처음 200줄입니다.
NETFLIX GIỚI THIỆU
Xem này.
Sắp bị chiếu bí rồi.
Đến lượt con đấy.
- Nào, Nika, phải nghĩ chứ. - Con có nghĩ mà.
- Bố không thấy thế. - Mẹ.
- Mẹ! - Mẹ!
- Đừng giẫm lên cỏ. Đừng… - Mẹ!
- Mela! - Mẹ!
- Đã dặn đi dặn lại rồi. - Đây, Mela!
Mela, ở im đấy.
- Mela. - Được rồi, ăn đi.
- Cảm ơn con. - Cảm ơn mẹ.
Mỗi đứa lấy một cái.
Bố dặn thế nào?
Đường đông à?
Không. Đồ cho chế độ ăn của anh hiếm quá.
- Nhưng em mua được chưa? - Rồi. Sao anh vẫn chưa đi?
Để lũ trẻ lại à?
Để hỏng vườn của anh à?
Anh vừa bón phân đấy.
Anh đi vui nhé.
Để mắt đến bọn trẻ đấy.
Con yêu, đừng ăn nhanh thế. Không tốt đâu.
Phải nhai thật kĩ.
Mì này mà là mì al dente thì đã có thứ để nhai rồi.
Rồi, mẹ bảo này. Chiều mai, đi nhà thờ xong, ta đi xem phim nhé?
Em vui lòng hỏi ý anh trước được không?
Mai anh bận rồi.
Chơi tennis ở nhà đối tác Czerwiński.
À, em biết.
- Ông chủ nhà hàng. - Không chỉ có thế.
Mối quan hệ này sẽ rất tốt cho chúng ta.
Ông ấy chơi giỏi không?
Vợ ông ta chơi.
Em biết ai rồi.
Cô vợ mới.
Với bộ ngực nhựa.
Có sao đâu?
Thời nay, làm thế là có gu ấy chứ.
Sao lại thế này được nhỉ?
Mela, để đấy.
Sáng nay vẫn còn ngăn nắp cơ mà.
Nhà có trẻ con là thế mà. Tối ngày bận rộn.
Năm nay ta tham gia Lễ hội Vườn Đẹp được không?
Không được. Cỏ của anh bị giẫm nát mất.
Tomek.
Em dẫn chó đi dạo đây.
Lại đây nào, Mela cưng. Lại đây.
Đi nào, mau lên.
Mela.
Có gấp không? Chị đang tập múa quạt.
Chị không tin nổi đâu.
Tomek mua nước hoa cho em.
Em biết mấy lọ nhỏ xíu là hàng dùng thử miễn phí chứ?
Không phải, anh ấy mua loại xịn cơ. Khá đắt đấy.
Ờ. Sao em biết? Anh ta cho em xem hóa đơn à?
Không, em tìm thấy hóa đơn.
Chí ít cũng thơm chứ?
Em không biết, anh ấy chưa đưa em. Mela, lại đây.
Chạy ra công viên đi.
Có khi là tặng người khác.
Tặng ai cơ chứ?
Có bao giờ anh ta mua gì tặng em?
Một tấm ván. Rất đẹp, hàng thiết kế hẳn hoi.
Ván lướt ấy à?
Vâng, lướt bằng bàn ủi.
Chắc chắn anh ta ngoại tình.
Mela!
Mela!
Magda?
Này!
Này, Magda.
Chị đùa thôi. Em nghe không?
Khiếu hài hước của em đâu rồi?
Magda!
Cậu không sao chứ?
Ừ, tớ không sao.
Đây hẳn là vụ án mạng đầu tiên ở Podkota Leśna trong đời chúng ta.
Cậu quen cô ấy à?
Không. Cô ấy là người nơi khác.
Sao cậu biết?
Cô ấy mặc váy dự tiệc.
Đi bộ đến nhà ga để về nhà.
Nên cô ấy không sống ở đây. À,
hồi còn sống.
Tớ cũng nghĩ y như thế.
Cậu có thấy gì không?
Chẳng thấy gì. Tớ tìm thấy cô ấy đúng 37 phút trước.
Chắc vừa chết trước đó. Lúc đó máu vẫn đang chảy.
Nhưng… đừng nói kỹ.
- Nếu cậu muốn hỏi thời điểm tử vong… - Không.
Chắc là khoảng 22:20.
Tớ đâu có hỏi.
Và tớ thấy Stefan trên phố Lạc Diệp Tùng.
- Đi từ công viên ra. - Vậy à?
Sao cậu biết là anh ta?
Trời tối thế mà nhận ra à?
Không phải.
Nhờ cái mũ.
Sao cậu biết mấy việc này? Cậu làm ở Sở Cảnh sát Scontland Yard gì đó à?
Agatha Christie. Tớ có thể cho cậu mượn.
Điều tra viên.
Bên Công tố đang tìm anh.
Dừng lại đi.
Jacek.
