처음 200줄입니다.
DANNY MEYEROWITZ ĐANG TÌM CHỖ ĐẬU XE.
- Eliza? - Con đang nghĩ đến việc ăn chay trở lại.
- Eliza. - Bố có nhận ra ăn thịt
còn tệ hơn cả lái SUV một năm không?
Eliza, có vừa không?
Tôi đang đậu xe, khốn kiếp!
- Bố không thể tin được. - Thật mà. Con sẽ gửi podcast đó cho bố.
- Bố không nghĩ là vừa. - Con nói rồi,
đó là một điều lớn lao ta làm vì môi trường.
Thế thì tìm đi.
Nhưng không phải trong lúc bố đang làm việc này.
- Chỗ đó nhỏ quá. - Chết tiệt.
Cái gì?
Mở trận đấu của đội Mets lên.
Bố đã trả nhiều tiền mua dịch vụ phát qua vệ tinh.
Tuyệt, vặn to lên.
Bố thu cái này vào băng khi con khoảng 12 tuổi.
Tuyệt.
Chết tiệt! Vừa có chỗ trống à?
- Vâng, ông kia lấy rồi. - Sao không thấy nhỉ?
- Chết tiệt. - Đi vòng xem sao.
Chúng ta đã vòng vèo rồi. Bố sẽ đi về hướng Đông.
Làm sao bố làm sai được nhỉ?
- Không sao, bố. Đỗ vào bãi đi. - Đỗ xe vào bãi hết bao nhiêu tiền?
Đỗ vào bãi thì con không có tiền học đại học.
- Con trả một nửa. - Bố không lấy tiền của con.
Bố bị sao thế nhỉ? Thường bố giỏi cái này lắm mà.
- Không sao đâu. - Bố rất giỏi đỗ xe.
Con biết.
Bây giờ bố nhát quá. Bố quá lo xa rồi.
- Bố... - Nóng quá.
- Chờ đến khi dừng đã! - Làm bố khó cử động.
- Để con giúp. - Có người đằng sau mình à?
- Con không biết. - Cầm thẳng lên nhé.
Có ví trong đó.
- Bài hát làm mất tập trung quá. - Nó hay quá mà.
Ừ, nó hay quá.
Ở Manhattan bây giờ xây dựng nhiều quá.
Họ không ngừng xây dựng.
Bố hay đi nhảy ở gần đây, tại Danceteria, bố với chú Matthew.
- Giờ toàn là ngân hàng. - Hai người đi nhảy với nhau à?
Đi cùng, nhưng không nhảy với nhau.
Trong quãng thời gian ngắn những năm 80, bố với chú ấy đi chơi với nhau.
Nói cho con biết, bố nhảy đẹp lắm.
Bây giờ ở đây là bảo tàng à? Mọi thứ bằng kính.
Bố thích nhiếp ảnh gia Cindy Sherman không?
Marcus và con xem triển lãm của Cindy Sherman ở MoMA tuần trước.
Ừ, bố thích Cindy Sherman.
Cái gì?
Bố đã kể con về Cindy Sherman 2 năm trước.
Con không nhớ.
Bố đã kể, con chẳng để ý chút nào.
Con không biết.
Khi Marcus nói, thì đột nhiên con có hứng thú?
Bố nói con nghe, bố có những gợi ý hay.
Ý bố là, bố nhiều tuổi hơn con mà.
Đó có phải chỗ đậu xe không? Biển báo nói gì?
Con đang cố đọc.
- Nhanh! - Biển báo đậu xe rắc rối lắm.
- Hôm nay thứ mấy? - Gã kia dí sát đuôi xe.
- Đó là một chỗ tốt. - Lùi lại được không nhỉ?
- Con không nghĩ thế. - Khốn kiếp, nó ở ngay đằng sau.
- Phải đi vòng? - Thật sự mình nên đậu vào bãi.
- Thằng khốn. - Bố, đừng la lối nữa!
Anh ta có nghe được đâu?
- Chỉ có con thôi. - "Ngày Không Ai Biết Lái Xe!"
Này! Câm mẹ mày đi!
Xin chào!
Cửa ngoài khép hờ,
và cửa phòng khách thì không khóa và đang mở.
