처음 200줄입니다.
10 NGÀY CỦA MỘT NGƯỜI TỐT
A lô?
Biến đi. Đừng lôi tôi vào.
Hiểu không?
- Ai gọi thế? - Im đi!
NGÀY 1
A lô? Sadık, anh có ở đó không?
Có, Maide à?
Đợi chút.
- Vào đi. - Chào buổi sáng.
Nghe đây.
Ghé văn phòng hôm nay nhé? Hai giờ chiều?
- Giờ mấy giờ rồi? - 12:00 trưa.
Đừng đến muộn. Tôi có việc cho anh.
Rồi, tôi sẽ đến.
Anh hai, anh lại mặc quần áo đi ngủ à?
Ả khốn Cemile muốn tôi chuyển đi ngay lập tức.
Gửi thông báo chính thức.
Anh trả lời đanh thép cho mụ đó sợ nhé.
Tự tìm luật sư đi.
Anh là luật sư mà? Bằng luật trong tủ kìa.
Em thề, em không rình mò.
Em đã dọn dẹp khi anh bị ốm.
Tôi từng là luật sư. Và tôi sẽ lấy lại chìa khoá.
Lại phim này à?
Em đã cố không hỏi, nhưng đó là ai?
Sao anh cứ xem mãi thế?
Marlowe. Anh ấy tự nói chuyện với chính mình, giống như tôi.
- Anh hai. - Gì?
Làm ơn đi.
Đi mà. Được không?
Rồi, để đó đi. Tối nay tôi sẽ đọc.
- Được rồi. - Anh hai đáng yêu của em.
- Anh là người tốt nhất thế giới. - Ừ.
Cô ấy đang đợi anh, anh Sadık.
Mời vào.
Khoẻ chứ?
Ngoài việc luôn bị lạnh?
Công việc này hơi cá nhân.
Cặp sinh đôi của tôi.
Tôi có người giúp việc, tên là Yeter.
Bà ấy có con trai.
Tôi giúp cậu ta xin một chân phụ thợ cắt tóc
ở Hayroş Lịch thiệp.
Cậu ta biến mất khoảng một tháng trước.
Cảnh sát đang điều tra, nhưng không.
Chẳng có kết quả.
Maide, các vụ mất tích một tháng…
Tôi biết. Tất nhiên rồi.
Nhưng tôi không thể nói với Yeter,
"Con trai bà có lẽ đã chết", phải không?
Nên việc này phải trông như thể tôi đang giúp gì đó.
Nhà tôi sẽ như cái chợ nếu thiếu bà ấy.
Bà ấy bỏ việc là chết tôi.
Danh thiếp của Đội trưởng Şevket.
Cần gì cứ gọi anh ấy. Anh ấy nợ bọn tôi một ân huệ.
Tài xế Hüseyin của tôi đang ở tầng dưới, sẽ chở anh về nhà tôi.
Điều tra khoảng một tuần. Đó là tất cả những gì ta có thể làm.
Được rồi.
Được rồi.
Anh biết đấy,
Rezzan luôn nói anh rất thông minh.
Tôi đã nói với Yeter là anh từng học cùng tôi, anh thông minh
nhưng cũng rất tốt bụng.
BIÊN BẢN CẢNH SÁT YETER HASANOĞLU
Cô Maide trả tiền học cho con gái và con trai tôi.
Nhưng Tevfik đã bỏ học, dù đã rất cố gắng.
Và cô Maide xin cho nó làm việc ở tiệm làm tóc
để nó không rảnh rỗi cho đến khi nhập ngũ.
Con trai tôi đã làm chăm chỉ. Nó luôn về nhà ngay sau giờ làm.
Cậu ấy có cãi nhau với ai chứ? Có kẻ thù nào không?
- Có thể là trong gia đình? - Không hề.
Cậu ấy có bạn gái chưa?
Không.
Nhưng chim sẻ nhỏ của tôi có tấm lòng rộng lượng.
Cô Maide nói với tôi anh rất tốt bụng.
Và đúng là vậy.
- Bánh quy ngon lắm. - Ăn ngon nhé.
Là Hatice, con gái tôi.
Mẹ dặn đi dặn lại là nhấn chuông một lần thôi.
Rồi. Biết rồi.
Thấy chưa?
Tôi đi dỗ lũ trẻ. Quay lại ngay.
Mười giờ con sang nhà Zeliha học.
- Ở yên đó. - Con sẽ tự về nhà.
- Xin chào, Hatice. - Là Pınar.
Mẹ cháu nói là "Hatice".
Tôi có quyền dùng tên nào tuỳ ý tôi.
- Pháp luật có cấm không? - Đúng.
Ông là ai?
Một người tốt. Hôm nay có hai người gọi tôi như vậy.
Tôi có nên đổi tên không?
Tôi đến vì anh trai cháu… Tôi sẽ tìm cậu ấy.
Con trai hiền lành, thân yêu nhất của Yeter à?
