처음 200줄입니다.
Phụ Đề Được Dịch Bởi HT
Từng có người hỏi tôi đây là vũ trụ nào.
Một câu hỏi kỳ lạ
vẫn ám ảnh tôi nhiều năm về sau.
Tất cả những gì tôi dám chắc
đó là vũ trụ duy nhất mà tôi biết.
Điều đó đúng ở thời điểm ấy, và bây giờ vẫn vậy.
Tôi có phải là một kẻ phi thường không?
Có.
Tôi có phải là một người bình thường không?
Có.
Tôi là cả hai. Cũng chẳng là ai.
Nhưng chẳng phải tất cả chúng ta đều thế sao?
New York.
Tôi lớn lên ở thành phố này.
Tôi học cách chiến đấu ở thành phố này.
Đập chết mọe nó
Và tôi đã biết yêu ở thành phố này.
Một sai lầm tôi thề sẽ không lặp lại.
Tôi từng là Người Nhện,
người hùng của thành phố.
Luôn cảnh giác,
luôn sẵn sàng lao ra cứu rỗi thế giới.
Mọi thứ đã kết thúc khi Ruby qua đời.
Chúng tôi định sẽ kết hôn vào mùa xuân.
Tôi thậm chí đã mua nhẫn để cầu hôn.
Chiếc nhẫn tôi chưa bao giờ có cơ hội trao cho cô ấy.
Ruby từng nói với tôi rằng
quyền năng càng lớn, trách nhiệm càng nặng nề.
Chà, cô ấy chính là trách nhiệm lớn nhất
mà tôi từng gánh vác.
Và tôi đã làm cô ấy thất vọng.
Người Nhện đã làm cô ấy thất vọng.
Sau dạo đó, tôi chẳng màng gì đến quyền năng hay trách nhiệm nữa.
Thế là tôi quay về làm một gã đàn ông bình thường.
Chuyện đó đã là năm năm trước.
Thấy sao?
Tôi thấy anh đoán trúng phóc rồi đấy.
Này, trông anh cũng bảnh đấy.
Bắt đầu nghi ngờ thị lực của cô rồi.
Lại còn khiếu hài hước.
Thế, anh có vợ chưa?
- Chưa. - Tiếc thật.
Tôi thì có chồng rồi.
Nhưng chuyện đó chưa bao giờ ngăn tôi tìm kiếm chút niềm vui.
Anh hiểu ý tôi chứ?
Cũng hiểu lờ mờ.
Khi nào chồng cô cũng tìm niềm vui, bảo anh ta gọi tôi nhé.
Được thôi.
Xin lỗi ngài? Ngài ơi!
Ngài quên mũ này.
Thanks
Nếu ông cứ bám theo tôi, kết cục sẽ không như ông muốn đâu.
Chưa từng.
Addison!
Xin lỗi nhé, bạn hiền. Này.
Đừng làm thế, Addison.
Tôi thà bắn cậu còn hơn là phải chạy thục mạng thế này.
Chết tiệt!
Lạy Chúa tôi, ông ta chết rồi sao?
Này ngài, ngài không nên
- Ngài thực sự không nên - Chúng chạy hướng nào? Hướng nào?
Cậu lừa nhầm người đâu phải lỗi của tôi, Addison.
Thôi nào, đi thôi. Khuya rồi, chỗ này hôi như cứt vậy.
Tôi đã cố cảnh báo ông.
Cái gì?
Whoa.
Giờ thì mày sẽ bị thiêu rụi.
Lạy Chúa lòng lành.
Ôi... Ôi, không. Lạy Chúa tôi! Ôi...
Chà, chà!
Hừ.
Được rồi.
Trời đất! Cả người gã đó bốc cháy.
Tôi chưa từng thấy chuyện như vậy.
Lẽ ra tôi phải nghi ngờ khi chúng chịu chi 50 đô la
để tìm một kẻ vô danh.
Ai thuê anh một gã tên Winston à?
- Ừ. - Thằng khốn đó chỉ trả tôi 30 đô.
Tôi cần một ly. Còn anh?
Được thôi. Đừng sang quá. Trong túi tôi chỉ còn
Ba đô la.
Đi nào, Donegal. Tôi biết một chỗ.
Có khi lại có sẵn đào cho anh. Nếu anh thích gu tã tượi.
Ồ. Chắc là thích,
bởi tôi toàn cưới thể loại đó.
Chào buổi sáng.
Hết sáng rồi.
Giờ là một buổi chiều xoàng xĩnh, sắp chuyển sang
một buổi tối tồi tệ. Cà phê không?
Cô có thứ gì nặng đô hơn không?
Đấy là điều tôi hay hỏi chồng tôi đấy.
- Cô cứ rót thẳng vào đi. - Khổ nỗi...
Thực sự không làm thế được.
- Có ai gọi không? - Muốn nhận được cuộc gọi,
anh phải trả cước điện thoại đã.
Cho đến lúc đó, nó chỉ là cục chặn giấy.
Vụ của Addison sao rồi?
Ồ, wow. Tệ thế cơ à?
Addison chết rồi.
- Anh... - Không.
Một gã khác làm. Cái thành phố chết tiệt này
Các vị mở cửa chứ?
- Không! - Có!
Tôi định gọi điện, nhưng có vẻ
- đường dây hỏng rồi. - Anh Reilly quan niệm rằng
bàn công chuyện thì nên gặp mặt trực tiếp.
