처음 200줄입니다.
TRƯỜNG HỌC THIỆN VÀ ÁC
Nhiều năm trước, hai anh em quyền lực lập ra một ngôi trường
để giữ cân bằng giữa Thiện và Ác trong thế giới cổ tích.
Hai anh em hòa thuận chia sẻ quyền lực.
Nhưng chuyện đời hiếm khi bất biến…
Chú gian lận, chú biết đấy.
Đấu Trường có luật lệ rất rõ. Không dùng phép thuật mà.
Thắng thì đâu phải gian lận. Chỉ bị lộ mới là gian lận thôi.
Ta đấu ván nữa nhé?
Không, ta đâu có thời gian.
Đấu với anh là việc tôi ưa nhất mỗi ngày.
Tôi cũng vậy, nhưng bọn họ cần ta.
Một mặt trái khi giám sát ngôi trường quan trọng nhất.
Tôi thấy nhàm chán.
Rafal, chú muốn gì?
Một ván nữa thôi.
Hai ta sẽ dùng phép thuật.
Không nhẹ tay gì hết.
Đi mà, Rhian.
Chỉ tôi cách thức xem.
Chú không chịu dừng…
Rafal, thế đủ rồi!
Có lẽ đủ với anh thôi, nhưng tôi đã chán an phận với một nửa.
Tôi muốn tất cả!
Không!
Rafal, chú đã làm gì? Đó là…
Huyết Thuật.
Tôi đã tìm kiếm nhiều năm, tối qua rốt cuộc tôi đã tìm thấy nó.
Rafal, Huyết Thuật bị cấm là có lý do.
Nó nuốt lấy ta, đâu thể kiểm soát.
Tôi ưa hỗn loạn hơn.
Hàng ngàn năm qua, anh luôn dành ưu thế cho anh hùng.
Tôi đã giữ thế cân bằng với chú.
Giờ đến lượt tôi.
Rafal…
Tôi chỉ định điều lệ.
Và đó sẽ là một thế giới rất khác.
Ta có thể hợp tác mà.
Cái Ác không hợp tác.
Cái Ác không chia sẻ.
Khi tôi xong việc,
Cái Ác sẽ không thua.
Không!
Thứ lỗi cho tôi.
Nhiều năm về sau,
tai một vùng đất xa xôi,
một câu chuyện mới đang diễn ra…
Ngày xửa ngày xưa, có một cô gái tên là Sophie.
Một sinh vật dũng cảm với vẻ đẹp tinh tế
và vẻ thanh nhã hiếm có
người được định sẽ thay đổi thế giới.
Giờ nghe lần cuối đây,
đồ con gái lười biếng, lố bịch.
Nhấc cái mông lười nhác khỏi giường ngay.
Sophie, dì biết mày nghe được.
Ai đó cứu tôi với.
Được rồi, con tỉnh rồi. Đừng phá cửa.
Dì sẽ phá nếu năm phút nữa mày chưa ra. Và đừng có tạo kiểu tóc cả tiếng đấy nhé.
Ít ra tôi có tóc.
Rồi. Ngồi yên đi, mấy nhóc.
Chào buổi sáng, cả nhà thân yêu.
Đừng phí quả cà chua, Sophie. Lẽ ra phải cho nó vào món hầm.
Hẳn là trêu ngươi tôi mà.
Trong khi đó, ở phía bên kia của Gavaldon,
ngay bên ngoài thị trấn, trong ngôi nhà tranh khiêm tốn
trên đỉnh của Đồi Mồ Mả,
có một cô gái tên là Agatha.
Chết tiệt.
Mày nhìn chả chớp mắt siêu đó, Tử Thần.
Đến đây chút được không, Aggie?
Mẹ chế thuốc tình yêu của bà cố
cho góa phụ Grunfeld.
Thứ này cần gì đó.
- Cần độc. - Hẳn rồi.
Agatha không biết mẹ cô liệu có thực sự là phù thủy không
vì thuốc của bà chưa từng có tác dụng.
Nhưng chính ở Agatha, mẹ cô đặt vào hy vọng cao nhất,
vì bà biết con gái mình có tố chất của một phù thủy thực thụ.
Quan điểm mà bạn cùng lứa của Agatha đều đồng thuận.
Đồ phù thủy!
- Thiêu ả đi! - Phù thủy!
Xin chào, các bạn nhỏ trong rừng của tôi.
- Bọn kỳ dị. - Lũ dị hợm!
- Tớ ghét nơi này! - Tớ ghét nơi này!
May mắn thay, họ có nhau.
Tình bạn giữa hai cô gái khác nhau đến như vậy
có vẻ hồ như khó xảy ra,
nhưng tình bạn của họ là quan hệ đặc biệt…
Ôi, kinh quá!
…hình thành từ khi họ còn nhỏ.
VỢ VÀ MẸ YÊU QUÝ
Là từ cái chết của mẹ Sophie, người từng thương cô bé nhất…
Hãy luôn nhớ con đặc biệt ra sao.
Một ngày nào đó con sẽ thay đổi thế giới.
Và con sẽ sống hạnh phúc mãi mãi!
…đã mang đến cho cô bé một người bạn còn thương cô bé hơn.
- Ai ở đó? - Tớ làm cái này cho cậu.
Tớ rất tiếc về mẹ cậu.
Và bên dưới Cây Hứa Nguyện của ngôi làng,
họ đã kết nối sự ràng buộc mà họ biết sẽ tồn tại suốt đời.
