처음 200줄입니다.
- Con không sao chứ? - Dạ.
Nào.
Chơi lượt nữa nào. Ra đó đi con.
- Ném anh đi con. - Nào.
Đi. Ra kia đi con.
Để mẹ giúp.
- Đi. - Đẩy nào.
Mẹ ơi.
Trò chơi thôi mà con. Đâu cần nghiêm túc thế.
Nhưng suýt thì con bắt được rồi. Cho con thử lại đi. Một lần thôi mẹ?
Mà con có mang được nó về nhà không?
Lần cuối nhé.
Vâng ạ!
Cảm ơn bố.
Lạc Lạc.
Để múc cá vàng, phải thật chậm rãi.
Hãy kiên nhẫn,
không được vội.
Từ từ thôi.
Từ từ…
Thấy chưa?
- Làm được rồi nhỉ? - Dạ.
Vậy ta sẽ để nó ở đâu ạ?
Đi nào con. Nhanh nào.
Coi chừng. Lên xe nào.
Lên nào.
- Muốn không? - Có! Em muốn!
- Chớ làm đổ đó. - Ứ đưa đấy.
Chuẩn bị về ngủ sớm đi thôi.
Sáng mai ta còn phải bay về Thâm Quyến đó.
Còn Hồ Thiên Trì ạ?
Để lần khác nhé.
Bố đã kiểm tra, đường tới Hồ Thiên Trì bị đóng rồi.
Ứ! Con muốn thấy Quái vật Hồ Thiên Trì. Con đã hứa với các bạn là sẽ chụp ảnh rồi.
Chào anh. Đường đến Hồ Thiên Trì bị đóng rồi. Còn đường khác không ạ?
Xuống đường này.
Bố đâu rồi ạ?
- Bố đang làm gì thế nhỉ? - Con không rõ nữa.
Con nghĩ bố đang đi hỏi đường.
Vậy là vẫn còn hy vọng?
Vui lên nào.
Chả đẹp bằng cá của anh.
Đúng đường chưa anh?
Chắc đúng, có nhà và dân kìa.
Chắc phải may thì nay mới tới được Hồ Thiên Trì.
Con có ba con.
Chắc cán phải cái gì rồi.
Để kiểm tra xem.
Cẩn thận nha.
PHÒNG CHỐNG CHÁY RỪNG LÀ TRÁCH NHIỆM CỦA TOÀN DÂN.
Mấy đứa ở trong xe nhé. Mẹ xuống phụ bố.
Khỉ thật.
Xe bị kẹt rãnh rồi.
Cần em phụ không?
Em cầm lái đi.
- Lái đi. - Anh đẩy nhé.
Để anh.
Nào!
Có chuyện gì vậy bố? Sao lâu thế ạ? Ta gọi xe kéo được không?
Cứ bình tĩnh.
Lạc Lạc, bố vừa lái xe vừa tìm đường.
Bố đâu có được nghỉ đâu. Cực lắm rồi. Đừng mè nheo nữa.
Không kịp tới Hồ Thiên Trì mất.
Sao bố lâu vậy chứ?
- Lạc Lạc, ai cho ra ngoài? - Con khát ạ.
Đừng chạy quanh, Lạc Lạc!
- Lạc Lạc, đừng làm thế! - Sao không ạ?
Trường không dạy chăm sóc động vật hoang dã à?
Trường đâu có môn đó ạ.
Lạc Lạc!
Quay lại đây!
Được rồi.
Bố! Mẹ! Nhìn kìa, có một chiếc xe!
- Đi lối đó được. - Nào?
Đi lối này sẽ tới Hồ Thiên Trì sớm hơn.
Gần được rồi. Thêm lần nữa nào.
Xong!
Lạc Lạc!
Lạc Lạc!
Cưng à! Con có sao không?
Để xe bừa bãi vô trách nhiệm quá!
- Nghe rõ chưa! - Xin lỗi anh.
Nhỡ cán chết thằng bé là tôi đi tù đó!
Không sao chứ ạ? Xin lỗi vì sự bất cẩn của con tôi.
Xin lỗi anh.
Có bị thương không?
Con làm mẹ sợ quá.
Bố đã bảo bao lần rồi? Cấm đi lung tung!
Con suýt giết cả nhà rồi. Thấy chưa?
- Lạc Lạc, xin lỗi bố đi con. - Không, không đời nào!
Bố xấu tính quá!
- Bố hứa rồi! - Sao?
Bố đã hứa sẽ đưa cả nhà đi xem Godzilla ở Nhật! Cả Quái Vật Hồ Thiên Trì nữa!
Mẹ bỏ con ra!
Con không thích bố! Con ghét bố!
- Thằng mất dạy này! Đồ mất dạy! - Thôi đi!
Quay lại xe!
Lên xe!
Quá láo. Anh sẽ cho nó một bài học.
Để làm gì chứ?
- Mẹ, con mắc tè quá. - Rồi.
