시즌 3

릴리스 정보

Chuyện Tình Thanh Xuân Bi Hài Của Tôi Quả Nhiên Là Sai Lầm OVA3
다음의 해설 Roger

태그

other
게시일: 2026-08-10
다운로드: 1
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

CHUYỆN TÌNH THANH XUÂN BI HÀI CỦA TÔI QUẢ NHIÊN LÀ SAI LẦM

Chị có biết quán Cafe Tiramisu mới mở gần đây không?

À có biết nè.

Không biểu có trà sữa trân châu không ha?

Thời đại gì rồi mà em còn uống thứ đó chứ. Cứ như mấy ông chú vậy.

À thì tại anh của em vẫn uống mà nên tiện thì em đề xuất thôi.

Xin mời.

Cảm ơn cậu.

Cảm ơn chị.

Chúc mọi người ngon miệng.

Cảm ơn.

Nay chắc chả ai đến đâu nhỉ.

Không có việc gì làm cũng là chuyện tốt mà em.

Đúng là vậy.

Cũng vì thế mà dạo gần đây em khá nhiệt tình tham gia công việc của hội học sinh đó.

Thôi cho anh xin.

Cơ mà, hỏi thật thì hiện tại thì em đang làm gì? Thành viên câu lạc bộ à?

Đúng vậy.

Được tiếp đón vào câu lạc bộ như khách quý là đặc quyền của một hội trưởng như em mà.

Em nghĩ vậy được luôn?!

Cũng tại vì ngân sách của hội học sinh tự nhiên biến mất một cách vô lý vào năm ngoái mà.

Không tính chuyện bù lại thì chỉ có nước...

Chuyện đó 80% là lỗi của em mà, kêu ca cái gì?

Tất cả vì buổi Prom lần này của anh hết đấy.

À, ừ, rồi, vậy thì cho anh đây xin lỗi.

Nói thật thì em đã tã đến mức phải đi nhờ mấy "bé mèo" giúp một tay đấy.

Ồ, vậy chị nghĩ sao về bé mèo nhà em?

Trông dễ thương lắm luôn.

À không, ý chị đây không phải mèo thật.

Vậy ạ?

Vậy thì Komachi cho chị mượn tay thì sao nhỉ?

Sao tự nhiên chị lại...?

Ơ cơ mà tay của chị Yuki ấm áp thiệt đó!

Anh không giúp gì được à?

Em có nói vậy anh cũng đành chịu.

Kiểu gì chả phải hỏi ý của hội trưởng trước.

Phải rồi ha?

Mượn mèo đúng là một ý tưởng không tệ.

Hay nói cách khác là nên mượn "tay" mấy bé mèo...

Không nghe mình nói gì luôn.

Dậy đi Komachi.

Về thôi.

Nguy hiểm thật, em xém chút là ngủ quên rồi.

Dù sao thì ta cũng phải để hội trưởng quyết định.

Chuẩn chỉ!

Là em ạ?

Em là người quyết định hả?

Không sao không sao. Tụi chị vẫn sẽ góp ý kiến chung mà.

Chị Yui!

Ổn thật không vậy ạ?

Em sẽ tìm ra trong vài ngày tới thôi.

Xin mời.

Ý gì đấy?

Cậu quên hết kế hoạch sau đó rồi à?

Tớ quên mất rồi.

Có chuyện gì sao?

Ừ thì một chút.

Nhắc mới nhớ, em vừa nghe được chuyện này.

Phát biểu đi nào đàn em của chị.

Theo thông tin từ chị Haruno,

tại sao chị ấy lại cất công đi nói với em vậy chứ?

Sẽ rất rắc rối nếu thông tin bị rò rỉ ra ngoài đó.

Em nghe rằng hôm nay anh hai sẽ đi ăn tối với mẹ của chị Yukino.

A, ra là vậy.

Tò mò về câu trả lời của bà ấy quá đi.

Cũng chẳng hứng thú cho lắm.

Cơ mà nghĩ lại thì đạo gần đây sắc mặt của tiền bối có tái nhợt đi thật.

