The Bucket List

The Bucket List

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

The Bucket List 2007 1080p BrRip x264 YIFY
다음의 해설 vnlovers86
The.Bucket.List.2007.1080p.BrRip.x264.YIFY Have fun!

태그

bluray
게시일: 2025-10-26
다운로드: 39
청각 장애인용: No
FPS: 23.976

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Edward Perrimont Cole chết hồi tháng 5.

Trong 1 chiều Chủ Nhật lúc trên trời không 1 áng mây.

Để đo lường ý nghĩa 1 đời người, quả thật quá khó khăn.

Một số người nói, đó là những gì bạn để lại cho hậu thế.

1 số lại tin vào định mạng.

Vài người lại nói về tình yêu.

Bạn bè tôi thì nói đời người thật vô nghĩa.

Tôi thì tin vào những gì mà chính bạn thấy được...

và bạn sẽ tự đưa ra nhận xét và tôi tin vào điều đó.

Điều tôi có thể nói 1 cách chắc chắn...

Edward Cole đang sống những ngày cuối đời và giờ phút ngắn ngủi đó...

còn xứng đáng hơn nhiều cuộc đời khác.

Tôi biết khi anh ấy chết đôi mắt anh ấy sẽ nhắm lại.

Và trái tim anh ấy rộng mở.

Gọi tên 5 vị tổng thống có vần sau cùng bắt đầu bằng chữ "H".

Thomas Harding, Hayes, Hover.

Và 2 người tên Harrisons. Benjamin và William Henry.

Tôi nghĩ ông đã ăn gian khi nói gấp đôi cái tên Harrisons.

Ông bệnh hoạn, ông biết không?

Tôi không bệnh. Có biết vợ của họ không?

-Không. -Tôi cũng vậy.

-Anh làm xong xe của Camaro từ khi nào vậy? - Hôm qua.

Tôi có 1 câu cho ông đây. Ai đã sáng chế ra radio?

-Câu đó khó đấy. -Sau cùng cũng làm khó được ông.

Tôi không hiểu họ muốn hỏi cậu ai là người chế ra máy phát thanh

hay ai đã phát triển nó trở nên hoàn thiện.

- Ở đây nói... -Marconi, đúng không?

-Phải, là ông ấy hả? -Người ta tin ông ấy đã chế ra radio.

Ông ấy đã nhận giải Nobel vào năm 1909.

Tôi cho rằng Nicolai Tessler đã tìm ra nguyên lý cơ bản về radio năm 1896.

Y như cách mà Marconi đã công bố sau đó.

Tessler đã kiện tụng với Marconi cho đến khi ông ấy chết năm 1943.

Cũng vào năm đó toà án tối cao tuyên bố phát kiến của Marconi bất hợp lệ.

Tessler được chính thức công nhận là người sáng chế ra radio.

- Carter. - Ông thật sự bệnh rồi.

Chào Jenny. Như thế là tốt. Họ đã nói gì?

Như thế là có ý gì?

Kopi Luurak, thức uống hiếm có nhất thế giới.

Hãy nhấp thử đi.

Ông Cole, ban giám đốc muốn nghe lời đề xuất của ông.

Xin vui lòng chờ 1 lát.

Thế nào?

Rất ngon.

Rất ngon hả?

Ông Cole?

Anh biết gì về Filistijn ,Jim?

-Đó là ngài Richard. -Đúng vậy Phil, nói với họ đi.

Cám ơn ông chủ tịch và thành viên ban giám đốc.

Tôi xin công bố bản đánh giá của bệnh viện cũng như kết quả

việc quản lý tài chánh kém cỏi.

- Tôi xin lỗi... - Tiền phí tổn đã tăng gấp đôi

Trong khi mức lợi nhuận chỉ tăng lên 1 chút.

Những khoản quyên tặng đã vượt xa dưới như khoản

nghiên cứu về ung thư, khoa nhi và cả MRl.

Tập đoàn Cole, trong 7 năm qua đã thành công trong 15 bệnh viện tư.

Họ đã cải tổ tất cả và mời chuyên gia y tế cao cấp hợp tác.

Anh có nhiều sự thiếu hụt nhân viên không?

1 bác sĩ thì tốt hơn--

Và giường nằm? Có lời đồn rằng anh đã tiếp nhận nhiều bệnh nhân...

tạo ra tình trạng quá tải.

-Tình trạnh bệnh nhân luôn là vậy... -Và anh đã không tuân thủ quy tắc--

Tôi điều hành 1 bệnh viện. Không phải trung tâm sức khỏe.