Lần thứ một trăm, không được.
Cần gì cải tổ hết. Mặt nạ dưa chuột ở mắt hoặc đá bọt tẩy biểu bì cho da cậu.
Này, đồ xấu xí.
Không trả lời à?
Không phải cậu ta, là mày đó.
Eric nói bị mày bỏ bùa.
- Eric là ai? - Không biết.
- Ta cùng lớp tám năm. - Cậu ta nói mày nhìn cậu ta rất kỳ.
Và giờ cậu ta thấy ngứa ngáy.
Xin lỗi, nghe như vấn đề vệ sinh.
Thật đấy. Hay là do chấy?
Này, im đi!
Hai người nghĩ mình khá hơn bọn này, mà thực ra chỉ là lũ đáng ghét.
Lũ quái dị.
Và tôi là Eric.
Tớ nghĩ cậu ta thích cậu.
Ai cơ, Eric á?
Xin lỗi, có ai là Eric à?
Tớ cần mua ít cần độc ở chỗ bà Fisher cho mẹ tớ.
Tớ cần tìm tua rua xanh mà.
Gặp ở chỗ Deauville.
Khoan, Sophie, tớ…
Được rồi.
Tuyệt.
Đồ phù thủy.
Phù thủy đấy.
Chào.
Xin chào, anh bạn nhỏ.
Ừ, mày thích thế chứ?
Cô ả sống ở nghĩa địa đây mà.
Phải, chúng tôi sống cạnh nghĩa địa.
Biết đó, mọi người…
Ý là, ai cũng nói mày là phù thủy.
Biết dân ta từng làm gì với phù thủy ở Gavaldon chứ?
Thiêu bọn họ.
Ngày tốt lành, anh bạn.
Bọn tao không muốn lũ phù thủy ở thị trấn này.
Mày nghe chưa?
Đó là mối đe dọa cho những người tử tế ở Gavaldon.
Biết đấy, tớ thực sự ngờ là chả có người tử tế ở Gavaldon.
- Cậu ổn chứ? - Ừ, tớ ổn mà.
Đi khỏi đây thôi.
Qua chỗ Deauville đi, xem bác ấy có gì mới.
Nhưng cậu không phải về nhà à?
Nào, xem bác ấy có gì hay.
TIỆM SÁCH TRUYỆN CỦA DEAUVILLE
Độc giả yêu thích của bác!
Thật tốt là các con ghé qua.
Hôm qua chỗ bác nhận hàng lớn.
- Có truyện ma chứ? - Có, vài cuốn trông thú vị.
Còn cổ tích mới?
Không gì cháu chưa đọc cả nghìn lần trước đây, Sophie.
Nhưng bác đã phát hiện ra vài phiên bản cũ rất thú vị trong đó.
Nhìn này! Lục trong thùng đi.
Nghe có vẻ điên rồ,
nhưng cậu có từng nghĩ tới bước khỏi vùng an toàn chưa?
Có lẽ đừng đọc sách cho trẻ con nữa?
Như cuốn Máu của người tí hon ư?
Thôi nhé, cảm ơn.
Cứ để tớ đọc Lọ Lem mọi ngày.
Nhìn mấy cái váy ở đây đi.
Cháu đã tìm thấy nó.
Hãy nhìn vào dấu dập nổi này.
SGE là ai ạ?
Không phải ai, là điều gì. Trường học Thiện và Ác.
Cháu chưa từng nghe à?
Nó ở đâu ạ?
Không ai biết.
Một thời gian khác, một thế giới khác.
Truyền thuyết kể đó là nơi chuyện thật sau mọi chuyện cổ tích vĩ đại bắt đầu.
Trường học Thiện đào tạo các anh hùng.
Trường học Ác đào tạo những kẻ xấu xa.
- Họ kể vậy đó. - Ý bác là mấy kẻ ở nhà thương điên.
Bác không chắc lắm đâu.
Hai mươi năm trước, cô gái tên Leonora bị bắt khỏi làng ta
khi bầu trời đỏ như máu.
Lắm kẻ tin vì sao đó mà Trường muốn cô ta.
Có gì xảy ra với cô ta?
Không ai biết.
Từ đó chẳng có tin gì về cô ta nữa.
Một cách để rời thị trấn này. Họ có nhận học sinh mới không ạ?
Cậu đùa đấy à?
Ừ đấy.
"Thân gửi Trường học Thiện và Ác.
Là công chúa tương lai,
tôi mong được học tại cơ sở danh tiếng của các vị.
Xin kể nhiều đức tính mà tôi tin
nhờ đó tôi là ứng viên đặc biệt đủ điều kiện.
Từ khi còn nhỏ,
tôi vẫn luôn biết thay đổi thế giới là định mệnh của tôi".
Sẵn sàng thử bất cứ gì để thoát khỏi cuộc sống hiện tại…
Xin hãy là thực đi.
…Sophie giao mọi hy vọng về tương lai
cho sức mạnh của Cây Hứa Nguyện.
Tớ ghét mụ mẹ kế!
Hả, gì cơ?
Nhà máy cần nhân sự. Mụ bắt tớ tới đó làm rồi đem tiền về.
Tớ cũng nghỉ. Mụ có giúp tớ làm ở đó với cậu?
Rồi sao chứ? Ta cứ lờ đờ ở thị trấn như tất cả ư?
Aggie, mẹ tớ nói tớ sẽ làm việc hệ trọng.
No comments yet. Be the first to leave one.