처음 200줄입니다.
ĐỔ TỘI!
TỐI HÔM TRƯỚC
Chúng ta lại có mặt ở đây, vì tội ác không bao giờ ngủ.
Tôi sẽ nghỉ hưu vào ngày mai.
Và tôi muốn giới thiệu người sẽ thay thế tôi.
Thanh tra trẻ Jackson.
Chúc mừng. Tôi giao quyền chỉ huy con tàu tuyệt vời này cho một người vĩ đại.
Alô?
Giovanni, anh thế nào rồi?
Giờ anh ra ngoài à?
Không, Giovanni, tôi ở ngoài. Ở ngoài, vâng.
Tiếc thật đấy.
Không, tôi cũng đang dự tiệc, Giovanni.
Chúng tôi đang quẩy vui lắm.
Nhảy theo hàng, nhảy trên bàn…
Phải, rất vui.
Không, anh không nghe thấy gì vì tôi đã đi ra chỗ khác.
Nghe này, Giovanni. Đây.
Đấy. Nghe thấy chưa, Giovanni? Ồn ào ghê chưa? Thật là…
Chờ chút, tôi đang nghe điện thoại với anh bạn Giovanni của tôi.
Có lẽ để lần khác.
Vâng, tạm biệt.
Cảm ơn, Giovanni. Tạm biệt.
Megan.
Ôi, tình yêu của em.
Giờ anh được thăng chức rồi, anh sẽ rất bận cho xem.
Nhưng ngay cả khi anh không để ý đến em
và bỏ bê em, em sẽ không bao giờ phản bội anh.
Vì em yêu anh, bánh quy bé nhỏ.
Anh cũng yêu em, bánh quy bé nhỏ.
Thật là kịch liệt!
Anh phải bù đắp cho những năm tháng không có em.
Chờ đã.
Lại đây nào.
Đây là phòng của Robertino.
Tuyệt.
Không dễ gì khi chuyển đến thành phố mới.
Để giúp nó ổn định, em sẽ cho nó đi học
cùng trường với con của đồng nghiệp.
Để kiểm tra xem nó có học không.
xem nó làm gì sau giờ học,
nó gặp ai…
Tình yêu của anh?
Trẻ con cần phải được hít thở.
Đúng không nào?
Xin lỗi.
Không sao.
Mẹ, sao vậy?
Không có gì. Đã khuya mà không thấy con về nên mẹ hơi lo,
mẹ muốn kiểm tra xem con thế nào.
Vâng. Nhưng mẹ ơi, làm ơn…
Nhưng con vẫn ở đâu vào giờ này?
Con đang ở nhà Agata.
Chào cô ấy hộ mẹ.
Mẹ nói xin chào.
Cô ấy cũng gửi lời chào.
Ừ, sao cũng được.
Nghe này, tại sao con không đến đây và ăn tối vào ngày mai nhỉ?
Mang theo cô ta, nếu muốn.
Em gái con cũng sẽ đến.
Cần khiến nó quên đi để không nghĩ về tên kia nữa.
Không được rồi, mẹ, vì mai Robertino sẽ đến.
Nhớ chứ? Con trai của Agata.
Agata sẽ tổ chức bữa tối ở đây.
Con không thể bỏ lỡ được.
Được rồi. Gặp lại sau nhé.
Xin lỗi đã làm phiền.
Không, mẹ ơi…
Tạm biệt mẹ.
Vâng. Dĩ nhiên con sẽ chào cô ấy.
Tạm biệt. Chào mẹ. Chào.
Con nhỏ đáng ghét!
Bà ấy rất quý em.
Này! Tôi đang đợi cậu đấy.
Này! Vội gì chứ?
Chờ chút.
Chờ cái gì? Ta phải đi làm.
Mọi người đâu thể đợi cậu.
Sao cậu có thể sống ở một nơi thế này?
Lẻ loi một thân một mình.
Một mình còn hơn ở với sai người.
Từ khi chia tay em gái cậu, tôi như được tái sinh.
Vả lại, tôi không cần ăn chay nữa.
Không thấy da tôi sáng lên à? Tôi cũng cao hơn, thấy không?
Tất nhiên rồi.
Mà ai một mình?
Một mình nỗi gì, anh bạn?
Tối nào tôi cũng hẹn hò với những phụ nữ khác nhau.
Rồi đến lúc đi làm thì cậu luôn mệt mỏi.
Tôi nói cho nghe. Ví dụ tối qua.
Tôi ra ngoài tiệc tùng.
Về nhà lúc bốn giờ sáng.
Vậy mà tôi thấy như tôi đã ngủ cả đêm.
Tươi tỉnh và sảng khoái.
Đừng quá nhiệt tình với phụ nữ, nhé? Đừng làm lố quá.
Nói thật với cậu nhé, anh bạn?
Khi em gái cậu cắm sừng tôi với gã "bánh mật bự" đó,
thực ra là cô ấy đã giúp tôi.
Cô ấy đã cho tôi một cuộc sống mới.
Tôi được tái sinh!
Cậu cũng vậy, hãy cẩn thận trước khi nhốt mình vào lồng với Agata.