2 giường cho 1 phòng. Không có trường hợp ngoại lệ.

Nghe này, tôi đã hẹn ăn trưa với Michelle Pfeiffer ở đây.

Vậy chúng ta hãy dời cuộc truy hỏi tôi vào ngày mai.

Các cô, các cậu, các người cần tôi. Còn tôi không cần các người.

Trong phong bì này có chi phiếu và cho tôi biết nếu các người muốn tiền mặt.

Ông Cole, ông không sao chứ?

Ông làm gì ở đây?

Tôi đang chiến đấu vì cuộc sống của tôi, còn anh?

Không, tôi chỉ ngạc nhiên--

Tôi đang nói về đám bác sĩ chết tiệt.

Và tôi muốn biết vì sao bọn họ lại nhét tôi vào đây.

Tôi biết là phổi tôi ra sao nhưng tuần trước tôi đã nói chuyện.

Và tôi không muốn điều đó. Cho dù có 1 cái lỗ trong phổi tôi.

-Đó không phải là điều sẽ xảy ra. -Gã này là ai ? Thomas đâu?

-Tôi đây, thưa ông. -Chào Thomas.

-Chúng tôi sẽ đưa ông qua giường. -Tôi có thể tự làm, tôi chưa chết mà.

Thế còn bây giờ?

-Có tin tôi đuổi việc anh lần nữa không. -Không từ sau vụ việc Oprah.

Vụ đó tốt đấy.

- Người đó là ai vậy? - Anh là tên quái nào?

Chúa ơi, tôi đang ở đâu đây, nhà xác hả?

Đó là lần đầu tiên tôi gặp Edward Cole.

1 điều không vui vẻ chắc chắn đã bắt đầu.

Tôi ghét những ống nhựa.

Tôi không thể chịu nổi quá 2 tuần với gã ở kế bên.

1 thây ma biết đi, hắn sống mà cứ như đã chết.

Ông không thể ở riêng 1 phòng Vì sẽ có vấn đề với PR.

Tôi đếch cần biết chuyện đó. Tôi muốn có phòng cho riêng tôi.

Đây là bệnh viện của tôi, vì Chúa.

Đừng nói với tôi không có phòng riêng. Không có ý xúc phạm, anh bạn.

Chính ông đã đưa ra điều luật này và không thể làm khác.

Ông điều hành bệnh viện không phải trung tâm sức khoẻ.

1 phòng 2 giường không có ngoại lệ.

Trước đây tôi chưa hề bị bệnh.

Được rồi, bác sĩ sẽ đến giúp cho ông ngay, được chứ?

Giúp đỡ hả?

Lạy Chúa.

Thomas, đừng để tôi thức dậy mà tê liệt.

Tôi sẽ làm những gì có thể.

Đây là bệnh viện của ông thật sao?

Phải, cám ơn nhé.

Có lẽ ông có thể làm chuyện đó.

Cuộc phẫu thuật diễn ra vào ban sáng ung thư đã hoàn toàn lan rộng...

Edwards được bác sĩ tận tình cứu chữa nhưng ông ấy chỉ có 5% sống sót.

Nhưng họ vẫn không phiền mỗi khi ông ấy gây khó chịu cho họ.

Ông ấy không có ai đến thăm sao?

Ông ấy đã ngủ li bì từ lúc quay về đây.

Em chỉ quan tâm việc không ai đến thăm viếng.

Thật buồn khi nhìn thấy 1 bệnh nhân như thế.

Hoàn toàn cô độc sau cuộc giải phẫu như thế.

Ông ta đã im lặng.

-Sáng nay Rachel có gọi đến. -Con bé đó sao rồi?

Họ sẽ cho nó chơi vĩ cầm trong dàn nhạc vào học kỳ sau.

Như thế tốt lắm.

-Anh không muốn đọc sách sao? -Không, anh xem đủ rồi.

Tối nay anh đã dùng thuốc chưa?

-Anh đã uống hết rồi. -Thế còn thuốc viên?

Anh đã uống mọi thứ, cả Virginia, thật đấy.

Biết đấy, em sẽ ở lại với anh thêm lát nữa nếu anh muốn.

Không cần, cả 2 người ngày mai còn nhiều việc phải làm.

-Bà ấy đi rồi sao? -Cái gì?

Tôi là chuyên gia giả vờ.

Tôi tin là người ta sẽ chết nhiều hơn bởi thân nhân đến thăm.

Còn hơn cả bệnh tật.

