The Young Pope

The Young Pope

Vietnamese 자막 다운로드

시즌 1

릴리스 정보

The Young Pope S01E09 720p HDTV x264-FLEET
The Young Pope S01E09 HDTV x264-FLEET
다음의 해설 mr.phoenix

태그

HDTV
hdtv
x264
720p
720
HD
게시일: 2017-10-29
다운로드: 123
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Chúa không dành cho con, Lenny.

Chúa dành cho những người không cần đến tự do.

Con đã nhầm về việc phá thai.

Con đã lan truyền một nỗi đau mà con chẳng hề hiểu chút nào.

Và đó là điều tồi tệ nhất mà một người có thể làm.

Con đã phạm phải một sai lầm mà đáng lẽ nên tránh bằng bất cứ giá nào,

đưa ra những giới luật mà bản thân nó thì hoàn toàn đúng,

nhưng khi đặt vào hoàn cảnh chung

thì lại là một hệ thống quá cứng nhắc.

Khi nói đến việc phá thai, cứng rắn là lựa chọn duy nhất:

không có gì phải cân nhắc cả.

Đó là một tội ác,

bị cấm đoán và trừng phạt trong Sách Xuất hành Chương 21, câu 22-25,

Cha biết mà.

22: "Nếu đàn ông đánh nhau và làm bị thương một người phụ nữ có thai,

làm cô ấy sẩy thai nhưng không gây thêm tổn thương nào khác

thì người phạm tội sẽ phải bồi thường

theo yêu cầu của chồng nạn nhân

và phải trả trước mặt phán quan".

23: "Nhưng nếu gây thêm tổn thương thì phải lấy mạng đền mạng",

24, "mắt đền mắt, răng đền răng, tay đền tay, chân đền chân."

25 "vết bỏng đền vết bỏng, vết thương đền vết thương, vết bầm đền vết bầm.."

Giáo hội đã luôn duy trì truyền thống này, và

chính sự dễ dãi của xã hội hiện đại đã biến tội lỗi trở thành quyền con người.

Không phải để khuyến khích họ,

bởi không ai thực sự ủng hộ việc phá thai,

mà là để làm suy yếu các chuẩn mực xã hội.

Ồ, thôi nào, Lenny,

con biết những câu đó có chút phức tạp hơn là chỉ có vậy mà.

Phải, kẻ có tội sẽ phải bồi thường trong trường hợp làm sẩy thai

hoặc có thể bị tử hình nếu như thai phụ chết và đứa bé không thể ra đời,

nhưng chúng không nói về việc đó.

Chúng nói về sự cảm thông, về lòng trắc ẩn.

Bouvier?

Cha thực sự định lãng phí thời gian của con với các mớ Bouvier nhảm nhí đó sao?

Nước Pháp hậu cách mạng?

Hay đống nhảm nhí của Thánh Alphonsus?

Nó không hề nhảm nhí, Lenny:

phá thai là một triệu chứng "rối loạn đạo đức nghiêm trọng",

không phải là thứ để tranh cãi.

Đó là những điều Thánh John Paul II đã nói, và cả ba từ đó, rối loạn,

đạo đức và nghiêm trọng đều dựa trên ơn bất khả ngộ của Giáo hoàng.

Và phải, vào năm 1591, Giáo hoàng Gregory XIV,

đã dùng quyền Tông tòa của mình

để hạn chế việc truy tố những người nạo phá thai,

đưa ra một chuẩn mực mới

đồng ý thỏa hiệp để đổi lấy sự phát triển.

Con phát bệnh với sự biệt đãi rồi.

Kể cả với Thánh Thomas Aquinas,

và cho đến tận giữa thế kỷ XIX,

việc phá thai vẫn được tiến hành sau khi bào thai đã thành hình,

và điều đó xảy ra ở tháng thứ ba của thai kỳ.

Khoa học là món quà của Chúa

và Chúa đã dạy chúng ta rằng việc rụng trứng là tự nhiên.

Hãy hỏi những người phụ nữ về việc đó xem.

Hãy cùng trở về thời kỳ mà người ta vẫn tin rằng có hai loại

thụ tinh, thụ tinh ở giống đực liên quan đến tinh trùng

thụ tinh ở giống cái liên quan đến trứng,

chuyện khoái cảm của phụ nữ bị xem là tội lỗi.