- Sao lại cười? - Bà ấy ngốc quá.
Thay vì rình mò điện thoại tôi,
bà ấy đi mà rình điện thoại của sẻ nhỏ đó,
sẽ biết anh ta làm gì.
- Làm gì? - Tiệc thăm khám.
Của cháu cũng khá xịn đó. Điện thoại.
Tôi không biết ông có tốt không,
nhưng ông trông khá tọc mạch.
Đói rồi.
Dù gì tôi cũng phải học.
Tiệc thăm khám là gì?
Cháu không biết.
Không lo cho anh trai à?
Đó là việc của ông, Người Tốt.
Phiền ông nói với Yeter là Pınar đi rồi.
- Cháu học môn gì? - Thể dục.
Xin lỗi. Chúng luôn khóc cùng một lúc.
- Nó đi rồi phải không? - Ừ. Tôi cũng nên đi.
- Tôi sẽ báo cáo với Maide. - Vâng.
Cầm lấy.
- Không. Chị làm gì vậy? - Thế này chẳng thấm vào đâu.
Tôi sẽ hy sinh mọi thứ vì con tôi.
Nó sẽ không bỏ rơi tôi.
Nó còn tiết kiệm tiền để chúng tôi về thăm quê.
Hãy tìm lại nó.
Được rồi.
TẬP ĐOÀN KAAN HƯỚNG ĐẾN TƯƠNG LAI
Học thể dục ra trò nhỉ.
TAXI
Nhìn anh kìa, Macit.
Andante.
Một, hai,
ba, bốn…
3.651, 3.652, 3.653,
ba ngàn…
Macit!
Ú oà!
Sadık?
- Sao anh lại ở đây? - Không phải vì Maide. Đừng lo.
Tôi sẽ hỏi bạn gái anh vài câu về anh trai cô ấy.
Nói chuyện sau nhé. Đi nào.
Đi theo tôi.
Rồi, nói đi.
- Về cái gì? - Các tiệc thăm khám.
Tôi chỉ biết là chúng diễn ra vào tối thứ Năm.
Tôi thấy trong tin nhắn của Chim Sẻ.
Vào tối thứ Năm,
anh ấy thường nói là làm ngoài giờ và không về nhà.
Nên ông hỏi họ đi. Hỏi Hayroş Lịch thiệp đó.
Hayroş Lịch thiệp.
Điện thoại của Tevfik đâu?
Sao tôi biết được? Chim Sẻ ở đâu thì ở đó.
Đừng nhìn tôi. Đây là của tôi.
Hỏi Macit nếu ông muốn. Là quà của anh ấy.
Mấy vụ này chả tốt đẹp đâu.
Ông là gì? Ông là gì, cảnh sát đạo đức hả?
Lo việc của mình đi.
Hãy đi làm việc tốt và để tôi làm điều xấu.
Mẹ cháu nói không, nhưng Tevfik có bạn gái…
Allegro.
Một,
hai,
ba…
Ít nhất cũng sủa đi chứ.
Xin giới thiệu, Meral Çimen.
Xin lỗi nếu tôi đến muộn,
nhưng bữa tiệc vẫn diễn ra.
- Tiệc gì? - Tiệc nghỉ hưu của Meral Çimen.
Cô ấy đã chấm dứt
sự nghiệp 25 năm huy hoàng ở nhà hát,
và chuyển đến Eskişehir.
Giải quyết cho xong đi. Tôi mệt quá.
Hai năm qua chẳng xảy ra gì, nếu cô quên.
Đúng rồi.
Anh chỉ đến vì ở đây ấm áp.
Và vì con trai anh.
Tôi biết anh yêu con chó đó như con trai.
Cô sẽ đến Eskişehir thật chứ?
Ừ.
Rıza đang mời gọi tôi.
Từ dưới mồ? Anh ấy đã chết mười năm rồi.
Linh hồn của anh ấy.
Đợi đã.
Sao anh không đến Eskişehir với tôi?
Tôi sẽ nhận nuôi anh.
Con trai tôi!
Cô điên rồi.
Lại đây.
NGÀY 2
Bọn tôi không ở đây tối thứ Năm.
Tevfik và tôi không thân đến thế.
Sức khoẻ thế nào?
Cậu ấy có bao giờ nói, "Ali, tôi đi khám đây"
hay đại loại thế chưa?
Không. Nhưng có gì đó.
Có một hiệu thuốc bên kia đường.
Nhà thuốc Simge.
Cậu ấy hay ra đó.
Có lẽ cậu ấy bị ốm.
Đây, cầm lấy.
Tôi sẽ cho cậu số của tôi.
Gọi cho tôi nếu nghe, thấy hay nhớ ra gì.
Có chút tiền bồi dưỡng nếu cậu làm được.
- Đồng ý chứ? - Được.
TẬP ĐOÀN KAAN HƯỚNG ĐẾN TƯƠNG LAI
- Sao, Seval? - Chào buổi sáng, anh hai.
No comments yet. Be the first to leave one.