25... - Phải.
- ...và họ đã đề nghị 50. - Đúng.
Nhưng chúng ta sẽ không chấp nhận?
Không.
Không.
Không.
Không, không, không.
Phải.
Nghe này, Pop, có lý do để nhận tiền.
Thì cũng có lý do để không nhận.
Linh cảm của tôi cảm thấy không phải cho lắm.
Linh cảm anh?
Linh...
Chúng ta đã chi hết tiền khởi sự vào game này,
vào cái văn phòng tàu vũ trụ ngớ ngẩn này.
Tiền thuê nhà thì chật vật mãi tôi mới trả được,
nhưng ta sẽ không chấp nhận gấp đôi số tiền mà ta đòi hỏi vì linh cảm của anh?
Cô có muốn tôi lại nói "đúng", hay là cô dựa vào cuộc nói chuyện để đoán?
Linh cảm của anh lúc nào cũng ra những quyết định này.
Anh đã nói chúng ta sẽ khiến Grimpop Studios phát triển game của tôi!
Nên đây không phải chỗ để linh cảm anh quyết định. Linh cảm tôi sẽ quyết định.
Cô nói đúng. Hoàn toàn đúng.
Đây là game của cô, và cô nên quyết định.
Thế cô muốn làm gì?
Tôi nghĩ ta nên chấp nhận số tiền đó.
Cô nghĩ ta nên chấp nhận?
Tôi muốn chấp nhận số tiền đó!
Chấp nhận? Được. Nhiều tiền đấy.
- Tuyệt! - Được. Nhận tiền.
- Tuyệt! - Được. Quyết định hay lắm.
- Chúc mừng, Pop. - Được rồi.
Nhận tiền. Thắng lớn rồi.
Thắng lớn rồi, Poppy.
Và em biết
Không biết phần này
Và vờ như đó là anh
Và mất kiểm soát
Sẽ có chút yêu thương Chút đau khổ
JO CUỘC GỌI ĐẾN
- Lay động tâm hồn - Tình yêu lay động tâm hồn
Yêu thương Đau đớn
- Vậy… - Ặc.
Jo.
Cô ta sẽ gọi liên tục đấy.
- Chào Jo. - Các cô đang ở đâu?
Tôi cũng rất vui được nghe giọng cô.
Đang ở trên đường 5.
Vừa rời San Francisco, và đang trên đường đi.
Vừa đi à? Các cô sẽ đến muộn bữa tiệc của C.W.
Ông ấy bay từ châu Âu tới đấy.
Nếu ông ấy đến đúng giờ được, các cô cũng vậy.
Xin lỗi. Rach đói, nên chúng tôi dừng lại mua bánh.
Tôi không muốn biết các cô nhét gì vào âm đạo.
- Tại sao? - Eo, Jo. Ặc!
Tại sao... cô lúc nào cũng tởm thế?
Tôi đã hứa với C.W. sẽ lôi cổ tất cả tới đây đúng 7:00.
Ý là nếu các cô không đến đây đúng giờ,
tôi sẽ lấy cái gì sắc tùng xẻo các cô. Tạm biệt.
Carol có vấn đề.
Ý tôi là, đừng hiểu nhầm tôi, mọi chuyện vẫn tốt đẹp.
Tôi được nhận chức vụ mới, được tăng lương,
và họ trả lương quá hậu hĩnh cho Carol,
nhưng tôi chẳng làm gì cả.
Nhưng rồi, cả đời tôi toàn bị trả lương bèo bọt,
nên nếu mấy gã người Canada gốc Pháp ngu ngốc này muốn trả lương cao
để tôi chẳng làm gì,
thì tôi cứ nhận thôi nhỉ?
Tôi không biết nữa. Anh nghĩ sao?
Tôi nghĩ cô chuyển từ ngôi thứ nhất sang ngôi thứ ba quá nhiều.
Khó theo mạch kể lắm.
Anh Brittlesbee rất bận.
Nếu cô bị tâm thần, tôi rất sẵn lòng
- chở cô tới viện tâm thần gần đây. - Jo, thôi nào.
Carol, cô quý giá với công ty này hơn bao giờ hết.
Montreal cho cô làm Trưởng phòng Đa dạng và Hòa hợp.
Tôi còn không biết nó nghĩa là gì.
Tôi chỉ đang cố giải thích việc tôi chẳng làm gì mà lại được lương cao.
Anh làm thế nào, David?
Tôi ư? Tôi làm rất nhiều.
Tôi... Carol, tôi quản lý những nhà sáng tạo điên rồ.
Tôi đang sản xuất nội dung quan trọng cho một game điện tử rất lớn.
Hội điên đó đi rồi.
Chúng ta không sản xuất nội dung quan trọng nào nữa.
Vẫn. Tôi làm rất nhiều.
Ngày của tôi toàn là các cuộc họp dài bất tận.
Anh còn sự kiện của C.W. tối nay.
Phải. Cảm ơn, Jo.
C.W. trở lại sau chuyến giới thiệu sách rùm beng dài cả năm,
sẽ tổ chức một sự kiện tối nay. Ai cũng sẽ có mặt.
Và đoán xem ai phải lo liệu tất cả?
Tôi. Tôi phải tổ chức toàn bộ sự kiện này.
Đúng, nhưng tôi quản lý cô.
- Jo, lấy giúp tôi cốc trà nhé? - Vâng.
Cô thấy đấy, Carol,
công ty này là hệ thống các hoạt động phức tạp mà...
Cô ấy đi rồi. Đúng. Công việc của tôi chả có gì để làm.
Tôi chỉ giậm chân tại chỗ, và cứ hy vọng không ai nhận thấy.
Thấy chưa? Biết ngay mà. Tôi đang nhìn thấu sau tấm rèm trắng.
Cảm ơn, David.
Không phải trắng hay đen.
Mà là thói quan liêu, tôi đã lèo lái nhiều năm nay.
Tôi có thể giúp cô, nhưng tôi sẽ cần thêm chút thông tin.
Cô có được giao trách nhiệm cụ thể nào không?
- Không. - Thế ai là sếp của cô?
Không có ai.
- Ngân sách của cô? - Chả có.
Phải. Vậy là đúng hướng rồi.
Đang có chuyện gì vậy?
Cô là bù nhìn. Đúng vậy.
Cô được giao vừa đủ các nguồn lực và quyền lực để chẳng tác động đến ai.
Công việc của cô là cung cấp vỏ bọc. Duy trì hiện trạng.
Có cảm giác trống rỗng,
nhưng họ trả cô mức lương đó là để bù đắp khoảng trống tâm hồn.
Carol luôn muốn có còng tay vàng.
Đó là câu hỏi hóc búa. David vật vã với nó mỗi ngày.
- Anh thì không. - Tôi tưởng là có chứ.
- Anh thì không. - Thế à? Được.
Dù sao, nếu cô muốn giữ số tiền đó,
cô phải cho giấy tờ luân chuyển,
lấp kín lịch của cô bằng các cuộc họp.
Tôi thích gọi nó là vũ điệu "hokey-pokey".
Đặt chân phải lên. Đặt chân phải xuống.
Xoay một vòng.
Nhảy hokey-pokey,
No comments yet. Be the first to leave one.