Ngài thấy sao, thưa ngài...?
Ờ, Carmedy.
Mời ngài lối này, Carmedy.
Chuyện là về vợ tôi.
Anh có giàu không, anh Carmedy?
Không. Không hẳn.
Vậy chắc là anh rất nhạy bén?
Hả?
Hừm.
Nghe này, chiều nay tôi nghe lỏm vợ tôi gọi điện.
Cô ta hẹn một gã ất ơ nào đó vào lúc 8 giờ tối nay.
Tôi có cả địa chỉ đây. Nhìn này, nhìn đi.
Tôi rất thích khách hàng nào có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.
Vậy anh nhận chứ? Nhận vụ này nhé?
Được thôi, Carmedy, giá của tôi là mười đô một ngày, cộng
Nhưng anh sẽ chụp ảnh chứ, đúng không?
Bởi vì không có ảnh thì lại thành tình huống "lời qua tiếng lại".
Tôi tin sự nghi ngờ của anh là vô căn cứ, anh Carmedy,
nhưng nếu lỡ có thật, thì anh đừng lo, Ben chụp ảnh cừ lắm.
Không bao giờ trượt phát nào.
Mười đô la một ngày.
Cộng thêm phụ phí.
Janet sẽ lấy thông tin của anh cùng một khoản tiền cọc nhỏ.
Ngày mốt quay lại đây và, ừm...
Tôi sẽ đưa thứ anh cần.
Cảm ơn anh.
Lối này, anh Carmedy,
ghi chú thông tin và thu tiền cọc nào.
Nổ lớn tại Standard Oil đây. Đọc báo đi!
Nổ lớn tại Standard Oil!
Có tin nổ lớn tại Standard Oil đây.
Xin lỗi tôi đến trễ. Mải săn tin quá.
Lại có băng đảng nào đó
cuối cùng cũng dám ra tay với Silvermane.
Đốt rụi dinh thự của lão vài đêm trước,
giết sáu tên thuộc hạ,
và bằng cách nào đó, lão già khốn khiếp ấy vẫn trốn thoát.
Cậu nghĩ Finn Byrne thích bị gọi là Silvermane à?
Chắc lão nghĩ cái tên đó nghe... uy quyền và trường thọ chăng?
Nếu tôi mà giàu như vậy, anh muốn gọi tôi là gì cũng được.
- Đó là dưa muối ăn dở đấy. - Ờ...
Thế, anh đang giấu giếm vụ gì đấy lại bắt quả tang ngoại tình à?
Tưởng anh bảo sẽ không nhận mấy vụ này nữa.
Tôi nợ lương Janet mấy tháng rồi. Đói thì đầu gối phải bò thôi.
Người tự chọn làm kẻ ăn mày lên tiếng. Vì Chúa đi, Ben
Robbie, hôm nay miễn đi nhé. Xin cậu.
Anh có thấy chuyện ngoài kia không?
Thành phố này đang loạn rồi.
Kể từ khi Người Nhện biến mất,
Silvermane đã bóp nghẹt thành phố này.
Tội ác lộng hành
còn cảnh sát thì hoàn toàn nằm trong túi lão.
Giờ đây, người dân
người dân cần một người hùng.
Chà...
Hy vọng họ sẽ tìm được ai đó.
- Anh từng là - Tôi biết trước kia tôi là ai.
Và tôi biết hiện giờ tôi là ai.
Sẽ luôn có một Silvermane khác xuất hiện thôi, Robbie.
Đấu tranh chẳng có ý nghĩa gì đâu.
Tôi tự hỏi Ruby sẽ nghĩ gì nếu cô ấy nghe ông nói vậy.
Ruby mất lâu rồi.
Tôi cũng không quan tâm cô ấy nghĩ gì nữa.
Này, Frankie, hôm nay cháu ra ngoài sớm thế.
Chào chú Reilly, chú dạo này sao rồi?
Chú biết đấy, cháu vẫn đang luyện ngón nghề móc túi.
Thế à? Trình độ đến đâu rồi?
Chú tự đánh giá xem.
Khá đấy.
Sao cháu biết ?
Biết nhiều là đằng khác. Gừng càng già càng cay.
Khôn vặt thế này, chắc cháu nên nghĩ đến chuyện đi học đi.
Ai cần chứ? A cộng B bằng C mà.
Người ta không làm toán bằng chữ đâu nhóc.
Xong việc chưa? Reilly.
Nghe này, tôi nghĩ chúng ta nên nói về chuyện tối qua.
Vậy anh có kèo thơm gì cho tôi à?
Tối qua chúng ta bỏ lại một cái xác.
Cảm giác như rắc rối đang đuổi theo sau lưng
hoặc là một cơ hội đáng để theo đuổi. Dù là gì,
tôi nghĩ chúng ta cần biết thêm về kẻ đã thuê chúng ta
và lý do họ khao khát tìm hắn đến vậy.
Vậy anh có kế hoạch rồi chứ?
Đại loại thế. Anh có tỉnh táo nổi trước 9 giờ sáng mai không?
Chào, anh đẹp trai. Lâu quá không gặp.
Đến sáng mai cơ à?
Ừm... chắc là được.
Báo chiều đây.
Silvermane thoát chết trong bộ đồ ngủ.
Cảm ơn ngài.
Tin nóng hổi đây.
Silvermane thoát chết trong bộ đồ ngủ.
Kể từ khi Người Nhện biến mất,
No comments yet. Be the first to leave one.