처음 200줄입니다.
Đây chính là tên lập dị từ Sopot. Linh mục của ta đâu?
Em khóa cửa sau chưa?
Qua tội lỗi của con, qua tội lỗi đau đớn nhất của con.
Có trộm! Giúp tôi với!
GIẤY VỆ SINH MỘT LỚP
Chào nhé, anh chàng Patryk!
- Lại vào tù à? - Trật tự.
Úp vào tường.
Vào đi.
Biến đi.
Nghe thấy gì không? Biến.
Sự tôn trọng.
Thiếu thứ đó, bạn tiêu đời trong tù.
Bạn vô dụng và cô đơn.
Như gã linh mục đó.
Gã gần như không thể nhìn hay đi lại
và còn thẳng tính.
Là dân ngoại tỉnh.
Và ở thị trấn của tôi, nếu không phải dân ở đây,
không ai muốn nói chuyện cùng.
Khi người ta đã quyết định rồi,
đến Chúa cũng phải bỏ cuộc.
Mà bất ngờ thay, gã thì không.
Gã sẽ lết tới nơi không ai thèm bén mảng đến.
Gã luôn gặp khó khăn.
Thế nên gã trò chuyện với những kẻ không ai muốn trò chuyện.
Lỗ hút được thuốc chứ?
Vậy là may rồi.
Nào. Hít một hơi đi.
Rồi. Tốt.
Xin chào.
Như lời một ca khúc hành hương của chúng ta:
Thắp sáng điếu thuốc lá, để nó cháy
Thắp sáng điếu thuốc lá… Alleluia…
- Chúa phù hộ! - Chào!
Gã không có nhiều cơ hội sống ngay từ những ngày đầu.
Khi mới sinh ra, gã chỉ nặng chưa đầy một ký.
Giờ ông gần như đang… đi nghỉ.
Phải. Chắc chắn rồi. Nằm xuống nghỉ ngơi đi.
Chắc do đó nên gã cứ tìm đến những kẻ vô vọng.
Ông sẽ sớm được đi bộ thoải mái thôi.
Mười bốn ngày sau khi rụng trứng,
có thể khiến ai đó có bầu, trừ khi dùng bao cao su.
Chơi an toàn!
Tuyệt. Làm tốt lắm. Đáng tự hào ghê.
Ai quan tâm lũ thất bại ở trường nghề?
Mà gã được lòng họ.
Biến khỏi đây ngay!
Bọn tôi gặp như thế đó.
Nghe gì không?
Nhưng gã không nhớ.
Hy vọng là không.
Đợi ta đến nơi thì lão chết thẳng cẳng rồi.
Này, trật tự đi. Để điện thoại ở chế độ im lặng.
Và đừng văng tục nữa
không tôi sẽ nhờ cô Ania cho uống thuốc xổ.
Mẹ kiếp, ta bị xe đạp vượt kìa.
Chỉ có gã là không bỏ rơi bọn họ.
Và bọn họ cũng không từ chối khi gã yêu cầu giúp đỡ.
Gã biết điều sắp thấy sẽ khiến họ suy nghĩ rất nhiều.
Cẩn thận đấy. Đừng phá hỏng giường trước khi ta bắt đầu, được chứ?
Từ từ thôi.
- Lấy nệm chưa? - Rồi. Tôi lấy rồi.
Chào buổi tối, ông Brunon.
Tôi là linh mục Jan.
Ông thấy sao rồi?
Dựng lên đi, các cậu.
- Ông thấy đau à? - Ừ.
Ừ.
Tôi biết là rất đau. Được chứ. Ta sẽ làm gì đó.
Ania…
- Thật tàn nhẫn. - Dừng xe lại.
Được rồi.
Nhưng…
Có chuyện gì sao? Ania!
Cảm ơn! Cảm ơn vì đã tận tụy…
Ania, thật lòng cảm ơn cô. Nghe không? Cảm ơn đã dành thời gian.
Làm ơn. Ba tiếng nữa đến ca làm rồi.
Tôi biết cô cảm thấy thế nào, nhưng tôi có thể giúp gì nữa?
Ta không có tiền, không có thuốc, không có băng gạc.
- Tay không. - Tôi biết.
Thật đấy Ania, cảm ơn cô bằng cả trái tim.
Cô ấy nói đúng.
Nhà tế bần trong một chiếc xe tàn tạ đúng là thảm họa.
Đó là lúc Jan đưa ra một quyết định điên rồ.
- Con trai, con mất trí rồi. - Bố nói không sai.
Con biết gì về việc điều hành nhà tế bần chứ?
Magda, bảo bố đi trước khi em mất bình tĩnh.
Con biết gì chứ? Bố đang nói con sao?
Bố thực sự nghĩ Jan sẽ để chúng ta thuyết phục em ấy làm gì sao?
Phớt lờ lời khuyên của ta 20 năm nay rồi.
Em chưa đủ vấn đề à?
Phải rượu ở siêu thị giảm giá không?
- Để thử xem nào. - Được. Của bà đây.
Được giảm giá mà.
Bố sẽ ăn một ít.
- Rượu nặng quá. - Rượu sẽ thấm đấy.
