처음 200줄입니다.
Ông nghĩ ta nên làm gì?
- Chúng tôi? - Vâng.
Nếu anh có thể quay từ đây.
Như kiểu cận cảnh hoặc là từ đây trở lên.
- Thế ạ? - Anh quay chưa?
Không, giờ đang góc rộng.
Không, quay gần hơn vì nó sẽ là cảnh chèn.
Phải, anh nên quay gần. Ta có thể cho cảnh chen vào lúc này.
- Khi nào quay thì báo. - Làm lại nhé.
Đầu tiên, nó không di chuyển. Con bảo nó cùi bắp.
- Vâng. - Rồi nó bắt đầu di chuyển chút.
"Đợi chút đã.
Có lẽ rốt cuộc con rắn đó không hề cùi bắp".
- Bố, cho con xoay nó nhé? - Ừ, làm đi.
Có thể đây là lần đầu ta đồng sản xuất.
Được đấy.
Được đấy!
Nó cần con chạm vào.
…tiếp theo ở đâu?
- Sau cảnh này? - Vâng.
Bọn tôi còn chưa hết một nửa ý như thế.
Bọn tôi đang vui vẻ và mới bắt đầu thôi.
Cẩn thận bước chân.
- Chúa ơi. - Giúp bố đi, dì Rogers.
- Để dì. - Đừng đánh rơi ngôi sao.
Tôi rất muốn biết thêm về bố tôi của hiện tại
vì không ai biết chuyện gì sẽ đến.
Ta không biết mình còn bao nhiêu thời gian bên nhau.
Với tôi ngày trước, ông luôn là một cái bóng to lớn.
Tôi đã từng chỉ là con của Bob Downey.
Thành công có thể vang dội như sấm rền nếu anh không cẩn thận
và anh là Robert Downey, nhà làm phim điện ảnh ngầm.
Anh có thấy hơi thiệt thòi xuất hiện trên sóng truyền hình?
Không, vì nếu bộ phim không rộng rãi và suôn sẻ,
tôi sẽ không được làm tiếp.
Tôi đã biết ngay từ khi mày mò những thứ này,
nó hay hơn là làm công ăn lương.
Cháu không đi học à?
Mẹ kiếp ông.
Và mẹ kiếp cái tổ chức này.
Mẹ kiếp mấy người
cố đưa tôi vào cái tổ chức vô tổ chức này.
Tôi sinh ra trong một gia đình mà làm phim ngầm chính là thông lệ.
Vô cùng tự nhiên khi không hề dính dáng đến phim chính thống.
Bộ phim đầu tiên anh đóng là gì? Một dự án của bố?
- Vâng, đúng vậy. - Sau đó anh thế nào?
Rồi anh ấy trở thành một trong các diễn viên đắt giá nhất.
- Anh ấy làm thế đó. - Vâng. Bố, đến nhận phần đi.
Một bức của tôi và Robert, lâu lắm rồi.
Nhiếp ảnh gia bảo,
"Mỗi người cầm một cái cưa máy nhé?"
Và Robert bảo: "Thôi dẹp đi nhé".
Ta vẫn hài lòng với tựa phim Sr. nhỉ?
Ừ, bố thích, nhưng ta có thể có ý hay hơn.
NHÀ JR. TẠI ĐÔNG HAMPTON 7/2019
- Ông Sr. đâu? - Ở nhà sau.
Ra đó thôi. Đi nào.
Anh sẽ được chứng kiến
con cháu của con cháu Sr.
Đừng ném bóng nước vào đoàn phim của bố.
Tôi thích có con cháu lên hình, con gái nó đấy.
Quay đẹp đấy.
Tuyệt. Chuyển động.
Không ai ngồi yên.
Này, con xem phim nào của ông nội chưa?
Chưa, sao ạ?
Vì chúng đỉnh lắm. Khi nào đó con muốn xem chứ?
- Có lẽ ạ. - Có lẽ thôi.
Này, nếu định ném bóng nước thì ném bố này.
Hay đấy.
Avri, vẫy tay đi. Chỉ cần vậy thôi. Vẫy tay thôi.
Trời ạ.
Phải ướt tóc mới được.
Chúa ơi.
Đừng bắn vào bố nữa. Bố nói đấy.
Đừng làm ướt máy quay.
Thôi đi. Sr.?
Cháu nội của bố thật hết biết.
Giống hệt hồi nhỏ với bố tôi.
"Dù con làm gì, đừng để ướt máy quay".
- Con quay được chưa? - Rồi ạ.
Chưa có cảnh dùng được, trừ Exton hành động một chút.
- Con ra ngoài chút nhé? - Được.
Cảm ơn bố.
Bố chỉ muốn cho con xem cái này trước khi ta làm gì đó.
- Con thôi? - Rosemary và con.
Đây rồi.
Robert có ý tưởng làm phim tài liệu về bố mình
và lịch sử, cuộc sống của họ cùng nhau.
Nhiều người biết Robert Downey Jr.,
nhưng không biết Robert Downey Sr.
Cậu ấy chỉ muốn làm cho rõ, chấn chỉnh việc đó.
Chúng tôi cố làm một thứ mà hy vọng là sẽ thú vị
và không tầm thường
và là bước đột phá cho việc điên rồ
là cố gắng hiểu hơn về bố mình.
Giờ anh đã hiểu ông ấy chưa?
Tôi có cảm giác sẽ hiểu nhiều hơn khi đóng máy.
