처음 192줄입니다.
[Khuynh Thế Cẩm Lân Cốc Vũ Lai Tập 10]
Không ngờ cảnh đêm ở Thịnh Kinh
cũng đẹp quá nhỉ.
Từ trước đến nay, đi qua đây
chưa từng chú ý đến.
Ninh Tu Duệ, lần này cảm ơn huynh nhé.
Tuy huynh không biến hình được,
nhưng huynh là một con rồng tốt.
Đương nhiên, không cần cô nói.
Ninh Tu Duệ,
ta thấy huynh ở cùng với người nhà ta lâu rồi
nên giờ biết nói đùa nữa.
Cha mẹ cô là người rất tốt.
Đương nhiên, không cần huynh nói.
Ninh Tu Duệ,
sao ta chưa từng nghe huynh
nhắc đến cha mẹ của huynh vậy?
Cha mẹ huynh sống ở đâu?
Huynh có mấy người huynh đệ tỷ muội?
Sao họ không đến thăm huynh gì hết vậy?
Ta là người có tội.
Được rồi.
Chúng ta mau chóng về thôi.
Ta nói huynh biết một bí mật.
Vào ngày 15 hàng tháng,
chỉ cần ôm trăng tròn trên tay
thì huynh sẽ được đoàn tụ với cha mẹ mình
dù họ ở cách xa huynh đến mấy.
Bây giờ,
ta đỡ giúp huynh một bên.
Đợi đến khi huynh đoàn tụ với họ,
huynh nhất định phải cho ta ở bên cạnh đấy nhé.
Có thể đoàn tụ thật sao?
Ừ.
Ninh Tu Duệ,
ta có lời muốn nói với huynh.
Cô muốn nói gì?
Ta,
ta nghĩ
ta hơi thích huynh rồi thì phải.
Ninh Tu Duệ,
vậy mà huynh lại dám từ chối ta.
Con rồng ngốc kia, huynh đợi đó cho ta.
Thật mất mặt.
Tô Âm Âm, mày điên rồi à?
Lần đầu tiên tỏ tình với một nam nhân
vậy mà ngươi lại bị từ chối,
sau này gặp người ta thế nào đây?
sau này gặp người ta thế nào đây?
Huynh ấy nghĩ mình là ai chứ?
Nếu huynh ấy mà khiến ta tức giận,
có tin là ta sẽ nói chuyện huynh ấy là rồng
cho tất cả mọi người ở Thịnh Kinh biết không?
Ta không tin huynh ấy sẽ không quỳ xuống cầu xin ta.
[Có những chuyện giờ ta vẫn chưa thể nói cho cô biết được.]
Thật mất mặt,
thật mất mặt.
Cô sao vậy?
Sư phụ.
Bình thường nhìn thấy sư phụ ta cô đâu có kích động như vậy?
Cô đang bị làm sao vậy?
- Cô sao vậy? - Đừng nói nữa.
Không được nói nữa.
Cô đang làm gì vậy?
Kệ ta đi.
Hai người trốn sau tấm bình phong làm gì vậy?
Cô trốn sau tấm bình phong làm gì vậy?
Sao mà ta biết được?
Ninh Tu Duệ, ta sắp phải chuyển đi rồi,
huynh có lời gì muốn nói với ta không?
Ninh Tu Duệ,
ta thật sự phải đi rồi.
Huynh thật sự không có gì muốn nói với ta sao?
Ninh Tu Duệ,
ta thật sự, thật sự phải đi rồi.
Sau hai cơn mưa nữa là ta phải đi rồi,
giờ huynh có gì muốn nói với ta thì vẫn còn kịp đấy.
Đợi đã.
Ta biết là huynh không nỡ xa ta mà.
Đừng để quên đồ.
Rồng ngốc.
Ký Nhi, ăn cháo đi.
Sư phụ về phòng đây.
Xem ra sư phụ vẫn chiều ta lắm.
Thầy à.
Thầy à.
Thầy à.
Về thôi.
Không phải chứ, chưa nói câu gì đã về rồi sao?
Ca ca,
là huynh thật sao?
Ca ca.
Duệ Nhi.
Ninh Tu Duệ,
sao huynh lại triệu hoán ta nữa vậy?
