Not Another Happy Ending

Not Another Happy Ending

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

Not Another Happy Ending 2013 1080p WEBRip DDP5 1 x264-monkee
다음의 해설 KarenGillan

태그

webrip
web
x264
BRip
1080
게시일: 2018-03-04
다운로드: 35
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Dành tặng cho mẹ, người tôi luôn nhớ đến mỗi ngày.

Và ba tôi... dù ông đang nơi đâu.

Jane Lockhart, tiểu thuyết gia

Cô Lockhart thân mến, Chúng tôi xin trả lại cô bản thảo cuốn "Nỗi đau khổ bất tận của ba tôi". Dù có vài đoạn tôi thích, nhưng nói chung nội dung hơi chán và văn phong nghèo nàn...

ĐOẠN KẾT BẤT NGỜ

Roddy!

Tới trường kìa.

Chào buổi sáng.

Nhấc máy đi, được chứ?

Nếu anh không không cho tôi đi nhờ là tôi phải gọi tắc-xi đấy.

Nhà xuất bản Tristesse xin nghe.

Mình phải dạy "Đồi gió hú" cho đám lớp 10.

Xin chào. Thưa cô?

Nhà xuất bản Tristesse?

Tom Duval?

Ồ, phải, mời vào.

Chỉ cần đi xuống sảnh.

Không...

Không.

Phải.

Phải. Ồ, đúng vậy. Không, ông ấy là một nhà văn tuyệt vời.

Rất ảm đạm.

Không, Tristesse không xuất bản cho ông ấy nữa.

Cô biết không? Ông ấy có một chút bất đồng với Tom.

Ồ, phải. Cô ấy là một trong những người tôi rất yêu thích. Phải.

Phải. Cô ấy vào được danh sách ứng viên của nhà xuất bản, cô biết đấy.

Ngay sau khi phải vào viện tâm thần.

Tạm biệt! Tạm biệt, ông Richard! Tạm biệt!

Không. Cô ấy... Cô ấy... Cô ấy cũng... Cô ấy cũng rời đi rồi.

- Jane Lockhart. - Ồ...

Cô đang làm gì vậy?

Tôi xin lỗi.

Tôi không cố ý... Tôi chỉ mới chạm nhẹ vào thôi.

Không phải sờ mó hay gì hết. Nghe như lợi dụng vậy.

Như thể tôi là kẻ biến thái.

Tôi đâu phải thế chứ.

Chà, nhà xuất bản trẻ châu Âu của năm, về nhì luôn.

Thực sự rất ấn tượng.

Tôi có chứng chỉ bơi lội.

Cô chui đâu ra vậy?

Jane Lockhart.

Tôi viết cuốn "Nỗi đau khổ bất tận của ba tôi".

Ồ.

Phải.

Theo tôi.

Xin chào.

Tôi đang bận, nên tôi sẽ nói ngắn thôi.

Tôi đã đọc cuốn tiểu thuyết của cô. Tôi e là cần phải cải thiện.

Rất là nhiều đấy.

Mời ngồi.

Nhưng nó có tiềm năng, nên tôi sẽ xuất bản nó.

Tôi đề xuất với cô một thỏa thuận kép.

Có nghĩa là phải viết lại rất nhiều, chắc chắn với một tựa mới,

và hai ta sẽ chẳng có xu nào, nhưng...

Tôi nghĩ cô có tố chất nhà văn, và, có thể nghe không sang chảnh lắm,

nhưng đó là cái tôi đang tìm kiếm.

Tôi tin là cô...

- đang khóc. - Xin lỗi.

Tôi không cố ý đâu...

Chỉ là... Chỉ là do đã quá lâu rồi, anh biết đấy.

Tôi đã bị từ chối quá nhiều nên tôi có nguyên một bảng.

- Cô có bảng gì? - Bảng gắn những lá thư từ chối.

Tôi gọi nó là chiếc bảng Khổ Đau.

Chuyện đó thường thôi mà.

Vậy sao?

Tôi xin lỗi. Anh ấy đã như thế từ lúc còn ở đại học.

Anh ấy đi đến đâu, phụ nữ khóc đến đấy.

