처음 200줄입니다.
Ông nói vậy là sao, Gupta?
Chúng tôi gửi ông hóa đơn từ tháng trước.
Cô ơi, khi nào vậy?
Cố tình thua à?
Chính tay tôi gửi fax mà.
- Tôi chưa nhận. - Không.
Quên điểm đi, anh nè!
- Sắp đến. Cẩn thận. - Tôi rất xin lỗi.
- Sắp chết. Cứu! - Shekkar!
- Giờ chết rồi. Vui chưa? - Bắn đi.
- Ta suýt qua bàn rồi! - Đừng đổ tại anh.
Nếu đến thứ Sáu chưa thanh toán,
chúng tôi hoãn giao hàng cho ông.
- Chú chơi không? - Được.
- Đừng gặm vòng cổ. - Mẹ!
Không được đâu.
- E là tôi không có lựa chọn. - Đừng tin nó. Nó ăn gian.
- Để cháu chỉ chú chơi. - Làm ơn.
- Nút nhảy, nút bắn. - Đó là bắn?
- Ông nói chưa nhận fax. - Điện thoại!
- Chưa nhận được hóa đơn. - Mẹ!
- Chú lấy được sức mạnh chưa? - Được rồi đó.
Phải rồi.
Tận hưởng sức mạnh.
Jyoti, đi xem là ai.
- Để em! - Đi đi chú!
- Arjun, mẹ này! Chào! - Chào.
- Đi đi. - Chào.
- Cô Anisha. - Chưa sẵn sàng à?
- Xin lỗi cô. - Nhanh!
- Xin lỗi vì tới muộn. - Mẹ ơi, khăn tắm đâu?
Vẫn ở chỗ cũ đấy.
- Túi bơi của con? - Cạnh khăn tắm của con đó.
- Xin chào. - Chào.
- Đón chúng được không? - Được.
Tôi có cuộc hẹn khẩn. Tôi sẽ làm xong…
Không vấn đề gì.
- Lấy bình xịt hen chưa? - Cạnh điện thoại.
Phim sẽ kết thúc lúc 6:00.
- Nên chúng sẽ về tới lúc 6:30. - Đừng lo. Chào nhé.
Mẹ, ta đi thôi!
- Đi thôi. - Chào.
Con cũng muốn xem Border nữa!
Gupta lại lý do lý trấu.
Ông ta bảo chưa nhận được hóa đơn.
Em bảo ông ta em phải hoãn chuyển hàng.
Anh gửi hóa đơn rồi chứ? Shekkar?
Muốn chơi không?
Anh sai lầm khi mang thứ đó về.
- Xuống đi. - Em biết.
- Vậy chơi đi. - Đang chơi.
- Nhớ là chỉ trò chơi. - Ừ.
Đi đi!
Kiên nhẫn.
- Giết chúng đi! - Đang giết nè!
- Tiến lên đi! - Anh là xanh, em là đỏ!
Con đi đâu đó?
Nhà Tina ạ.
Ai cho phép?
Con nói với bố rồi.
Con đi được chứ?
- Bắn nó đi! - Anh đang cố!
Mẹ, con đi nhé?
Tiến lên đi!
- Nhảy đi! - Đang nhảy!
Không cần biết bố nói gì.
Làm xong bài tập rồi xem phim.
Mẹ toàn thế này.
Con 17 rồi, nhà này chẳng ai nghe con.
Đừng lo. Vài năm nữa… Chúng nó sẽ đi hết!
Cho chúng tôi qua!
Di chuyển xe đi!
- Neelam! - Di chuyển đi!
Neelam! Tránh ra đi!
Đi! Đừng cãi nữa.
Neelam!
Tránh ra!
Neelam! Tránh đường!
Tránh ra!
Tránh đường!
Cho tôi qua!
Con tôi trong đó.
Làm ơn! Cho tôi vào! Con tôi còn trong đó!
Các con tôi! Con tôi trong đó!
Làm ơn!
Nhanh lên nào! Tới đây!
RẠP PHIM UPHAAR, NEW DELHI, 13/6/1997
Shekkhar!
Hạ nó xuống! Xuống!
Bế nó đi. Còn thằng bé thôi.
…không qua được.
- Đưa chúng đi đâu? - AIIMS, Safdarjung.
AIIMS hay Safdarjung?
Arjun! Tên con tôi có trong danh sách không?
- Anisha, lũ trẻ đâu? - Anisha!
Họ nói mọi người đã được sơ tán.
Cô có điện thoại không? Điện thoại đâu rồi?
- Vâng, ngay đây. - Ở đây. Nếu thấy chúng, gọi tôi.
Đi nào!