Hay là huynh lại sử dụng yêu pháp gì
để khiến ta không chuyển đi nữa hả?
Đây là ca ca của ta.
Huynh là ca ca của huynh ấy sao?
Vậy tức là huynh cũng là rồng hả?
Nói như vậy tức là
huynh chính là người lúc nhỏ...
Vậy hôm nay huynh đến đây
là để đón ta sao?
Huynh,
huynh không thể ở lại đất liền quá lâu.
Đợi sau khi đệ xuống biển,
chúng ta sẽ hội ngộ với nhau sau.
Ta đi trước nhé.
Ninh Tu Duệ, huynh đang nghĩ gì thế?
Ta nghĩ,
ta hơi thích huynh rồi thì phải.
Sư phụ,
làm gì vậy?
Ngươi đi tìm cho ta mấy cuốn sách được không?
Sách?
Sư phụ, trong phủ này giờ còn lại toàn là sách thôi.
Có rất nhiều sách trên phố còn không có.
Người còn muốn có sách gì nữa vậy?
Là loại sách không được tính là phong nhã
nhưng mọi người lại thích đọc nó
một cách riêng tư đó.
Sư phụ,
người có hứng thú với loại sách đó à?
Bảo ngươi tìm thì ngươi cứ tìm đi.
Vâng.
Xem này.
Sao vậy sư phụ?
Người không thích loại này à?
Trong này còn nhiều kiểu khác nữa.
Loại sách mà ta bảo ngươi tìm
là tiểu thuyết liên quan đến rồng
mà nữ nhi khuê các thích đọc ấy.
Vậy là đồ nhi hiểu lầm rồi.
Nhưng mà sư phụ,
sao bỗng nhiên người lại quan tâm đến rồng thế?
Gần đây nghe nói người dân trong thành
thích đọc tiểu thuyết liên quan tới rồng.
Vậy nên ta muốn nghiên cứu chút
xem trong đó có thứ gì vượt lễ tiết,
không phù hợp logic thực tế hay không
để kịp thời ngăn chặn.
Sư phụ đúng là suy nghĩ sâu xa.
Ta nhớ là ở chỗ Tô Âm Âm có rất nhiều.
- Để ta đi lấy cho người. - Không cần.
Đừng để cô ấy biết.
Tại sao vậy?
Ta...
Không thích dùng chung sách với người khác lắm,
đừng để cô ấy biết.
Xem này.
Xem này.
Ta chạy đi chạy lại mấy con phố mua cho người đấy,
mệt chết mất.
Đúng là hoang đường,
nữ tử nhân gian
sao có thể cưỡi trên cổ rồng
lên trời xuống biển chứ?
Nhân gian hay đại dương đều có quy tắc riêng của mình,
đúng là không ra thể thống gì.
Sư phụ,
đừng nói mọi thứ quá tuyệt đối như vậy mà.
Nói không chừng mấy thần thoại đó
đúng là sự thật cũng nên.
đúng là sự thật cũng nên.
Nữ tử trong thành đọc được cái này
thảo nào mà nói xằng nói bậy,
nghĩ vớ nghĩ vẩn.
Lại còn thành thân với Hắc Long nữa,
mấy cái thứ gì đây chứ?
Sư phụ, người định làm gì vậy?
Trong sách viết
động tác như này
có nghĩa là nam nhân thích nữ nhân này.
Chúng ta có hơi quá áp sát rồi không?
Ta đã nói mà,
cách thức không hợp phép tắc này
đúng là không ra thể thống gì.
Chưa cưới hỏi đàng hoàng,
há chẳng phải là vượt giới hạn sao?
Hai người mới là vượt giới hạn đấy.
Trời cũng tối rồi, có hơi bất tiện.
Âm Âm, ta không giúp muội chuyển nhà nữa nhé.
Ninh đại nhân, xin cáo từ.
Lâm Lâm, cô đợi chút.
Mọi chuyện không như cô tưởng tượng đâu.
Sư phụ, người thế này chẳng phải là
làm lỡ dở chuyện chung thân đại sự của ta rồi sao?
Người như vậy, ta...
Ninh Tu Duệ,
huynh giải thích rõ ràng cho ta.
Ninh Tu Duệ,
No comments yet. Be the first to leave one.