Quả mọng Thụy Điển này còn được biết dưới cái tên Cowberry.

Có khoảng bao nhiêu trái?

800 quả mọng .

"Đây là những bài top 40 trong năm 1956. Beethoven đã học để cuốn."

Ai là Chuck Berry?

-Anh làm ơn nhé? -Tôi xin lỗi.

Merriade đã làm gì ở Pháp?

-Chào ông Eward. -Chào buổi sáng.

Ông cảm thấy thế nào?

-Không cần hỏi. -Ống thông tiểu đó ra sao?

Tôi không muốn sống mà thiếu vắng nó.

-Hài hước là 1 tín hiệu tốt. -Tốt cái mông tôi đây.

Đó không phải là sự phục vụ, đó là sở thích của ông, đúng chứ?

Để xem ta có gì ở đây. Trông nó tốt đấy.

Được rồi, vậy cuộc phẫu thuật rất tốt.

Tất cả khối di căn đã được lấy sạch sẽ.

Chúng tôi sẽ xử lý những khối u ác tính trong thân thể ông.

Đáng tiếc là huyết áp của ông tăng rất cao.

Vậy sáng nay tôi sẽ bắt đầu hóa trị.

Tôi thích ngửi mùi hoá chất vào ban sáng.

1 cái mùi xa lạ, đúng không?

Vậy hãy để tôi cảm nhận sự chiến thắng.

- Tôi sẽ gặp ông sau. -Bác sĩ, anh có nghĩ là muốn xem--

Tôi xin lỗi tôi đã trễ. Ai là bác sĩ của ông vậy?

-Bác sĩ Given. -Tôi sẽ chuyển lời.

Cám ơn!

Đã khá hơn chưa?

Hạt vi lượng là gì vậy?

Anh đã ở đây bao lâu rồi?

Đã nhiều lần ra vào viện, kể từ tháng trước.

Họ đang thí nghiệm cách chữa trị cho tôi.

1 phương trình bậc hai là gì?

Cái đó tuyệt vời ra sao?

Hóa trị hả?

Không qúa tệ nếu anh không phiền luôn tuân thủ theo nó...

và anh sẽ thấy những tĩnh mạch bị đen...

rồi anh cảm thấy xương cốt anh như được làm bằng bom Napan...

-Giống như 1 ngày trên bãi biển. -Có giúp được gì không?

Rõ ràng là nhiều người có phản ứng.

Có lẽ tối nay anh sẽ biết.

Tối nay?

Nghe này, anh không phiền nếu tôi hỏi 1 câu chứ.

Cái máy đó là gì vậy?

Máy pha cà phê, nó làm ra cà phê.

Còn làm gì khác không?

Anh còn muốn nó làm gì nữa?

Anh có biết cà phê được khám phá bởi những mục đồng ở Ethiopia không?

-Là anh nói thế. -Đó là sự thật.

Họ thấy bầy dê của họ ăn hạt chín từ những bụi cây không biết tên.

Sau đó lũ dê đã trở nên linh hoạt và sung sức suốt cả ngày.

Vì vậy họ đã lấy vài bụi cây đó đem đến 1 tu viện trong vùng...

nơi mà tu viện trưởng đã quyết định rang nó lên.

những trái mọng bắt đầu cháy khét và hạt của nó toả ra 1 mùi sảng khoái.

Họ đã làm ra nồi hầm.

Nồi hầm?

Hàng trăm năm sau đó hạt cà phê đã lan truyền đến Ả Rập, Châu Âu...

rồi cả Sumatra, là nơi xuất xứ của cái máy đó.

-Máy đó gọi là Kopi Luwalk. -Tôi biết nó gọi là gì.

Anh sẽ thấy tôi không uống nó. Đây là phòng cấp cứu.

-Anh đã từng thử nó chưa? -Không, tôi không muốn nó lắm.

-Cám ơn. -Không có gì.

Anh biết hết mọi thứ hay sao?

Chỉ những gì tôi biết.

Rất khá đấy.

Chúng ta có thịt heo và dưa hấu.

Phomát Ý và philê cá hồi.

Anh chắc là anh muốn ăn chứ?

Tôi rất vui sướng.

Cái gì?

Anh có muốn Thomas làm gì cho anh không?

-Tomm y hãy làm 1 dĩa cho ... -Carter.

-Đó là họ hay tên? -Tên.

Vậy à? Thú vị lắm.

Vậy anh muốn dùng phomát gì?

More Vietnamese subtitles for The Bucket List

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left