처음 198줄입니다.
Kỷ niệm thành lập trường sắp đến rồi phải không?
Con có muốn nhân cơ hội này xỏ khuyên tai không?
Tại sao?
Vì hiếm có cơ hội để thể hiện mà.
Con đâu có lên biểu diễn.
Chẳng phải con đã nói cái này không hợp với con sao?
Tóc con cũng là vì mẹ bảo đẹp nên con mới nhuộm,
rốt cuộc chẳng hợp với con chút nào.
Hợp lắm mà.
Sao con lại tự ti vậy?
Tự tin vào bản thân một chút đi.
Tóm lại con sẽ không xỏ khuyên đâu.
Tôi nghĩ kiểu người phù hợp với phong cách đó
- Có đúng không? - phải là kiểu người cởi mở như Someya,
- Đem đồ ở đó vào văn phòng được không? - hoặc đẹp trai như Azuma.
Khuyên tai không hợp với tôi chút nào.
Mình sẽ xấu hổ tới mức quỳ xuống mất.
Mie…
Mau đứng dậy nào.
CÔ GÁI TÔI THÍCH LẠI QUÊN ĐEO KÍNH RỒI
Chào buổi sáng Komura.
Cậu… cậu bị sao vậy?
Có chuyện gì à?
Mình làm rơi đồ.
Vì nó nhỏ quá nên mình không tìm thấy.
Ra… ra vậy.
Cậu làm rơi gì vậy?
Cái đó…
Tìm thấy rồi.
Vậy thì… tốt…
Khuyên tai?
Xin lỗi vì làm cậu giật mình.
Không đâu.
Chà… mình nhìn nhầm sao?
Suy cho cùng mình cũng chưa thấy Mie đeo khuyên tai bao giờ.
Cô ấy có xỏ khuyên sao?
Không… sao có thể?
Cái đó… dù không phải là không hợp,
nhưng thấy…
Được rồi, tất cả về chỗ.
Cậu… muốn xem cùng không?
Có, cám ơn cậu.
Mie…
đeo khuyên tai…
Cứ thấy…
có cảm giác nổi loạn sao đó.
Được rồi, bắt đầu học nhé.
Chúng ta ôn lại nội dung lần trước.
Xem ra hình như chưa từng xỏ khuyên.
Quả nhiên mình nghĩ nhiều rồi.
Hay là…
nhìn thế này thì nhìn không ra?
Nè, chỗ này…
Cậu không nhìn được sách giáo khoa à?
Xin lỗi nhé.
Không có gì… người phải xin lỗi là mình…
Thật sự rất xin lỗi.
Đúng vậy.
Chỉ hơi khác với ấn tượng của mình thôi.
Chuyện Mie xỏ khuyên tai
sẽ không làm mình hoảng sợ đâu.
Cảm giác cả ngày hôm nay chỉ nghĩ mỗi chuyện này.
Mau bình tĩnh lại đi tôi ơi.
Komura, xem này.
Khuyên tai.
Là hạt thôi.
Mình không xỏ khuyên.
Sáng nay cậu làm mất hạt này sao?
Ừ.
Hạt
để làm gì vậy?
Làm mắt.
À, mắt à.
Mắt?
Chính là cái này.
Để triển lãm tại lễ kỷ niệm thành lập trường.
Là con bạch tuộc sao?
Dù thế này cũng rất dễ thương,
nhưng mình nghĩ thêm mắt vào chắc sẽ dễ thương hơn.
Thích rất nhiều thứ, chú tâm vào suy nghĩ từng thứ.
Chính vì vậy mà nhìn Mie mới tỏa sáng.
Nhìn lại mình,
mỗi khi được yêu cầu dùng len và cotton để làm thứ mình thích,
thì chỉ làm mỗi quả bóng.
Người trống rỗng vô vị như mình
không phải kiểu người hợp đeo khuyên hay nhuộm tóc.
Xỏ khuyên là dùng kim để xỏ sao?
Đừng đưa mặt lại gần như vậy.
Chắc là dùng súng bấm lỗ tai.
Ra là vậy.
Mình thấy khuyên tai rất dễ thương,
nhưng đeo khuyên tai sợ lắm.
Phải…
Mọi người ở nhà cũng hay bảo mình xỏ khuyên,
nhưng vẫn thấy hơi đáng sợ…
Không phải… tại cũng không biết có hợp với mình không mà.
Sao…
Hình như hơi đẹp trai đó.
Nhưng giờ mình nhìn không rõ,
nên cũng không chắc lắm.
Bình tĩnh chút đi!
Mình không hợp!
Chẳng đẹp trai chút nào.
Không được rồi.
