처음 200줄입니다.
SIÊU NHỆN TÁI XUẤT
Năm, bốn, ba,
hai, một.
Bố sẵn sàng chưa? Con đến đây.
Bố?
Bố?
Con sẽ ở với bác May
và bác Ben một thời gian.
- Con muốn đi với bố mẹ. - Không.
Nó không thích ăn vỏ bánh sandwich
và thích để đèn sáng khi ngủ.
- Mary! Đi thôi! Thôi nào! - Ôi Chúa ơi.
Bố...
Ngoan nhé!
Xin lỗi nhé!
Chào buổi sáng, Flash.
Chào buổi sáng, Parker.
Này! Cậu là... Peter, phải không?
Mình rất thích ảnh của cậu.
Ồ, cảm ơn. Cảm ơn.
Nghe này...
Tối thứ sáu cậu có bận không?
Tốt quá!
Cậu chụp ảnh cho xe của bạn trai mình được không?
Mình chỉ... muốn một tấm thật đẹp
để tặng sinh nhật anh ấy.
Cậu tốt thật đấy! Suy nghĩ rất... đáng yêu.
Mình sẽ xem lại...
- Xem lại lịch. - Được.
Trò Parker!
- Vâng? - Em muốn giữ cái ván trượt đó?
- Vâng. - Thế thì đừng để chạm đất.
- Vâng ạ. - Nâng nó lên!
Thế này ạ?
- Chuẩn đấy. - Được thôi.
Ăn đi! Ăn đi! Ăn đi!
Ăn đi! Ăn đi!
Ăn đi! Ăn đi! Ăn đi!
Ăn rau của mày đi Gordon! Ăn đi!
Ăn đi!
Này Parker, ra đây!
Làm con ảnh đi!
Mình không chụp đâu. Bỏ cậu ấy xuống đi!
Gordon, đừng có ăn.
Chụp đi, Parker!
Bỏ xuống đi, Flash.
Chụp đi!
Bỏ cậu ấy xuống, Eugene!
Này!
Nào!
Dậy đi, Parker!
Đứng dậy!
Xem nào!
Đứng lên!
Tao không chụp đâu!
Nằm im đấy, Parker!
Ai muốn thêm nào?
Flash!
Flash...
Vẫn hẹn sau buổi học hôm nay chứ?
Nhà mình, ba rưỡi?
Hi vọng cậu làm bài tập về nhà.
Lần trước mình đã...
rất thất vọng đấy.
- Tránh ra. - Flash, hay là tới lớp?
Vậy thì sao?
Sao cũng được.
Mình thấy rất tuyệt đấy, việc cậu làm ngoài kia.
Ngu ngốc...
Nhưng rất tuyệt.
Cậu nên xuống phòng y tế đi,
cậu có thể bị sang chấn đấy.
Tên cậu là gì?
Cậu không biết tên mình?
Không, mình biết.
Mình chỉ muốn kiểm tra xem cậu còn biết không thôi.
Peter.
- Parker, Peter Parker. - Được rồi.
Là cậu thì mình sẽ đi khám.
Cậu là Gwen, phải không?
Gwen Stacy.
Được rồi.
Chào bác!
Bác đang làm mì Ý và thịt viên cho tối nay.
Bác đùa ạ? Mì Ý và thịt viên...
Cháu không thích chúng từ bao giờ thế?
Ôi Chúa ơi!
Mặt cháu làm sao thế?
Không sao đâu. Cháu bị ngã... lúc trượt ván.
Không sao đâu ạ.
Ben Parker! Sao anh không nghĩ tới việc
bỏ cái hộp bẩn thỉu đó ra khỏi bếp của em.
Là cúp bowling của anh mà.
Ồ, vậy thì làm ơn,
bỏ cái hộp đó ra khỏi bếp của em.
- Cháu sao thế? - Nó bị ngã.
Bác chả hiểu sao các cháu lại chơi mấy cái ván đó.
Vì chúng ngu ngốc và nguy hiểm.
Em nhớ thời chúng ta cũng thế không?
Không.
- Tin anh đi, đã từng đấy. - Hay thật!
Nước ở đâu thế ạ?
Theo bác, rồi bác chỉ cho.
- Bác nói thật chứ? - Phải.
