처음 200줄입니다.
KẺ LỪA ĐẢO
DANH TỪ /SHARP-ER/
KẺ SỐNG BẰNG MƯU MÔ
Chào buổi sáng.
- Tìm gì à? - Vâng.
Bản bìa cứng của cuốn Their Eyes Were Watching God.
Bìa cứng à? Ừ. Tôi nghĩ là có đấy.
Cảm ơn.
Thật ra, tôi chưa đọc nhiều Hurston lắm.
Bà ấy tuyệt lắm.
Thật ra đó là quà cho giáo sư của tôi.
Được. Cô là sinh viên.
Đang làm tiến sĩ.
- Columbia? Đại học New York? - Đại học New York.
Hay đấy. Vậy… Chủ đề luận văn của cô là gì?
"Định nghĩa lại Cấp tiến:
Sự nổi lên của Nữ quyền Da đen trong Văn học Mỹ".
Ái chà.
Đọc cũng méo mồm đấy.
- Cô làm đến đâu rồi? - Chậm lắm. Rất chậm.
Thế à?
- Irma Thomas… - Tôi ấn tượng đấy.
…"Ruler of my Heart" trên đài WNYC.
Giá là tròn 15 đô.
- …kênh radio công cộng New York. - Cảm ơn.
Tôi là John Schaefer,
và nếu nữ hoàng nhạc soul của New Orleans không thể làm không khí tươi sáng lên,
có lẽ hãy để Duke Ellington.
Đây là phiên bản kinh điển của
"In a Sentimental Mood", hát cùng với John Coltrane.
Thật ra có một nhà hàng Nhật nho nhỏ trên phố Mott.
Nếu lát nữa cô không bận gì, tôi xin mời cô bữa tối.
Xin lỗi.
Không. Đó…
- Có lẽ cô có bạn trai rồi. - Không. Tôi độc thân.
Tôi độc thân, và tôi thích cuộc sống độc thân.
Ồ. Vâng, tôi hoàn toàn hiểu mà.
Thẻ của cô không nhận.
Chắc tôi lại dùng hết hạn mức rồi.
- Để xem tôi có đủ tiền mặt không. - Không sao.
Biết gì không? Thật ra thì cô cứ cầm đi.
Không được.
- Nhỡ có người khác đến tìm… - Họ có thể đặt qua mạng mà.
Hay gì cũng được. Cô quay lại trả sau cũng được.
- Cảm ơn. Tôi… - Vâng.
- Tôi hứa sẽ đem tiền đến trả. - Ừ.
Cảm ơn.
- Chào. - Hẹn gặp lại.
Có lẽ cô có bạn trai rồi.
Ngốc thế. "Có lẽ có bạn trai rồi".
- Chào. Nhớ tôi không? - Chào.
Vâng.
Tiền của anh đây.
Cô không cần trả ngay hôm nay đâu.
Tôi không muốn anh dài cổ đợi.
Cảm ơn.
Cứ giữ lại tiền thừa.
Được. Cảm ơn.
Được. Hẹn gặp lại.
- Được. Ừ. - Ừ.
- Chúc ngày tốt lành. - Anh cũng thế.
- Chào. - Xin chào.
Nhớ lúc sáng nay anh mời tôi đi ăn tối chứ?
- Ồ, vâng. Xin lỗi. Tôi không định… - Không.
Thật ra lúc đó tôi muốn nhận lời.
Lúc đó tôi đứng đấy,
nghĩ anh này mời mình đi chơi thì tuyệt quá,
và tôi vừa nghĩ thì anh đã làm thật. Và tôi…
Không biết nữa. Tôi phát hoảng.
Cô phát hoảng?
Tôi phát hoảng.
Tôi là Sandra.
Tom.
Rất vui được gặp anh, Tom.
Rất vui được gặp cô.
- Vậy phố Mott à? - Vâng. Nếu… Vâng.
- Được. - Lối này.
- Mời anh đi trước. - Được rồi.
Tôi có túi.
Tôi cũng thế. Bắt đầu lạnh rồi.
- Đó… - Xin lỗi…
- Đôi bạn ba lô. - Bạn.
Vâng, và kiểu, tôi đưa mình vào hoàn cảnh gì đây?
Cô biết đấy? Truyện ngắn là một chuyện.
- Tiểu thuyết thì phải 300 trang và… - Đúng. Đôi khi còn hơn.
Chính xác. Và ở đây họ ra giá rất cao ấy?
Tôi phải nộp cái gì đó.
- Vậy anh đã làm gì? - Tôi lên cơn hoảng loạn cả một năm, rồi…
tôi viết một cuốn sách dở tệ.
Thôi nào. Chắc không tệ đến thế chứ.
Tệ thật mà. Nó thật kinh khủng. Họ không chịu xuất bản.
Ối.
- Ừ. - Chia buồn.
Không sao. Ít ra tôi được giữ lại tiền ứng trước.
Anh vẫn sáng tác chứ?
Không. Không hẳn.
Chuyện này xảy ra vào lúc mẹ tôi mất, và…
Không biết nữa, tôi…
Cuộc sống của tôi trở nên đen tối và tôi đã bỏ cuộc.