- Lúc nào anh cũng làm soái ca hết. - Soái ca sao, thế à ?

- Tôi đã bảo anh, đừng bao giờ xổ tiếng Pháp với tôi. - Không, không, không.

- Anh đừng có hòng! - Không, thực sự đấy!

Chưa bao giờ tôi thấy hạnh phúc thế này...

từ lúc được sinh ra đến giờ.

Jane.

Không cần phải lo lắng.

Lo lắng? Tôi? Không đâu.

Không, không, không. Tôi đâu có lo lắng. Tôi không có thế đâu.

Mà cũng có một chút.

Cô sẽ ổn thôi.

Xin lỗi, nhưng bình thường tôi phải khởi động trước khi biên tập.

Chẳng hạn như uống trà, đi dạo. Ăn năn dưới vòi sen.

Hoặc chúng ta chỉ cần bắt đầu thôi.

Được thôi. Được, đúng thế. Vậy anh muốn bắt đầu từ đâu đây?

Cho là tôi điên cũng được, nhưng chúng hãy bắt đầu ngay từ khúc mở đầu.

Được, được thôi.

- Gã Pháp điên khùng. - Gì cơ?

- Tôi không biết. - Được thôi.

- Vậy anh đang có tâm trạng tốt. - Tôi luôn có tâm trạng tốt mà.

- Làm gì có. - Đúng thế mà.

- Vậy sao? - Phải.

Ồ.

Câu đầu tiên... Tôi nghĩ nó rất hay.

Thật đẹp.

- Đừng làm thế! - Thôi nào.

Thực ra, tôi đang đọc nó đây.

"Tôi nhắm mắt lại và chìm xuống dòng nước, để nó vuốt ve khuôn mặt và mái tóc của tôi..."

Xin chào?

Ồ! Tôi chỉ tình cờ ghé qua

và tôi đoán bên nhà in đã gửi lại sách đã in xong.

Phải. Tôi không biết.

"Kết thúc có hậu" Jane Lockhart

"Dưới chân mình, tôi nhận thấy những trang giấy vụn nát."

Thật không thể tin được.

Tôi sẽ gọi lại sau.

"Kết thúc có hậu"? "Kết thúc có hậu" sao?

Còn "Nỗi đau khổ bất tận của ba tôi" thì sao?

Chuyện gì vậy? Anh biết rõ việc đó quan trọng mà.

Anh đã đổi tựa sách của tôi... thành thế này!

Tôi đã bảo cô, lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, tôi đã nói là phải đổi mà.

Phải, nhưng chúng ta chưa bao giờ thảo luận.

Tôi biết cô sẽ phản ứng như thế nào, cưng ạ.

Ê! Cẩn thận.

Đó là cúp nhà xuất bản trẻ của năm của tôi đó.

Về nhì thôi mà!

Ồ!

Cô bị sao vậy?

- Anh là ai? - Gì cơ?

Bao nhiêu thời gian chúng ta đã bỏ ra sửa bản thảo.

Chưa có ai từng làm thế với tôi...

Tôi không hiểu nổi anh.

Này, đó là một tựa đề kinh khủng và tôi đã đổi nó.

Chuyện gì xong thì đã xong rồi.

- Cứ tiến tới đi chứ. - Sao anh nói nghe dễ quá vậy?

Có lẽ bởi vì tôi không phải là một nhà văn hạng xoàng...

bị người ba tệ bạc bỏ rơi với nỗi ám ảnh tự tôn thờ sự đau khổ của chính mình.

Tôn thờ nỗi đau của chính mình?

Đến đây. Ngồi xuống. Hãy bàn về buổi ra mắt.

Anh biết sao không?

Theo thỏa thuận thì còn một quyển nữa rồi sau đó chúng ta xong chuyện nhé.

Cứ tiến tới thôi.

"Những ngày hè thời thơ ấu thường rất dài và buồn tẻ.

Mùa hè của tôi thì không.

Và chắc chắn không phải mùa hè khi mẹ tôi bị ốm.

Tôi biết chỉ cần tôi bước ra ngoài và nhìn thấy mẹ dưới ánh mặt trời thì bà sẽ khỏe lại."