Nhưng rồi, khi người ta phát hiện ra rằng việc rụng trứng là tự nhiên,

nó đã giúp hàng tỷ phụ nữ đạt được cực khoái.

Và nó khiến đám chuyên gia tâm lý trở nên giàu có.

Một công việc mà không hề phải động lấy một ngón chân

và tiền thì cứ thế chảy qua tay.

Ta cầu xin con, Lenny,

hãy xem xét lại quan điểm của con về việc phá thai.

Hãy cứng rắn trên lý thuyết, nhưng mềm dẻo trên thực tế.

Phá thai là nói không với sống.

Thằng đéo nào quan tâm tới cuộc sống cơ chứ?

Cuộc sống đâu phải là một đống ngu ngốc nằm bên rìa của hư không đâu.

Cuộc sống nghĩa là trở nên có ích, là yêu và được yêu.

Và hãy để ta nhắc con nhớ Thánh Alphonsus đã nói gì về việc phá thai:

mọi người đều có lỗi trong việc phá thai, chỉ trừ người phụ nữ.

Và nếu đó không phải là sự thật về phá thai thì sao?

Nếu trong cuộc sống, mọi người đều có lỗi,

chỉ trừ người phụ nữ thì sao?

Con đang nói về mẹ mình đó à?

Con còn nói về ai được nữa?

Ngày hôm nay ta phải gặp những ai?

Lúc mười giờ, Robert Lee, Chủ tịch mới của Phong trào Tiệc Trà.

Lúc 11:15, một cuộc gặp ngắn với Hiệu trưởng Đại học Stanford.

Lúc một giờ, ăn trưa với Thống đốc

để điều chỉnh các kế hoạch cho sự kiện buổi tối.

Cậu đã không gặp cha mình bao lâu rồi?

Ông ấy không còn là cha tôi nữa, giờ ông ấy chỉ là Thống đốc của tôi.

Cậu có nhớ ông ấy không?

Ông ấy không nhớ tôi, tôi cũng không nhớ ông ấy.

Ta thì nhớ mọi người.

Nhưng hơn tất cả mọi người, người mà ta nhớ nhất là

ông Jack Walser

Ông ấy là quản lý tòa nhà nơi gia đình ta từng sống,

trước khi Chúa gọi ta tới bên Ngài.

Ông ấy chia những người thuê nhà thành hai loại

"dân bản địa" và "dân du mục".

Một ngày, Jack rung chuông cửa nhà chúng ta lúc mười giờ,

chắc mẩm rằng Lucy và ta đang ở trường,

nhưng ngày hôm ấy một cơn sốt đã buộc bọn ta phải nằm trên giường,

cảm thấy an toàn trong nhà của mình.

Qua cánh cửa phòng ngủ ta thấy mẹ ta mời ông ấy một tách cà phê,

mà Jack đã đứng uống nó,

bởi vì ông ấy không muốn làm ướt ghế

với bộ đồ sũng nước mưa của mình.

Chắc chắn là ông ấy đến để thông báo

một tin gì đó quan trọng, một tin chẳng lành

Và rồi, ông Walser thông báo với mẹ ta rằng chủ nhà...

đã quyết định tăng đáng kể giá thuê nhà, với...

với một cái vuốt ve.

Phải...

Với một cái vuốt ve chưa từng thực sự xảy ra

nhưng nó gần như đã chạm tới

mái tóc xơ xác của mẹ ta, tóc của ta

của Lucy và cả tóc của cha ta đang nằm ở khách sạn

đâu đó trong thành phố với nhân tình của ông cạnh bên.

Lắng nghe tiếng mưa...

là vậy đó.

Đám "dân du mục" bọn ta dọn đi trong đêm đó,

để chúng ta không bị nhìn thấy bởi... bởi đám "dân bản địa".

nhưng ông Walser đang chờ ở dưới chân cầu thang,

và ông ấy nắm tay chúng ta, từng người một,

rồi ông ấy nói với ta một điều mà ta chưa từng hiểu được,

vậy nên ta vẫn nhớ nó.

Ông ấy bảo ta "Hãy luôn ngồi ở ghế sau của đoàn tàu,

bởi vì ở đó an toàn hơn".

Tại sao gã đồ tể người Tây Ban Nha của chúng ta chưa về nhà với Giáo hoàng của hắn?

Tôi không biết.