Quay lại đây, có lẽ là nơi bắt đầu,
chỗ Robert và Rosemary trên ghế sofa và tiếp tục từ đó.
Ta sẽ làm như vậy, nhưng là ở ngoài kia.
- "Hai người đã cưới bao lâu rồi?" - Con nói, nhỉ?
- Ừ. - Vâng.
Dì và bố đã kết hôn bao lâu rồi?
1500 năm.
Anh nghĩ ta nên đổi chỗ.
Dì nên đổi. Đưa dì vào giữa đi.
Đúng rồi.
Hai người đã cưới bao lâu rồi?
- 1500 năm. - Ôi trời.
- Khá hơn chưa? - Cô ấy nhìn lên gì đó, hướng này.
Đúng rồi. Lại nào. Lần ba, cảnh mở màn.
Ông ấy thà làm phim về cái khác
còn hơn là cho phép quay phim tài liệu về ông ấy.
Nên thoả hiệp là làm một phiên bản của chính ông ấy.
Hai người đã cưới bao lâu rồi?
Tháng Bảy này là 1500 năm.
- Chúa ơi. - Dì biết.
- Chà, mừng ngày kỷ niệm. Sắp đến. - Cảm ơn.
- Bố duyệt. - Rồi.
Nhân tiện, phong cách đạo diễn của ông ấy đó.
Vậy nên tôi nói với bố thế này: "Bố,
phim tài liệu chính thống chúng ta sẽ làm về bố
sẽ bù đắp chi phí cho bộ phim nghệ thuật mà bố đang làm".
Và ông ấy có vẻ vừa lòng.
Được chưa? Hay đấy. Đáng công sức cả ngày.
Vui đấy.
Tôi nghĩ cứ quay những cảnh mà mình thích.
Không biết được. Có thể có được những điều không ngờ đến.
Ai đó từng nói: "Một bức ảnh đáng giá cả ngàn từ" nhỉ?
Là một bức ảnh đẹp.
Sr. là một trong những người giỏi nhất khi chú giải ảnh chụp hay cảnh đường phố
mà bạn từng gặp.
Theo kiểu điển hình, nửa thế kỷ trước, nam tính, rắn rỏi,
thường là: "Nhìn thằng ngu này kìa".
Nhìn đám đó kìa.
Vụ gì ở đó vậy?
Hội cai rượu.
"Làm một ly thôi. Chả ai biết đâu".
Nhìn cái cửa sổ đó kìa.
Hẳn là có ai đó ở bên trong
cử hành hôn lễ cho ai đó ở ngoài.
Có thể.
Góc đường này. Nó từng là toà nhà chung cư. Nó đấy.
Không rõ anh muốn sao, hay là
bắt đầu từ đó và lên hội thoại rồi đến đây và chiếu cảnh này.
Được.
Số 116 University từng có ba lầu,
chúng tôi từng ở tầng gần đỉnh, tầng hai từ dưới lên.
Chả còn lại gì.
Hồi đó ông cảm thấy khá chững chạc chứ? Có con cái này.
Không.
Không, đó có lẽ là vấn đề.
Chả rõ Robert nghĩ sao nhưng hồi đó khác lắm.
Lúc sống ở đây, ông có làm phim chứ?
Ồ, có.
"Phim ngắn Downey"?
Chả biết là gì nữa.
Có thể vứt hết đống này.
Tôi định xem lại các thước phim của tôi
và chọn ra vài cảnh dùng được trong phim này.
Thật ra nó quan trọng hơn tất cả.
Cái này thú vị đấy.
Xem thử cái này nhé.
Rồi đấy.
- Yêu con, Walter. - Gặp mẹ sau.
Mẹ yêu con hơn mọi thứ trên đời.
Con cũng yêu mẹ.
Hay đấy.
- Ông sáng tác à? - Ừ.
Khởi đầu như thế đấy.
- Sự nghiệp của ông? - Tất cả mọi thứ.
CHAFED ELBOWS (1966) ĐẠO DIỄN ROBERR DOWNEY SR.
Walter này,
con có thể có mọi thứ con muốn trên đời.
Con nghĩ điều duy nhất con muốn
là mẹ.
Chafed Elbows là bộ phim về một gã lập dị
cưới mẹ mình và sống nhờ phúc lợi.
Đó là tác phẩm ngợi ca Oedipus.
Tôi bảo này, mẹ tôi không đánh giá cao Chafed Elbows đâu.
Trời ạ.
Tôi bảo: "Chỉ là phim thôi". Bà ấy bảo: "Là gì cũng kệ.
Sao con dám".
Chúng tôi cứ thoải mái, tìm cách lấy góc máy quay.
Bọn tôi không ai nghĩ làm phim này sẽ có khán giả.
Mẹ biết là mẹ đang gặm cỏ non, nhưng ít ra là của nhà trồng.
Đột nhiên, tôi được tờ New York Times bình phim.
Sáng hôm sau, một hàng dài quanh góc phố
để xem phim nhựa được quay từ cuộn băng 16 mm này.
Cảm hứng để ông làm các phim này là gì?
Nó rất độc đáo và khác biệt.
Còn nơi nào để làm một việc như sản xuất phim
và anh chưa từng làm trước đây?
Đợi chút. Nghe thấy chứ?
Hợp cảnh đấy.
- Còi báo? - Ừ.
Rồi. Người ta đã từng gán ghép ý nghĩa cho phim của ông chưa?
Chúa ơi. Mong là không.
Có phiền nếu tôi nhập hội chứ?
No comments yet. Be the first to leave one.