Mùi gì lạ nhỉ.
- Xin chào! - Bỏ chân xuống, Bruno!
- Chó ai thế này? - Bruno!
Maureen với bố mua nó từ trại chó poodle màu cam gần nhà
ở ngoại ô.
Bố, cửa ngoài để mở
và ai đó đã nhấn vào cái nút ở cửa phòng khách.
Maureen luôn làm gì đó. Maureen!
- Bố phải cẩn thận hơn. - Maureen!
Brune! Maureen!
Nhà không rộng, nhưng chẳng bao giờ bà ấy nghe được bố. Maureen!
- Đây không phải ở quê. - Cái gì?
- Bà để cửa trước mở đấy à? - Cho ông thợ điện!
- Đó là 3 ngày trước. - Xin lỗi, con đến muộn.
Con phải đỗ xe vào bãi.
Bố phải bán con làm nô lệ để trả đấy.
- Về căn bản là đúng. - Con có đến East không?
- Hai lần. - Có ạ.
Bruno! Nó xoay tròn rất tuyệt.
Bố...mặt bố bị sao thế? Bố đánh nhau với ai à?
Bố dắt Bruno đi dạo ở ngoại ô,
bỗng nó lao vào con thỏ hoang trong bụi cây, và bố nhào tới trước.
Chết tiệt. Bố đi khám chưa?
Bố ổn mà. Bố đùa là, "Nhìn con chó kia mà xem."
Hay đấy, ông nội.
Maureen không đi đường đó nữa.
- Bà ấy từng bị con hươu lao vào. - Berkshires có hươu à?
Một con hươu đực.
- Thật à? - Có khi là một con chó lớn hay trẻ con.
Bằng sự quả cảm,
bà ấy thoát được, chỉ có đầu gối bị bầm tím, nhưng ví thì bị mất.
- Đội Mets đã không còn dẫn đầu nữa. - Chết tiệt.
- Chị con đây này. - Họ đang hòa khi mình ở trong xe.
Chị thấy bố muốn tự ra chào mọi người.
- Chị đến đây lâu chưa? - Cách đây vài giờ.
- Cảm ơn vì đến muộn. - Hãy...
Chị có làm bánh, nhưng dẫm phải cứt chó. Cô thích áo khoác của cháu.
Cảm ơn cô. Cháu lại thích ghim cài áo của cô.
- Mai cháu hồi hộp vào đại học không? - Vâng, cháu rất mong ạ.
Ông nội cháu cứ nói là ông ước mình chưa nghỉ hưu
để cháu có thể học lớp bố dạy.
- Cháu không thể nặn tượng. - Con bé rất phấn khởi,
- em cố không nghĩ nó muốn xa em. - Quá khó.
Em không giỏi với sự thay đổi.
Ừ. Em không ra khỏi nhà. Làm gì có thay đổi.
Maureen đang rất say.
Maureen, mọi người đây rồi! Xuống đây.
Maureen đang làm món cá mập.
- Con chưa bao giờ ăn cá mập. - Maureen rất sành ăn.
- Cháu sẽ có bất ngờ. - Bà ấy đã cai được sáu tuần rồi.
Vâng.
Bố bảo, "Tôi không thích bà uống rượu."
Bà ấy thành người khác.
Bố thỏa thuận, bố bảo, "Nếu bà không uống nữa, ta sẽ nuôi chó."
Con sò đẹp quá, Maureen.
Bố nói cháu sẽ theo học ngành điện ảnh ở đại học.
Vâng.
Dường như bây giờ ai cũng học ngành đó.
Bà nghĩ là Bố muốn cháu nối nghiệp mình
và học điêu khắc.
Nhưng điều tốt là con bé học ngành nó muốn học.
Từ khi Clarence bị tai biến và bố nghỉ hưu,
khoa Nghệ thuật ở Bard thật sự gặp khó khăn.
Bà ấy sửa tượng rất giỏi.
Bây giờ, gia đình ta có nhà điêu khắc và nhà làm phim.
Và một nhạc sĩ.
Và một kế toán, nghe thì thú vị,
nhưng Matthew là người duy nhất trong nhà biết cách kiếm tiền.