Được thôi.
Chắc là khay làm lạnh.
Khay hay ống chuyển nhiệt thì không ngập thế này được.
Chắc là bị tràn rồi.
Thứ duy nhất nghe có lý.
Cháu sửa được không?
Không, tối nay thì không.
Mai cháu sẽ đến hàng kim khí.
Tốt đấy. Trong lúc đó thì chườm cái này đi.
Thằng kia trông thế nào?
Thôi nào, vừa nhìn bác đã biết là một cú móc phải rồi.
Có phải không? Bác có phải gọi cho bố nó không?
Không, không ạ.
Bác sẽ không kể với bác May đâu.
Rủi cho đứa nào phải chịu cơn thịnh nộ của bà ấy.
Này, trước khi cháu lên thì kiểm tra
xem có gì cần cất đi không nhé.
- Thợ nước không sửa đồ. - Họ có làm.
Họ chỉ sửa ống và những thứ tương tự.
Nếu anh yêu cầu...
Bác quên mất mấy thứ này đấy.
Đó là của bố cháu.
- Phải. - Ông ấy muốn giữ nó an toàn.
Ông ấy thấy nó ở cửa hàng trên Đại lộ số 9.
19 tuổi.
Một thằng bé 19 tuổi thì cần cặp táp làm gì chứ?
Và đoán xem ai đã bán nó cho ông ấy?
- Cháu không biết. - Mẹ cháu.
Đó là lần đầu họ gặp nhau.
Ông ấy yêu cầu bác giữ nó an toàn?
Tại sao? Chẳng có gì ở trong cả.
Bác thấy không? Chẳng có gì hết.
Cha cháu là người rất bí ẩn, Peter.
Phải, cháu biết.
Đây là ai?
Bác biết đây là ai không?
Một người đồng nghiệp
của bố cháu, bác đoán thế.
Bỏ nó ra khỏi bàn đi, được chứ?
Còn phải ăn tối nữa. Bỏ xuống đi.
Và đi rửa tay đi.
Đi đi.
Hãy trở thành người tốt nhé, Peter.
Bố đi đâu thế?
Có một việc...
một việc mà bố mẹ phải làm.
Cái gì đây?
"Công thức tính tỷ lệ phân hủy."
Vâng, đợi chút! Đợi chút ạ!
Mời vào!
Cháu ổn chứ?
- Vâng, sao ạ? - Ôi Chúa ơi!
Trông cháu giống hệt ông ấy.
- Bác vào được chứ? - Vâng ạ.
Nghe này,
bác không được học nhiều,
cháu cũng biết mà, Peter.
Bác đã không thể giúp cháu làm bài tập
từ khi cháu mới lên mười.
Điều bác muốn nói là...
Bác biết, thật khó khăn khi phải sống thiếu bố.
Và bác biết, chúng ta cũng không kể nhiều về họ.
- Vâng, không sao ạ. - Không...
... có sao đấy.
Bác ước có thể thay đổi nó, nhưng bác không thể.
Curt Connors,
đó là tên người ở trong ảnh cùng bố cháu.
Họ làm việc cùng nhau lâu rồi, và rất thân thiết.
Nhưng sau đêm đó, chúng ta không bao giờ gặp lại ông ấy.
Ông ấy thậm chí không gọi điện.
Không một lần.
Thử tìm hiểu xem.
Cô bé xinh đấy.
Bác Ben?
Sao?
Bác là một người cha rất tuyệt mà.
"Di truyền chéo loài. Điều hư cấu hay thực tế khoa học?"
"Tai nạn máy bay..."
"... đã giết chết..."
"... Richard và Mary Parker."
"Tiến sĩ Curtis Connors"
"Một thế giới không còn sự yếu đuối."
"Thử tưởng tượng..."
"... mọi người..."
"... đều bình đẳng..."
"Tập đoàn Oscorp"
"Hết hạn tuyển thực tập sinh"
Xin lỗi?
Sao cơ?
Tôi giúp gì được cậu?
Tôi không biết, tôi tới gặp...
- Tiến sĩ Connors. - Được.
Cậu tìm bảng tên phía bên trái.
Cậu tới thực tập à?
À... phải. Phải.
Được.
No comments yet. Be the first to leave one.