처음 200줄입니다.
Tất cả các Hồng y chúng ta đều tụ họp ở đó, tại Mật nghị Hồng y.
Chúng ta đang ở trong vòng bỏ phiếu thứ tư, một sự bế tắc hoàn toàn.
Ta bị nhốt cùng với Hồng y Dussolier,
người đã thất cử vị trí Giáo hoàng.
Bọn ta đã biết nhau từ thuở nhỏ,
chúng ta chia sẻ mọi khổ đau mà con người có thể tưởng tượng ra.
Ta bị nhốt cùng với vị Hồng y cao, lưng còng Spencer, cố vấn của ta,
người biết nhìn xa trông rộng, ứng viên có tỷ lệ thắng cao nhất.
Sự khôn ngoan luôn khiến ta cảm thấy nghi ngờ.
Ta tin chắc rằng ông ấy đang soạn thảo bài thuyết giáo đầu tiên của Giáo hoàng
trong đầu, thậm chí có thể là cả thông điệp đầu tiên nữa.
Ta nhìn và nhìn bọn họ.
Và rồi ta cầu nguyện với Chúa.
Ngài đã đúng khi cầu nguyện.
Dù sao thì, Đức Thánh Linh vẫn luôn soi sáng...
Ta đã lẩm bẩm lời cầu nguyện qua kẽ răng của mình:
Thưa Chúa, con không quan tâm việc này hợp pháp hay không,
cũng thế cả thôi, con không quan tâm việc Đức Thánh Linh,
có soi sáng cho con hay không.
Con chẳng quan tâm tới bất cứ thứ gì, con chẳng quan tâm tới ý kiến của Ngài,
hoặc con có thể thành công,
hoặc con là kẻ ngoài cuộc hay thất bại.
Con không quan tâm nếu Ngài nghĩ rằng con yếu đuối
hay là một đứa vô lại, con không quan tâm tới việc phải yêu người khác như yêu chính mình,
con sẽ không bao giờ yêu người khác như yêu chính mình.
Con chỉ quan tâm về một điều, thưa Chúa,
rằng con, không phải ai khác, có hữu dụng với Ngài hay không.
Ta cứ thế cầu nguyện, càng lúc càng tập trung hơn.
Ta tập trung đến mức suýt nữa ỉa ra quần.
Ta phải cố dính chặt mông mình xuống ghế để nó không phọt ra.
Ta nhìn chằm chằm vào Dussolier và nói:
Chúa ơi, không phải hắn, là con.
Ta nhìn Spencer và nói: Chúa ơi, không phải hắn, là con.
Ta cứ lẩm bẩm câu đó đến cả nghìn lần,
trước khi họ bắt đầu bỏ phiếu trở lại,
như một câu thần chú: không phải hắn, là con, không phải hắn, là con,
không phải hắn, là con, không phải hắn, là con.
Và rồi, nó trở thành: không phải họ, là con.
Và giờ ta là Giáo hoàng.
Không phải họ.
Là ta.
Sơ Mary sẽ gọi đó là một phép mầu.
Những người khác sẽ gọi đó là lời cầu nguyện được đáp lại.
Nhưng ta không biết phải gọi nó là gì.
Họ đều trắng bệch ra khi họ nghe thấy cái tên mà ta đã chọn,
và ta đã tiết lộ nó trong sự sợ hãi của họ.
Họ bắt đầu nhận ra ta là ai,
bởi vì đó là lỗi lầm của họ:
họ đã bầu lên một Giáo hoàng mà họ không biết rõ.
Và hôm nay họ bắt đầu hiểu ra
rằng đó là tội lỗi của họ:
họ đã chọn một Giáo hoàng mà họ nghĩ là chúng biết rõ.
Ta đọc lên cái tên mới của ta, Pius XIII,
và họ đã quên mất việc cảm tạ Chúa bởi vì họ nghĩ rằng
Chúa đã không soi sáng cho họ.
Ta đã quên mất việc cảm tạ Chúa, bời vì ta nghĩ rằng
Chúa cũng đã soi sáng cho họ.
Ta yêu bản thân mình nhiều hơn ta yêu người khác, nhiều hơn ta yêu Chúa,
ta chỉ tin vào chính mình, ta là vị chúa tể toàn năng:
Lenny, mày phải tự tỏa sáng! Mẹ nó!
Chúng ta có một thỏa thuận, Angelo!
Tôi là Giáo hoàng, ông vẫn giữ chức Hồng y Quốc vụ khanh.
Vẹn cả đôi đường.
Nhưng rồi ông đã bội ước.
Ông đã lôi thằng nhóc ra khỏi vỏ.