"Bà đưa tôi đến Woolworths để chọn quà sinh nhật,

và sẽ không giống như năm ngoái khi ba giấu con búp bê dưới áo khoác...

rồi lẻn ra cửa và đi mất."

Ôi, thật vui khi gặp cả hai.

Chào!

Susan. Cảm ơn đã đến.

- Một cuốn nữa đi. - Một cuốn nữa. Của anh đây.

Và đây là dành cho...

Ba.

Thật tuyệt vời khi ở đây trao giải thưởng này...

cho nhà văn mới xuất sắc nhất...

với một tác phẩm đầu tay cực kỳ xuất sắc.

"Kết thúc có hậu".

Jane Lockhart.

- Xin chúc mừng. - Cảm ơn.

- Tôi rất... - Cô gái đứng ở đây là một nhà văn thực thụ.

Người có thể sẵn sàng xông vào những nơi tăm tối.

Nhưng tôi hiểu mà, Jane. Đều là những người viết lách...

Cả hai chúng ta đều biết cảm giác khi đối mặt với El Toro Blanco

nỗi kinh hoàng của những trang giấy trắng, trống trơn...

và mỗi ngày chúng ta phải đối mặt,

cùng với nhau.

Phải không, Jane?

Thưa quý vị, Jane Lockhart.

Cảm ơn.

36 chương sau đó...

- Sao? - Tôi bắt đầu viết chương cuối cùng rồi đây.

- Anh sẽ có bản thảo vào cuối tuần. - Rất kịp thời gian đấy.

À, Tom, tia nắng nhỏ của tôi.

- Anh cứ rên rỉ thoải mái đi. Tôi chưa bao giờ từng... - Khó chịu?

Hạnh phúc.

Đồ khốn. Hạnh phúc cơ.

Vậy là, chỉ còn một chương nữa.

- Phải. - Và chúng ta sẽ không phải gặp nhau nữa.

Đúng vậy.

Vậy tốt hơn viết cho xong nhé.

- Hẹn gặp lại, Jane. - Tạm biệt, Tom.

Chương 37:

Willie. Em ra ngoài một chút nhé.

Chắc rồi.

Chỉ cần nhìn chương này xem.

Nghe này. Tôi không quan tâm cô nghĩ gì.

Nói cho cô biết nhé, thứ này mà chương mở đầu cái gì.

Thảm họa thì có.

Anh không thể nói chuyện kiểu đó với tôi.

Được chứ? Tôi đã được bình chọn là một trong những tiểu thuyết gia dưới 30 tuổi hàng đầu Scotland đấy.

Bởi vậy tôi mới không cho phép thứ rác rưởi này...

được xuất bản với tên của cô nằm trên đó.

Cô đã có ghi chú của tôi rồi đấy. Sửa lại đi.

Tạm biệt, Nicola. Hẹn gặp em buổi ra mắt.

Nếu anh định làm cho tôi khóc, tôi sẽ báo cho cục thuế về chiếc du thuyền của anh.

Chào.

Chào.

Nếu chúng ta phải nói chuyện kiểu tượng hình, cô có thể sử dụng rau củ được chứ?

Hãy tưởng tượng trái cà chua này là dòng tiền của tôi.

Năm nay anh đã quăng tiền vào bao nhiêu nhà văn mới rồi?

Tôi chỉ ném tiền cho các nhà văn hay thôi.

Phải là người Scotland. Tôi rất yêu nước mà.

Mà có vấn đề gì không? Chỉ cần trúng một cú là giải quyết tất.

- Và tôi đã có một tác giả bán chạy ngay đây rồi. - Jane Lockhart. Đúng thế.

- Vậy cuốn sách mới ra sao rồi? - Tôi cũng chả biết.

Cô ấy sẽ không để tôi đọc một chữ nào cho đến khi viết xong.

Thư giãn đi.

Đảm bảo sẽ giống cuốn trước thôi.

Tôi nghe nói cô ấy đang đổi nhà xuất bản.

Klinsch & McLeish, với bìa màu đỏ trắng thì phải.

- Chắc vụ đó lớn rồi. - Klinsch & McLeish.

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left