Kiếm nhà vệ sinh nhanh.
Thằng bé sẽ bình tĩnh lại.
Đi nào con.
Anh đi nhanh nha.
Nào.
Coi chừng.
Xin lỗi, cho hỏi nhà vệ sinh ở đâu với?
Lạc Lạc.
Lạc Lạc.
Bố tha lỗi cho con đấy.
Lạc Lạc.
Đừng trốn tìm nữa.
Lạc Lạc!
Không vui đâu nha.
Được rồi.
Là lỗi của bố.
Con tha thứ cho bố nhé?
Lạc Lạc?
Lạc Lạc, đừng giận bố nữa.
Lạc Lạc!
Lạc Lạc!
Lạc Lạc!
Anh đón con chưa? Nhanh nào, con gái đói rồi đó.
Không thấy Lạc Lạc đâu!
Sao cơ? Vậy tìm thằng bé đi!
Đừng lo. Anh đang tìm rồi.
Lạc Lạc!
- Tên Lạc Lạc à? - Lạc Lạc.
- Bé mất tích ở đâu? - Trên đường ạ.
Biết là trên đường. Mà cụ thể ở đâu?
- Trên một con đường mòn nhỏ lên núi. - Nhìn này.
Chỗ này…
là đồn cảnh sát.
Cố xác định nơi cậu bé bị lạc đi.
Chỗ đó là chỗ nào…
- Chỉ có ba người lái xe tới đó? - Dạ.
Cảnh sát đang hỏi em nơi ta lạc mất Lạc Lạc.
Con đường đó có tên không anh?
Anh không biết luôn.
Tôi vừa kiểm tra.
Con hai vị bị lạc ở trang trại rừng của Kỳ.
Trang trại đó ở ngay đây. Trang trại Tùng Hạ.
Phải rồi. Có một tòa tháp kim loại ở cạnh chỗ xe hỏng.
Đúng rồi.
Đó là tháp canh…
- Anh là ai? - Tôi là bố cậu bé.
Tôi đã tìm khắp nơi, mà…
Tôi đề nghị
mở tìm kiếm trên mặt đất. Các vị có thể làm vậy không?
Tôi cần đánh giá tình hình xem cần thiết không.
Sao lạc được con vậy?
Xe của chúng tôi bị hỏng gần tháp canh. Bọn tôi ra ngoài…
Kỳ đã kể hết với tôi rồi,
không có cậu bé, chỉ ba người lái xe tới trang trại của anh ấy.
- Bọn tôi tìm nhà vệ sinh… - Anh ấy lái đi một mình?
Vâng. Để quay lại đón thằng bé.
Nói cách khác,
các vị đã lạc mất đứa bé trên đường tới trang trại?
- Rồi… - Ở ngay gần tháp.
Anh ấy thả cô xuống, một mình quay lại đón cậu bé.
- Phải chứ? - Vâng.
Vợ tôi đã nói anh rồi,
bọn tôi lạc mất con trai gần tháp canh.
Bớt lan man đi! Tôi cần anh giúp. Tìm hộ con trai bọn tôi, được không?
Gã miền Nam này thô lỗ ghê!
Bình tĩnh! Bọn tôi phải theo quy trình. Đừng la lối nữa.
Đâu có. Tôi lạc mất con và đang tuyệt vọng.
Bọn tôi phải làm từng bước một.
- Giờ anh đang la lối đấy. - Thật hả?
- Bọn tôi phải xác minh sự thật! - Làm ơn đi!
Ngoài kia tối om. Biết bắt đầu từ đâu?
Làm gì thế? Tôi hỏi cậu sao vậy.
Lấy lời khai mất thời gian thế à?
Chưa từng thấy. Chưa từng, tôi chắc đấy.
- Chưa đâu. - Cảm ơn.
- Của anh đây. - Dạ, cảm ơn.
Cảm ơn rất nhiều.
Cứ để đó đi.
Cảm ơn. Cứ để đó đi ạ.
Lùi lại! Pháo hoa nổ!
Lùi lại!
Chỉ huy à, ta đang làm gì vậy?
Đâu phải lúc biểu diễn.
Năm ngoái, có một phụ nữ đã đi lấy củi.
Cô ấy cũng bị lạc. Chúng tôi đã bắn pháo hoa ở ngay đây.
Cô ấy thấy chúng và tự về được nhà.
Chỉ huy, thấy gì đó.
Có tin tốt à?
Chỉ là một con nai ạ.
- Đêm nay đến đây thôi. - Rõ.
Anh xem con gái anh ngủ say rồi.
Nên đưa cô bé về khách sạn đi.
Bọn tôi không đi được.
Biết đâu con trai cô đã về rồi.
Em về trước đi.
Thôi nào.
Nào. Vào nghỉ ngơi đi.
- Sao rồi? - Kiệt sức rồi ạ.
Sếp cũng nên nghỉ đi ạ.
No comments yet. Be the first to leave one.