- Rickshaw! - Rickshaw!
Rickshaw!
Rickshaw!
Dừng lại! Rickshaw!
- Em ra AIIMS. Anh Safdarjung. - AIIMS, gấp!
- Em đi đi! - Vâng, gọi em nhé, Shekkhar!
XE CỨU THƯƠNG
Chúng tôi không biết chuyện gì đang xảy ra.
Cô ơi, dừng lại.
Cho tôi qua. Các con tôi ở trong.
Không cho cô vào được.
Xin cho tôi vào. Các con tôi! Làm ơn!
Cô phải lùi lại.
Cô vào trong đi.
Y tá!
Đi thôi, tìm nhân chứng.
Cô có ở vụ cháy không?
Làm gì thế? Đi đi!
- Phòng cấp cứu? - Dưới đó, bên phải.
- Đi thẳng, rẽ phải? - Vâng.
Phòng cấp cứu? Cô ơi!
Unnati! Ujjwal!
Tôi giúp gì được?
- Cô ơi? - Tôi đang tìm con mình.
Tôi đang tìm con tôi.
- Con tôi. - Cấm vào đây.
- Ông là cảnh sát à? Đi đi. - Nghe này…
Sẽ có người tới trợ giúp anh. Xin hãy ra ngoài!
Ujjwal!
Con gái ông trông thế nào?
Unnati có tóc ngắn.
Chừng 1m67.
Mười bảy tuổi.
Ujjwal thì đeo kính, cao 1m70.
Có một cậu bé đi với chúng, Arjun. Tôi không nhớ cao cỡ nào.
Cao cỡ Ujjwal.
Cô bé mặc đồ gì?
Vâng, Shekkhar?
- Shekar. - Neelu?
Vâng. Unnati đâu ạ?
Con bé mặc gì nhỉ?
Áo vàng, quần bò xanh.
Chúng đâu rồi?
Anh không biết nữa, Neelam. Y tá nghĩ… Cứ đợi đã.
Ở đây?
Tới đây đi ạ. Nhìn xem.
Shekkhar?
Đó có phải con anh không?
Thưa anh?
PHIÊN TÒA LỬA: THẢM KỊCH UPHAAR
Muộn rồi. Xin lỗi, chúng tôi phải về thôi.
Neelam.
Dây chuyền của con bé đâu?
Tới lúc rồi.
Không. Dây chuyền. Dây chuyền của con bé đâu?
- Ai đó đã lấy, Shekkhar! - Neelam…
Ai đó lấy dây chuyền của con gái em!
Ký vào đây. Và vào đây.
Xin chia buồn với gia đình.
Đúng là một thảm kịch.
Tôi rất tiếc, Neelam. Không tin nổi lại có chuyện này.
Về nhà đi, Anisha.
Về với chồng chị đi.
Ujjwal là cả thế giới với Arjun.
Arjun rất buồn.
Thằng bé không ra khỏi phòng.
Thằng bé bị sốc. Hai đứa chúng nó gần gũi thế mà.
Arjun?
Em không biết à?
Chị sẽ đi gặp Shekkhar.
Kiểm tra tủ đồ đi.
Các con à…
Jyoti đâu rồi?
Chị cho cô ấy về rồi. Em cần gì à?
Chị?
Nước.
Bản tin của chúng tôi đến đây là hết.
Anh.
Chuyển sang tin mới nhất từ Delhi.
Nhìn này. Cái này mới.
Chính phủ đã tiến hành điều tra vụ hỏa hoạn chết người
ở rạp chiếu phim Uphaar, Nam Delhi.
Lính cứu hỏa tới hiện trường 30 phút sau
để bắt đầu cứu hộ.
Nguyên nhân đám cháy được cho là
do máy biến áp lắp ở tầng hầm bị lỗi.
Đa phần nạn nhân ngồi ở ghế khu ban công.
Nhiều người sợ hãi nhảy xuống.
Do tầm nhìn kém,
khói ngăn người khác thoát ra từ thang bộ.
Vì mọi cửa đều mở.
Đã có cáo buộc về sơ suất của chủ rạp chiếu phim.
VỤ CHÁY RẠP UPHAAR
Nhà thầu và doanh nhân ở Delhi, Gopal và Sushil Ansal,
được coi là nhà phát triển bất động sản lớn nhất Châu Á.
Thảm hỏa này xảy ra tại thời điểm không thể tệ hơn của Ansals,
khi họ sắp mở trung tâm mua sắm lớn nhất Delhi, The Plaza…
- Tránh ra! - Neelam!
Không sao đâu.
Thôi nào, đi đi.
Sao thế, Neelam?
No comments yet. Be the first to leave one.