Vậy sao, chị nghĩ mặt cậu ấy lúc nào cũng thế mà.

Thấy không? Vẫn như bình thường mà.

Đâu có!

Mà, tâm trạng của anh em cũng hiểu, cơ mà...

Em bảo thật, đi ăn cùng bà cô đó lúc nào cũng gượng gạo hết.

Bà cô...

Này nhé...

Tiền bối Iroha thật là độc miệng, tuyệt vời!

Em chắc chắn không bao giờ muốn gọi chị là chị hai đâu.

Đây không nhờ nên khỏi cần gọi.

Không được ăn vặt trước bữa tối đâu, tịch thu nhé!

Hai người cứ về trước đi, để đó tớ dọn cho.

Thế à...

Vậy, phiền cậu nhé.

Cảm ơn cậu.

Vậy hôm nay tớ xin phép về trước, mai gặp lại.

Ừm, hẹn gặp lại.

Chị Yukino!

Chị quên cái này.

Cảm ơn em đã giúp nhé.

Không có chi.

Anh hai sẽ ổn không đây?

Không cần phải lo như thế đâu.

Chẳng phải cũng có chị Haruno ở đó sao?

Chắc chắn sẽ có vấn đề xảy ra.

Chị cá 1 Peri là họ sẽ đánh nhau trên đường về.

Còn Komachi đây đặt cược 1000 điểm rằng anh hai sẽ nhốt mình trong toilet cả đời.

Chị thì sao?

Không, chị không cược gì đâu.

Cơ mà chắc là sẽ không có cuộc khẩu chiến nào xảy ra đâu nhỉ?

Hả, chị nghĩ vậy thật sao?

Làm sao mà không có chuyện hai con người đó không cãi nhau được chứ?

Làm gì có chứ, em nghĩ hơi xa rồi đó. Sẽ không đến mức đấy đâu.

Không nói chuyện gì trong 2 tuần thì chắc là vẫn ổn mà...

Vậy là tình hình căng lắm rồi đó.

Họ sẽ khiến những người xung quanh gặp phiền phức cho coi.

Hai người họ quả thật là rất phiền toái.

Chỉ mỗi thằng anh em thôi cũng đã đủ rắc rối rồi.

Không sao không sao. Chắc chắn sẽ ổn mà.

V-Vậy sao?

Ừm, họ sẽ quen ngay thôi.

Suy cho cùng thì chuyện như thế vẫn thường xuyên xảy ra mà, nên sẽ ổn thôi.

Này, tiền bối!

Đơn xin rút nên nộp ở đâu?

Chịu, đây không phải thành viên nên cũng không biết đâu.

Cứ giao cho hội trưởng là được ấy mà.

Ơ cơ mà em cũng không phải là hội trưởng!

Nên thôi chị đi nhá, sắp đến giờ họp hội học sinh rồi.

Đợi đã, đừng để em ở lại một mình.

Coi nào, con bé này bị sao thế? Buông chị ra.

Chị có kế hoạch 2 tuần bắt đầu từ giờ mà.

Đợi đi mà!

Thật sự thì mọi chuyện sẽ ổn thôi.

Có thật là thế không?

Thật mà thật mà.

Về mặt lý thuyết thì chuyện đó chắc sẽ không xảy ra đâu.

Kiểu gì cũng bị kiệt sức trong 2 hoặc 3 ngày nữa cho coi.

Nhưng mà...

Yukino thì ngược lại, cậu ấy rất cố chấp,

nên chắc là sẽ chán thôi...

Có thể nói rằng nếu không có chị Yui, thì sẽ không có hòa bình.

Giờ mới nhận ra à...

Yukino có ổn không nhỉ?

Chị ấy có phải thiên thần không vậy? Đáng sợ quá.

Thành nữ thần luôn rồi.

Cơ mà, mình sẽ ăn ở đâu thế?

Nhà hàng yêu thích của nhà em.

Chỗ đó chắc phải đắt lắm nhỉ?