Học trò của tôi.
Ông đúng là một thằng khốn!
Ông biết không, ông sẽ không thể kiểm soát được nó đâu.
Chắc giờ ông phải nhận ra điều đó rồi, sau cái bài giảng đó của nó.
Ông thấy mình ngu thế nào chưa!
Ông đã khiếp sợ sự cực đoan của tôi,
điều đó khiến ông quên mất sự thật:
lũ trẻ luôn cực đoan hơn người già.
Vẫn còn các sự thật khác mà, Michael.
Sự thật gì nữa hả?
Rằng ông sợ rằng lão Spencer già này sẽ vượt quá sự kiểm soát của ông à?
Chà, vậy thì giờ ông đã nhận được một Spencer trẻ hơn.
Giáo hội sẽ nằm trong tay nó rất lâu đấy.
Và đó không phải là sai lầm mà ông có thể sửa chữa đâu.
Tôi không hiểu, tại sao ông lại làm hỏng việc này chứ?
Ông không hiểu bởi ông không để cho tôi
nói lên sự thật.
- Và cái sự thật đó là gì? - Tôi không hề âm mưu chống lại ông.
Tôi không chỉ đạo người của tôi bỏ phiếu cho Belardo.
Đúng, tôi đã để mọi người tin vào điều đó
vì nó giúp củng cố quyền lực của tôi.
Nhưng chuyện không xảy ra như vậy.
Tại một thời điểm nào đó, không hề có người dẫn đường,
Belardo đã bắt đầu chiến thắng cuộc bỏ phiếu.
Đó là sự thật chưa được tiết lộ, Michael.
Đừng có chơi tôi, Angelo!
Ông nghĩ rằng tôi sẽ tin điều đó hả?
Rằng những gì chúng ta chứng kiến trong đó...
...là hơi thở của Chúa Thánh Linh.
Tôi nghĩ vậy, Michael, thật đấy.
Tôi tin vào hơi thở của Chúa Thánh Linh.
Ông mất trí rồi.
Michael, hơi thở của Chúa Thánh Linh.
Tha lỗi cho con, thưa Chúa, cho những tội lỗi không thể tha thứ của con.
Không phải con tự tỏa sáng. Là Ngài đã soi sáng cho con.
Không phải con toàn năng.
Ngài mới là Thiên Chúa toàn năng.
Không phải con không quan tâm tới bất cứ thứ gì.
Điều duy nhất con quan tâm chính là Ngài.
Chỉ mình Ngài.
Và nếu con đã quên cảm tạ Ngài, giờ con cảm tạ Ngài.
Và nếu con đã phạm tội kiêu căng, giờ con cầu xin sự tha thứ của Ngài.
Và nếu con đã chơi xỏ Don Tommaso tội nghiệp, giờ con cầu xin sự tha thứ của Ngài.
Và nếu con đã khiến mọi người sợ hãi, giờ con cầu xin sự tha thứ của Ngài.
Và nếu con đã xin Ngài trừng phạt Spencer và Dussolier,
giờ con xin Ngài hãy trừng phạt con đúng như vậy.
Và nếu con đã lạm dụng quyền lực của mình, giờ con xin Ngài hãy tước nó khỏi con.
Tha tội cho con, thưa Chúa, soi sáng cho con.
Ban cho con những lời con có thể nói với đám Hồng y.
Bài giảng của con tôn vinh Ngài.
Lời con nói là lời của Ngài.
Con vẫn cứ cầu nguyện rồi Ngài sẽ bộc lộ quyền năng của mình,
vậy tại sao những cảm giác khủng khiếp, ghê tởm vẫn chưa đến?
Con biết, hãy ra lệnh cho con, thưa Chúa.
Phải, hãy ra lệnh cho con.
Con vẫn luôn giỏi việc ghi chép, Ngài biết điều đó mà.
Ngài biết điều đó mà.
Thưa Đức Ông, con có thể chơi xe đồ chơi trên tấm thảm này không?
Gọi mẹ mày là "Đức Ông" ý!
Hãy gọi ta là: Giáo chủ.
Thưa Giáo chủ, vậy con có thể...
Mày có biết tấm thảm ấy đáng giá bao nhiêu tiền không?
Gấp đôi GDP của cả nước mày đấy.
Làm ơn thêm đường giúp tôi được không?
Ông nên tự mang theo đường đi, Aguirre,
bởi vì nói thật thì, cái thứ đó khiến tôi phát tởm.
Đã bốn trăm năm
mới lại có một vị Giáo hoàng có thái độ thù địch với các tín hữu.