Dấu hiệu của thời gian.
Chúng ta nên nói là "giám đốc kinh doanh."
Lẽ ra, gia đình ta có thêm nghệ sĩ.
- Còn bố cháu thì sao? - Bố rất nghệ sĩ.
Matthew có hứng thú với mỹ thuật, Danny có tài năng âm nhạc,
nhưng Matthew cũng rất giỏi âm nhạc và giỏi bắt chước.
Jean, con chứng tỏ tài năng nhiếp ảnh.
Ở Montessori.
Ở văn phòng của con tại Xerox, con được gọi là nhà làm phim đại tài.
Con làm phim hài.
- Cho sinh nhật đồng nghiệp. - Phim thật sự rất hay.
Chúng ta không biết Jean làm gì ở Xerox.
- Con là giám đốc các cơ sở chuyên về... - Danny, việc cuối con làm là khi nào?
- Dạy piano. - Ngoài việc dạy piano ra?
Và biểu diễn ở Beefsteak Charlie's.
Con chưa đi làm...
- từ khi Eliza được sinh ra. - Danny là người nội trợ.
Giờ con gái không ở nhà nữa, cậu ấy sẽ phải tìm việc.
Con không thể lấy tiền cấp dưỡng.
Con sẽ làm gì để kiếm tiền?
À, chúng con đã bán căn hộ, nên chúng con chia tiền.
Và con sẽ ở lại đây ít lâu, dĩ nhiên, trong khi nghĩ xem làm gì.
- Cảm ơn lần nữa. - Trong khi ở đây,
con có thể tìm trong các thùng trên lầu
và lấy ra tranh ảnh, giấy tờ mà con muốn từ nhỏ không?
Thứ Hai Maureen sẽ đi du lịch với nhóm bạn đến đảo Easter Island.
Khi bác về, chúng ta sẽ bắt đầu vứt bớt đồ cũ.
- Khi sống ở Queen cùng mẹ. - Ta hầu như chẳng có gì.
- Chủ yếu là của Matt, nhưng được thôi. - Vài tuần nữa Matthew sẽ từ bờ Tây về.
- Nó bảo với bố sẽ cùng đi ăn trưa. - Matt sẽ về?
Chủ Nhật này, vài khách hàng giàu có của nó
sẽ đến để xem tác phẩm của Bố.
- Matt có à? - Rõ ràng, họ ngưỡng mộ bố.
Nó chẳng bao giờ liên lạc và đột nhiên nói thế.
Không đúng. Matthew và anh thường liên lạc.
Chú ấy có nhắn tin với cháu.
Nhắn tin à? Về chuyện gì?
Mọi thứ, cuộc sống.
Em sẽ cố gặp khi chú ấy về đây.
Nó chỉ về một ngày để gặp khách hàng. Nó muốn gặp bố vào hôm đó.
Eliza, ăn thêm cá mập đi.
Maureen, cho cháu gái thêm cá mập đi.
Bọn trẻ không ăn nhiều.
Thật kinh ngạc về số tiền khách hàng của Matthew kiếm được,
so với giáo viên, hay y tá, hay...
Bố nghĩ bố sẽ thành công hơn nếu bố ăn mặc thời trang hơn.
Ông luôn làm khác với mọi người.
Đúng thế, tôi là người tiên phong. LJ Shapiro đã nói vậy.
Ồ, LJ có triển lãm nhìn lại sự nghiệp ở Bảo tàng Nghệ thuật Hiện đại.
Thật sao?
LJ luôn quan tâm đến việc điều hành.
Ông ấy không phải không có tài, nhưng điều hành giỏi.
Ông đâu quan tâm điều hành.
Em có nên email cho Matt về chuyến thăm của chú ấy không?
Tại sao không chứ?
Em không muốn quá tự tin.
Chú ấy là em trai cậu, Dan.
Khác mẹ.
Phải đó là khi Whitney mua tác phẩm của ông?
Phải, họ sẽ mua nhiều tác phẩm nữa
nhưng người đại diện của tôi khi đó không muốn giao dịch.
Lẽ ra tôi không nên nghe theo ông ấy.
No comments yet. Be the first to leave one.