Đàn ông là thú săn mồi.
Đó là bản chất của chúng ta.
Thấy móng vuốt không?
Tôi đi săn hàng đêm.
Thế giờ cậu là gì, một kẻ săn trộm à?
Nhìn xem này, vẫn chiếc xe cũ kỹ từ một trăm năm trước!
Ông ta sẽ khiến ai đó bị giết!
Nhanh lên, vượt qua ông ta đi.
Hãy gửi lời chào của tôi tới Vito Corleone nhé!
Tràn ngập hi vọng, ta tự hỏi: sau những sự kiện gần đây,
một cuộc chiến mafia mới sẽ nổ ra chứ?
Dù sao đi nữa, bí ẩn vụ án mạng của Gambino vẫn chưa có lời giải.
Nhân tiện, đêm hôm nọ tôi không ngủ được
vì cứ nghĩ mãi về một chi tiết nhỏ.
Là gì?
Khi chúng ta vào căn hộ của Gambino,
tivi vẫn hoạt động tốt, tôi đã bật nó lên.
- Thì sao? - Thì kỳ lạ chứ sao.
Nếu tivi vẫn hoạt động, sao ông ấy lại gọi chúng ta?
Ý cậu là gì thế, Salvo?
Chỉ là nó thật kỳ quặc.
Nếu tôi là kẻ giết người, tôi sẽ đảm bảo
có hai gã như chúng ta đã ở đúng nơi vào đúng thời điểm
để đổ tội cho ta.
Salvo, cậu đã hứa sẽ ngừng nói kiểu, "Nếu tôi là hung thủ…"
Coi chừng!
Không có ai. Quay đầu chuồn thôi!
Khi về nhà hãy xóa mọi dấu vết trên xe.
- Như tiền truyện The Touch of the Killer . - Tiền truyện á?
- The Look Of The Killer. - Cậu điên à?
Vẫn chưa thấy đủ sau bao rắc rối đó ư?
Lần này ta sẽ làm theo lời tôi.
Đức Thánh Cha!
- Tránh xa ông ấy ra! - Được rồi, Tonino.
Đức Thánh Cha. Là tôi đây.
Đức Thánh Cha, nghe không?
Là tôi, Tonino!
Bọn tôi không thấy. Là vô tình!
Thật đấy.
Tôi là Thứ Vô dụng đây.
Tôi biết các ông đang lẩn trốn,
nhưng qua đường thì phải lộ mặt ra chứ!
Không!
Cầu nguyện đi.
Vì đây là ngày cuối cùng của các anh.
Không!
Đưa ông ấy đi!
- Đưa lên xe. Mau! - Vâng.
- Vâng. - Nhanh lên! Nhanh lên!
- Được rồi. Hạ súng xuống, Tonino. - Nhanh lên!
- Hạ xuống. - Nhanh lên!
Hạ xuống.
Đi nào! Nhanh lên!
- Vâng. - Đi nào.
Đi thôi!
Giờ thì không giở mấy trò mèo nữa.
Đi với tôi. Mau lên!
Tiếp tục cầu nguyện đi. Hãy nhớ, các anh ở dưới họng súng.
- Làm gì đây? - Chạy.
Ta không thể chạy. Hắn có súng.
Tôi chạy, cậu ở lại.
Đưa điện thoại đây.
- Vâng. - Tất nhiên.
- Tắt chúng đi! - Vâng.
Nếu lúc đó bỏ Đức Thánh Cha lại và chạy
thì giờ đã tự do rồi!
Trật tự! Các anh phải trật tự!
Cậu nghĩ hắn đưa ta đi đâu?
Ra ngoài ăn tối!
BẢO TRÌ VÀ SỬA CHỮA GIA DỤNG
Ra ngoài.
Nhanh!
- Tại sao? - Ở kia.
- Ta đi đâu đây? - Đi tiếp đi.
Đi đi!
Đi tiếp đi.
Dừng ở đây.
Quỳ xuống.
Tại sao lại là tôi?
Còn sao nữa? Vì lỗi của cậu nên chúng ta mới ở đây.
Cậu và bộ phim truyền hình chết tiệt!
Trật tự!
Làm ơn, cứ trút giận lên tôi nhưng hãy để mẹ tôi yên.
Bà ấy không liên quan.
Và để Ester yên nữa. Cô ấy cũng không liên quan.
Cuộc đời mà tôi mơ ước với Ester,
cuộc đời tôi muốn có với cô ấy,
và tôi vẫn muốn sống như thế, nếu như tôi có thể, tôi vẫn…
Đủ rồi, quá nhiều động từ!
Làm ơn, Tonino, hãy nghĩ kỹ trước khi bắn.
Đức mẹ và các thánh thần cũng không thể giúp các anh đâu.
Không!
Đức Thánh Cha!
Chạy thôi!
Dừng lại, Đức Thánh Cha!
Đức Thánh Cha!
Đức Thánh Cha, dừng lại!
Đức Thánh Cha, dừng lại!
Đức Thánh Cha!
No comments yet. Be the first to leave one.