Chỉ vì một câu nói của Mie mà khiến mình thấy không gì là không thể,
khiến mình có tự tin làm bất cứ việc gì.
Vì sắp đến kỷ niệm thành lập trường,
công đoạn chuẩn bị cũng sắp đến hồi kết.
Đã 6 giờ rồi.
Dù rất muốn làm xong trong hôm nay…
Giờ giới nghiêm của mình là 6 giờ, nên…
Mình biết.
Có muốn thử đi quá giờ giới nghiêm không?
Không đâu, sợ lắm.
Bố mẹ Mie có vẻ quản thúc chuyện này rất nghiêm.
Liệu cậu có bị phạt gì không?
Xem nào… trước tiên họ sẽ tức giận.
Đáng sợ hơn là sáng hôm sau sẽ không có ca cao nóng nữa.
Vậy thì hỏng rồi.
Hình như vẫn còn chút việc phải làm.
Bạn nào ở được đến 7 giờ tối giơ tay nhé.
Mình…
Dù sao nhà mình cũng ở rất gần.
Cám ơn các cậu.
Mau hoàn thành nốt chỗ này thôi.
Đúng rồi, Komura.
Cậu với Mie đã hôn chưa?
Cậu ấy vẫn nói chuyện này.
Cái đó…
Có tiến triển gì phải nói cho mình nhé.
Mình tuyệt đối không nói cho người khác đâu.
Sao vậy Mie?
Không lẽ cô ấy… đã nghe thấy chuyện hôn ư?
Mình… hôm nay…
Hôm nay mình có thể ở đến 7 giờ.
Suy cho cùng đây là để chuẩn bị cho kỷ niệm thành lập trường mà.
Thật sao? Tốt quá rồi.
Cám ơn cậu rất nhiều.
Sao cứ thấy cô ấy kỳ lạ nhỉ.
Thật sự không sao ư?
Nhưng vì lý do gì mà cô ấy chấp nhận nói dối để ở lại?
Vì muốn ở lại cùng mình sao?
Komura, cậu sao vậy?
Không, chỉ là…
mình muốn tỉnh táo một chút.
Cậu buồn ngủ rồi sao?
Dù không được uống ca cao nóng vào buổi sáng,
dù khiến bố mẹ tức giận cũng muốn ở bên mình.
Làm gì có chuyện cô ấy nghĩ như vậy.
Dạo này có phải mình đắc ý thái quá rồi không?
Vậy bên này giao cho hai người nhé.
Chúng… chúng ta bày tác phẩm với bảng tên ra đi.
Ừ.
Giờ là mấy giờ rồi?
Vừa đến sáu giờ.
Mie, cậu không sao chứ?
Mình… Lần đầu tiên mình ở lại trường muộn như vậy,
nên hơi căng thẳng.
Hóa ra… là vậy sao?
Phải mau chóng hoàn thành mới được.
Mie.
Cô ấy mất 30 phút
mới có thể coi là bày xong ba tác phẩm.
Quả… quả nhiên vẫn nên bảo cô ấy về thôi.
Nhưng chính cô ấy đã nói là không sao rồi,
qua nhắc cô ấy liệu có ổn không?
Kìa, đó là di động của Mie phải không?
Rơi xuống đất rồi.
Cái này…
Komura đi đâu rồi?
Cậu ấy đâu rồi nhỉ?
Về rồi sao?
Asuka.
Xin lỗi, mình phải về rồi.
Mình biết rồi.
Tạm biệt.
Đi về cẩn thận nhé.
Nè, cái này để đâu?
Cái này…
Đuổi theo thì làm được gì?
Giờ mình không thể làm gì nữa rồi, không phải sao?
Cô ấy không tìm được tủ giày của mình!
Chắc là cái đã mở từ đầu kia,
giống vị trí hồi năm hai phải không?
Vì quá vội vàng nên không nhìn rõ sao?
Cậu bình tĩnh lại nào.
Cô ấy không tìm nữa, đi luôn giày ở phòng thể chất về nhà?
Mình… mình phải đem giày về cho cô ấy.
Giày của Mie giống giày của mình,
nên Mie không cẩn thận đi nhầm giày của mình.
Trước đây đã xảy ra chuyện như vậy.
Mie vẫn đi đôi giày này.
Không, chẳng phải mình cần đem giày đến cho cô ấy sao?
Tại sao cứ đi theo sau cô ấy vậy?
Chỉ… chỉ cần nói cũng đúng lúc mình về nhà,
có thể miễn cưỡng dùng lý do đó để tình cờ gặp cô ấy phải không?
Để mai đưa cô ấy vậy.
Ngày mai…
No comments yet. Be the first to leave one.