Mặc như vầy có ổn không vậy?

Không khí nhà hàng thoải mái lắm.

Không đến mức như anh nói đâu.

Mặc đồng phục ổn mà.

Thật sao?

Thôi chết, quên mang cà vạt rồi.

Thôi anh về trước, nói đúng là về nhà luôn đây.

Đừng lo, Komachi đã đưa cho em rồi.

Vậy là không còn vấn đề gì nữa rồi nhé.

Trời ạ, đừng làm vậy chứ.

Anh cũng biết ngại chứ bộ.

Có thể chào hỏi phụ huynh được không đây? Có vẻ như con hào bên ngoài đã được lấp đầy thành công rồi

V-Vậy sao?

Cậu ấy cũng đã gặp mẹ chị.

Thiệt ấy hả? Anh ta giỏi thật đấy.

Mà, anh hai đúng là kiểu người sẽ đào hào bất chấp việc nó bị lấp mà.

A, đồ rác rưởi.

Hẳn là đồ cặn bã.

Ừm, đúng là vậy nhỉ.

Chứ gì nữa!

Mặc dù bảo là gặp rào cản giao tiếp, nhưng em đây có thể nói trôi chảy lời cảm ơn và xin lỗi.

Anh ấy chỉ là một gã nhút nhát ít nói thôi.

Không đến nỗi như vậy đâu mà.

Komachi trông có vẻ vui chưa kìa!

Tiền bối Yui, chị có nghĩ được gì hay hơn không?

Không dễ đâu em ơi.

Nhưng mà, chị Yui đã làm rất tốt và muốn quay lại mà, phải không?

Đ-Đúng...

là vậy...

Nhưng mà...

Quả nhiên... là không thể mà.

Phiền thật đấy.

Nhìn họ tán tỉnh nhau trước mặt không phải sẽ khiến ta có thêm động lực hay sao?

Chính vì cướp đoạt của người khác nên bản thân mới có thể cảm nhận được người ấy thuộc về mình.

Phải không?

Con bé này đáng sợ quá.

Komachi thì nghĩ sao?

Kiểu anh trai gây nhiều rắc rối như thế, em không thấy phiền sao?

Vì không liên quan trực tiếp đến em,

nên mọi người cứ việc đấu đá với nhau mà chọn ra người tốt nhất.

Còn nhỏ này thì đúng là tồi thật sự.

Cơ mà, chỉ là đùa thôi nhỉ?

Vâng, là đùa đấy.

Đừng thử thách chị như thế này nữa mà.

Mình đang bị kiểm tra. Phải, đang bị kiểm tra!

Nào, mọi người cùng ăn thôi nhỉ.

Đúng rồi, Yukino. Dạo này học hành sao rồi?

Dạ, cũng bình thường.

Hikigaya đừng có ngại, cứ ăn đi nhé.

Cái nào, cái nào đây? Nên cùng cái nào?

Mời mọi người dùng bữa.

Ôi! Ngon quá đi!

Hikigaya, dùng dao với nĩa ấy.

Coi nào, chuyện đó thì phải để mẹ với chị không ở đây mới được nói chứ!

Ngay cả khi chúng ta không có ở đây cũng không có được đâu!

Yukino, chuyện đó con nghĩ thế nào?

Hikigaya đừng ngại, cứ ăn mạnh lên nhé.

Cách cư xử của con cũng thô quá đấy.

Bộ đồ ăn nên được sử dụng từ bên ngoài chứ?

Vậy ạ, đúng là kỳ nhỉ?

Hikigaya đã cố gắng học cách cư xử trên bàn ăn nhỉ?

Dạ, vâng.

Nguy hiểm quá, có cần phải tọc mạch trên bàn ăn như thế này không chứ, bà cô đáng ghét?

Cách cư xử đẹp của cháu ở ngoài ắt hẳn nhờ sự giáo dục tốt cho phụ huynh.

Hẳn là tốt hơn nhà cô rồi.

More Vietnamese subtitles for My Teen Romantic Comedy SNAFU

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left