Trước tiên,
con muốn cảm ơn
sự ủng hộ của cả nhà.
Và thứ hai…
Vâng, cho con ít.
Và thứ hai…
- Đừng chạm tay vào chứ! - Mẹ.
- Miếng cháy của con. - Tuyệt.
"Thứ hai?"
Cảm ơn.
Và thứ hai, đừng phản ứng thái quá. Em không phớt lờ ai cả.
Con rất trân trọng ý kiến của cả nhà.
Nhưng không bao giờ nghe theo.
Và thứ ba… Filip!
Em không nghĩ việc này đòi hỏi kiến thức bí mật nào cả.
Em nói đúng chứ?
Magda, anh ấy làm gì?
Anh ấy lắp một cánh cửa, vài cái cửa sổ.
Với mái nhà.
Và thế là xong.
Phức tạp hơn thế một chút.
Nếu anh làm được, chứng tỏ không khó đến thế.
Không khó bằng nghề của em.
Có người gọi, khỉ thật.
- Điện thoại đổ chuông kìa. - Rót cho con chút nữa.
Cạn ly.
Đợi chút. Làm ơn nghe tôi nói.
Luôn phải bắt máy khi tôi gọi!
Nhắc lại cho cậu nhớ, linh mục chúng ta đã thề sẽ sống giản dị và khiêm nhường.
- Ta là đầy tớ của Chúa! Đầy tớ! - Ta phục vụ mọi người, như Chúa Giê-su.
Đừng hòng xây nhà tế bần mà không có sự đồng ý của tôi. Nghe rõ chứ?
Chúa phù hộ ông.
Gã có thần tượng.
Jerzy, cầu xin người.
Tên ông ấy là Popiełuszko.
Cầu xin ông. Hãy tước đi nỗi sợ này trong tôi.
Rồi một ngày nọ, gã cứ thế tiến hành.
Gã mua một mảnh đất và đi vay.
Và giấc mơ lớn bắt đầu trở thành hiện thực.
Tiếp tục những gì trước giờ gã vẫn luôn làm.
Và cuối cùng gã đã thôi sợ hãi.
LỄ KHAI TRƯƠNG NHÀ TẾ BẦN PADRE PIO
Gã không bỏ rơi ai.
Trừ chính mình.
Alô. Tôi là linh mục Jan Kaczkowski.
Biết không? Tôi đổi ý rồi. Tôi sẽ xét nghiệm chụp cộng hưởng từ.
Khi nào tôi có kết quả?
Theo đúng lộ trình. Hỏi ở quầy tiếp tân.
Được rồi, vậy là ở quầy tiếp tân.
Tuyệt, cảm ơn.
Tiền mặt hay thẻ?
Ông đã chơi xấu tôi, Jerzy. Một vố đau.
Giờ cứu tôi khỏi bể khổ này đi.
U nguyên bào ở bán cầu não phải.
U thần kinh đệm cấp độ 4.
Em cô bao nhiêu tuổi?
Em ấy 35 tuổi.
Sáu tháng. E rằng sống thêm được ngày nào,
may ngày đó.
Tôi hiểu rồi.
Cảm ơn, giáo sư. Xin lỗi vì đã làm phiền.
- Ông ơi, ông sửa ngựa cho cháu nhé? - Ông tới ngay.
- Tạm biệt. - Tạm biệt.
Ta mổ ngựa thôi. Đi nào.
Sẽ dễ hơn nếu con đừng cử động đầu.
Nếu bố sinh con ra với đôi mắt lành lặn,
con đã không phải thế.
Có lẽ cuối cùng con sẽ được biết mình có đẹp trai như Brad Pitt không,
vì mẹ nói thế.
Cuộc đời không công bằng. Chúng ta liên tục bị tuyên án.
Jan chịu bản án quá nặng.
ĐANG PHẪU THUẬT
Bản án của tôi?
Bị quản chế.
Ít nhất bây giờ đang tạm thoát.
Sau ca mổ thấy thế nào?
Không có gì phải loạn lên. Tôi bị ung thư thôi.
Kể khéo đấy.
Có lẽ ta nên đặt tên sách như thế?
Được, sao lại không?
Tôi đâu còn gì để mất. Cô tự xem xét đi.
Tôi rất thích.
TÔI HOANG DẠI VÀ DŨNG CẢM
Bìa trước đẹp luôn.
Tổng giám mục đến.
Đứng dậy nhé. Nào. Từ từ thôi.
Cậu là một tên ái kỷ và lập dị.
Và nhà tế bần của cậu… Hoàn toàn bất hợp pháp.
Uống nước đi.
- Cảm ơn. - Từ từ thôi.
Và cậu chơi bài ung thư để nổi tiếng.
Tại sao…
ông làm vậy, tổng giám mục?
Khoan.
Nhà tế bần…
không do nhà thờ điều hành.
Dựa theo giáo lý nhà thờ, nhưng không theo ý nguyện của linh mục trong cấp bậc.
Và chỉ để nói cho rõ ràng.
Tôi…
thật sự không quan tâm thực ra ông làm thế nào để chiếm được
đống đất đai mà ông có.
Sao cậu dám?
Tôi không quan tâm.
No comments yet. Be the first to leave one.