Ờ thì, tôi sẽ nói chuyện với Giáo hoàng sớm thôi.
Tôi sẽ cố dự đoán ý định tiếp theo của ông ấy.
"Dự đoán ý định của ông ấy?"
Voiello, ông đã nói là: Giáo hoàng báo cáo cho tôi. Tôi sẽ báo cáo lại cho các ông.
Bài giảng của ông ấy là một bước lùi.
Chúng ta có một vị Giáo hoàng trẻ tuổi.
Ông đã đọc báo chưa?!
Họ đều đặt câu hỏi, "Hồng y Quốc vụ khanh đang làm cái gì vậy?"
Tôi biết ta phải làm gì rồi.
Điều chúng ta cần làm...
là một hành động kịch tích..
Voiello, ông cần phải nộp đơn từ chức ngay hôm nay.
Tuyệt vời!
Đó là điều ông sẽ làm, Voiello.
Thật là một phép màu khi mà cái hội đồng này cuối cùng cũng nghĩ ra được một ý tưởng.
Một ý tưởng siêu hạng.
Để ta đoán, do hậu quả của bài giảng của ta
nên ông đã quyết định nộp đơn từ chức.
Tôi chưa bao giờ nghĩ tới chuyện đó, thưa Đức Cha.
Ông không thấy tổn thương khi ta không sử dụng bài giảng mà ông đã soạn cho ta ư?
Sự thất vọng là một cảm xúc không hề tồn tại
ở phủ Quốc vụ khanh.
- Ông thích bài giảng của ta chứ? - Đó đâu phải là vấn đề.
Vậy vấn đề là gì?
Vấn đề là các giáo dân đã,
nói giảm nói tránh thì, ngạc nhiên.
Còn hơn cả ngạc nhiên nữa, họ đã bị choáng ngợp.
Choáng ngợp trước Chúa.
Sợ hãi trước Chúa.
Có gì quan trọng nữa không?
Bài giảng của người cho các Hồng y.
Đến lúc đó hẵng hay. Còn gì nữa không?
Vụ Kurtwell, thưa Đức Cha.
Cụ khoai tây bự tổ chảng.
Chính xác, thưa Đức Cha.
Người tiền nhiệm của ngài đã không có thời gian
để chỉ định ai đó đảm nhiệm vấn đề tinh tế này.
Nhưng ta sẽ làm. Khi đến lúc.
Với tất cả sự tôn trọng, thưa Đức Cha, lúc đó là "bây giờ".
Các cáo buộc lạm dụng trẻ em hết sức chi tiết và đáng xấu hổ,
và thái độ của Kurtwell, nói nhẹ nhàng hết mức có thể thì, khiêu khích và hỗn láo .
Còn gì nữa không?
Thưa Đức Cha, nghĩa vụ của tôi khiến tôi buộc phải thông báo với ngài rằng đám báo chí và truyền hình,
sau khi công kích chúng ta vì bải giảng của ngài,
giờ đang bắt đầu một chiến dịch mới, mà họ đòi hỏi chúng ta phải làm rõ
ý nghĩa bài thuyết giáo của ngài.
Phản ứng thông thường của đám vô học thôi mà: không hiểu cái gì là phẫn nộ về cái đó.
Làm sao chúng ta có thể truyền đạt được một thông điệp tới mọi người khi mà
giới truyền thông toàn thế giới còn chẳng hiểu nổi dàn ý cơ bản của nó?
Có một giải pháp tiềm năng, đó là tổ chức một cuộc họp báo
- để giải thích mọi chuyện. - Ta không xuất hiện. Ta không giải thích.
Không phải ngài, thưa Đức Cha.
Tôi có thể tự đứng lên trả lời một buổi phỏng vấn.
Chúng ta không trả lời phóng vấn nữa, ngài Giáo chủ ạ.
Chúng ta chỉ trả lời khi người hỏi là Chúa.
Thật tiếc là Chúa không bao giờ yêu cầu điều đó, nó hẳn là phải tưng bừng lắm đây.
Thưa Đức Cha, giới truyền thông đang lạy lục để có được một bức hình của ngài.
Không.
Thưa Đức Cha, là Hồng y Ozolins.
Cho ông ấy vào. Ta đang đợi ông ấy đây.
Ngài muốn gặp tôi sao, thưa Đức Thánh Cha?
Phải, lần cuối cùng, Ozolins.
Theo ta.
Giờ thì...
nhắm mắt lại và chọn nơi mà ông sẽ tới đi.
Tôi đã làm gì sai, thưa Đức Cha?
Không có gì.
No comments yet. Be the first to leave one.