Bố mẹ tôi mất hồi tôi còn bé.
Tôi rất tiếc.
Hẳn là khó khăn lắm.
Dù sao thì, ừ.
Tôi bắt đầu quản lý hiệu sách.
Việc đó giúp tôi thoát khỏi chứng trầm cảm hay gì đó.
Và vâng, nó chiếm phần lớn thời gian của tôi.
Chắc ở gần sách vở cả ngày thì thích lắm.
Quá đỉnh luôn.
Sau khi bố mẹ tôi qua đời,
em trai tôi và tôi long đong giữa các gia đình nhận nuôi.
Cho đến lúc ở với một cặp đôi
có một bộ sưu tập tiểu thuyết đồ sộ.
Và một đêm, tôi bắt đầu đọc Jane Eyre, và có một nhân vật
trải qua hết những gì tôi đang trải qua.
Và tôi không muốn nó kết thúc.
Tôi đọc hết, quay lại trang một và bắt đầu đọc lại.
Yêu sách kể từ đó.
Jane Eyre hả?
Jane Eyre.
Cho cô xem cái này nhé?
Chúa ơi.
JANE EYRE TỰ TRUYỆN
Đây là bản in đầu tiên à?
BIÊN TẬP: CURRER BELL QUYỂN I
Là thật đấy à?
Thật đấy.
Làm sao để biết chắc?
Có những giáo sư khó chịu lắm.
Thật sự dùng cụm từ "sự âm đạo hóa văn học Đức".
- Gì cơ? - Em khá chắc
"âm đạo hóa" là từ bịa ra.
Em học nấu ăn ở đâu?
Em học năm ba đại học ở Florence.
Em biết nói tiếng Ý chứ?
Hồi xưa em nói tốt lắm,
- giờ thì tiếc là hơi quên rồi. - Xin chào!
- Xin chào! - Em có thích nước Ý không?
Em có những kỷ niệm tuyệt vời.
Tuyệt quá!
Nhưng hồi đó em có một gã bạn trai rất đểu.
Còn anh thì sao? Anh học tiếng Ý ở đâu?
Mẹ anh gốc Ý.
- Và anh xem rất nhiều phim của Fellini. - Em yêu Fellini.
Anh đã bao giờ đau khổ vì tình chưa?
Có một đôi lần.
Em rất thích anh.
Được.
Anh cũng rất thích em.
Được.
- Nghe em nói đã. - Không… Không.
- Em cần chị giúp. - Chị không làm đâu.
- Chị nói không làm là sao? - Chị không thể.
Chỉ có em và chị chống lại cả thế giới,
- chị nhớ không? - Em đi được không?
- Em và chị chống lại cả thế giới. - Jason, dừng lại đi.
Làm ơn, em cần chị. Đừng bỏ mặc em. Em chỉ còn mỗi chị
- trên đời này. Chị là… - Jason!
- Sandra! - Jason, làm ơn đừng.
Sandra!
- Đi đi. - Làm ơn.
Mở cửa ra đi mà. Sandra, mở cửa ra.
Chết tiệt!
Đồ khốn.
Em ổn chứ?
Ai đấy?
Em trai em. Nó cần tiền.
Jason không may mắn như em.
Có những nhà nó được đưa đến là…
cơn ác mộng.
Không phải lỗi của em.
Em biết, nhưng nó là người thân duy nhất của em.
"Gia đình hạnh phúc nào cũng giống nhau". Vân vân.
Dù nó có lợi dụng em bao nhiêu lần, em cũng không thể không giúp nó.
Nó là em trai em. Em yêu nó.
Chúc mừng sinh nhật
Chúc mừng sinh nhật, Tom thân mến
Chúc mừng sinh nhật
Được, phải thổi. Thổi vào đây.
Thổi mạnh nữa vào. Nào.
Mạnh nữa. Cố lên.
Tuyệt! Ta làm được rồi.
Cô quen Tom lâu chưa?
Mới được vài tuần.
- Cảm giác như lâu hơn thế nhiều. - Tôi hiểu. Mãnh liệt thật.
Cô ấy giống như thủ thư gợi cảm hay gì đó.
- Đúng là cô gái trong mơ của cậu. - Tớ biết. Cô ấy thật tuyệt.
- Cô học đại học ở đâu? - Vassar.
Chúa ơi. Tôi cũng thế.
Tôi nhìn cô thấy quen lắm mà. Cô tốt nghiệp năm nào?
Năm 2014.
Năm 2016.
Cô hay đến Mug chơi không?
Nói thật là, tôi dành phần lớn thời gian ở thư viện.
Nhưng đừng nói với Tom. Tôi đang cố để không lộ mình là mọt sách với anh ấy.
Thấy cậu sống tốt, tớ vui lắm.
Hồi trước tâm trạng cậu u ám lắm, nên…
Tớ chỉ hơi trầm cảm thôi.
Được. Rồi nó xấu đi, kiểu,
ai trên đời chẳng từng có lúc gần đến mức muốn tự tử chứ?
Không hài đâu. Đừng đùa về chuyện đó.
No comments yet. Be the first to leave one.