Ái chà. Chỉ một vụ giết người là em thành ngôi sao.
- Mẹ ơi, có mua kem không ạ? - Có.
Con muốn ăn bốn viên.
Bốn viên. Phải rồi. Hai thôi. Tối đa là hai viên.
- Ba. - Madzia.
- Trẻ con thì phải biết nghe lời. - Magdunia!
Magdunia.
- Mẹ ơi, mẹ nổi tiếng quá. - Ừ.
- Nổi tiếng thật. - Magdunia!
Bọn anh sẽ xếp hàng.
Vâng.
- Cháu chào cô chú. - Chào cháu.
Có thật không, cháu yêu?
Cháu tìm thấy cô gái đó à?
Có phải người ở đây không?
- Thôi đi, anh không chịu nổi đâu. - Cháu vẫn đeo nó.
Weronika cũng có một cái.
Hôm nào qua nhà cô chú chơi đi.
Để uống trà. Cô sẽ nướng bánh.
Thôi đi. Trước không đến thì giờ cũng không đến đâu.
Không đâu ạ.
Cháu sẽ ghé qua.
Xin lỗi, cháu có việc. Cháu đi ạ.
Chào cháu.
Mẹ ơi?
Vừa rồi là ai thế ạ?
Bố mẹ của Weronika.
Người đã chết ấy ạ?
Mất tích. Không ai biết cô ấy ở đâu, có vậy thôi.
Mẹ cũng không biết ạ?
Không ai biết. Kể cả mẹ.
Cô Magda.
- Trùng hợp quá. - Chào anh.
Anh yêu, đây là bác sĩ Walczak.
Ta vẫn đưa Mela đến chỗ anh ấy khám.
Chỉ có em thôi. Chào anh.
Chào anh.
- Chắc cô đọc được suy nghĩ của tôi. - Vậy ư?
Cô nhớ bác sĩ Milaszewski không?
- Có. - Anh ấy chuyển đến Warsaw rồi.
Có lẽ tôi có thể dụ cô làm thêm ở phòng khám của tôi?
À,
nếu được quay lại làm việc thì tuyệt quá.
Đúng vậy, nhưng… bao nhiêu năm nay tôi không đi làm, nên…
Cô sẽ sớm quen thôi. Tự tin vào là được.
À, phải rồi.
Em yêu, ta đã quyết định là em sẽ ở nhà đến khi con cái trưởng thành, đúng không?
Đúng chứ? Ta đã quyết thế.
Vâng, đúng vậy, phải.
Thật tiếc quá.
Dù sao thì tôi vẫn cứ mời cô.
Nhưng không biết có đợi được đến khi con cô kết hôn không.
- Nhưng cứ hi vọng đi. - Được.
Tạm biệt.
Hài hước lắm.
ROBERT MAZUR THẦY ĐỒNG, CHUYÊN GIA TRỊ LIỆU
Tôi nghe đây?
Bạn tôi…
đang mất tích.
Cô ấy có một cái giống tôi.
Tôi chỉ có mỗi thế thôi.
Tôi xin lỗi.
Tôi biết cô nói tới ai, nhưng không thể giúp cô.
Tại sao?
Thế này chưa đủ sao?
Đây là vấn đề nghiêm trọng.
Trong thế giới năng lượng, mọi thứ phải… cân bằng.
Với chuyện nghiêm trọng thế này, cái giá phải trả rất cao.
Nếu không, sẽ không có kết quả gì.
Anh còn chưa biết nó đáng giá bao nhiêu mà.
Tôi rất xin lỗi.
Đó là quy luật của Vũ trụ.
Chà.
Hôm nay tôi khỏe quá!
- Bay thẳng sang nhà bên. - Năng lượng tràn đầy!
Chơi với cô rất vui.
Đi đi.
- Mèo con, anh thấy không? - Có, anh thấy hết.
Zuza tiến bộ liên tục. Gần bằng dân chuyên nghiệp rồi.
Tôi bỏ từng ấy tiền thuê thầy dạy, cô ấy phải thắng Wimbledon mới đúng.
Hôm qua ở nhà Szeliga, anh không nên uống nhiều thế.
Bữa tiệc toàn ngôi sao. Cứ như tạp chí Pudelek.
Tôi có ảnh đấy, mọi người phải xem.
Tuyệt quá.
Tối nay đến nhà tôi uống rượu nhé.
- Coi như tái đấu. - Thôi.
Cảm ơn anh, hôm nay tôi sẽ nghỉ. Cảm ơn.
Đây là vợ tôi, Magda.
Em biết Zuza rồi. Đây là chồng cô ấy, Jarosław Czerwiński.
Anh đã mời họ đến ăn tối hôm nay.
Tôi hiểu là ông thấy mệt. Chúng tôi cũng có một đêm mất ngủ.
Vợ tôi phát hiện một thi thể ở công viên cơ đấy.
Thật à?
Xác chết thật ấy hả?
No comments yet. Be the first to leave one.