Hắn đanglàm gì ở đây?

Ông ấy đi dạo, ông ấy uống, ông ấy ngủ, ông ấy uống, ông ấy đi dạo, ông ấy uống.

À, hắn đang chiến đấu với tử thần,

cuộc chiến kém thú vị nhất trong mọi cuộc chiến

mà chúng ta phải chiến đấu.

Quá trễ rồi.

Quá trễ cho cái gì?

Cho mọi thứ, thưa Giáo chủ.

Xin chào, Pete, ông dành cho ta năm phút chứ?

Chắc rồi, Cha Gutierrez.

Ta đã thắc mắc không biết ông có nghĩ về chuyện đó không.

Có, tôi đã nghĩ về nó.

Và tôi đã quyết định sẽ không chống lại Tổng giám mục Kurtwell.

Tại sao lại không?

Các nạn nhân cũng không nộp đơn kiện,

nhưng ít nhất họ cũng nhận được cả đống tiền.

- Ông thậm chí không nhận được chút gì. - Và đã bao giờ Cha tự hỏi

tại sao họ nhận được tiền còn tôi thì không chưa?

Chưa, ta chưa từng. Tại sao vậy?

Bởi tôi vẫn có lòng tự trọng.

Được rồi.

Vậy nếu lòng tự trọng của ông cao đến vậy,

hãy đệ đơn chống lại người đàn ông đó.

Người đàn ông đó là hiện thân của cái ác.

Tại sao lúc này ông lại khóc? Pete, ông biết là ta nói đúng.

Bernardo.

Tôi gọi Cha là Bernardo được không?

Có, tất nhiên là ông có thể.

Hãy quên tôi đi.

Chào, Freddy.

Chào , Bernardo.

Việc tập luyện thế nào rồi?

Tôi đã dần tốt lên.

Tuyệt.

Cậu có nghĩ về đề nghị của tôi không?

Đề nghị nào?

Ý cậu "đề nghị nào" là sao?

Cái mà cậu giúp tôi một tay để đóng cọc Kurtwell ấy.

- Hắn thèm nhỏ dãi khi thấy cậu. - Không phải tôi.

Tôi nhỏ dãi khi thấy ông, Bernardo.

Tất cả những gì cậu cần làm là đi chơi với hắn một đêm.

Cậu chỉ cần dừng lại trước khi mọi chuyện đi quá xa,

và trong lúc đó tôi sẽ trốn một chỗ và chụp hình.

Freddy, Freddy, cậu là hy vọng cuối cùng của tôi.

Bernardo, ông sẽ rời khỏi đây khi ông xong việc.

Nhưng tôi sẽ sống cả đời mình ở đây, ông hiểu chứ?

Tôi không đủ sức đối chọi với một kẻ như Kurtwell.

Hắn là một trong những người quyền lực nhất ở Queens.

Ông hiểu điều đó mà, phải không?

Đừng giận tôi vì chuyện này, Bernardo.

Tôi chẳng bao giờ giận ai cả.

Đó là vấn đề của tôi.

Chào, Freddy.

Cậu muốn gì, Freddy?

Cứ nói với ta và cậu sẽ được toại nguyện.

Tôi muốn trở thành một vận động viên quần vợt vĩ đại và thắng một Grand Slam.

Được, cậu sẽ được như ý.

Biến khỏi đây đi, thằng khốn.

Nhưng...

Họ đã báo ngày cho tôi.

Sẽ là tuần tới.

Chỉ là một ngày trong năm thôi, Rose, một ngày bình thường.

Họ sẽ hút kiệt tôi, Bernardo.

Họ nói rằng tôi có 60% khả năng chết, 40% khả năng sống.

Và nếu tôi từ chối,

tôi còn không thể ước lượng được mình còn sống được bao lâu.

Nhưng tôi sẽ không từ chối,

bởi tôi cần bắt đầu vận hành lại khách sạn này ngay lập tức,

và tôi không thể làm việc đó ở đây,

qua sáu cái màn hình an ninh câm lặng.

Sống một cuộc đời bình lặng không chút trắc trở không tuyệt sao?

Không, kinh khủng lắm.

Chúng ta đều có quyền được bắt đầu lại, Bernardo.

Ông biết tôi cười vì chuyện gì không?

Gì vậy?

More Vietnamese subtitles for The Young Pope

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left