처음 200줄입니다.
Thầy là một nhà lãnh đạo tâm linh của thế giới
một học giả,
nhà hoạt động cho hòa bình,
một nhà văn, nhà thơ.
Dù những bài giảng về chánh niệm của Thầy được cả thế giới biết đến,
Thầy vẫn sống một nếp sống tĩnh lặng, khiêm nhường của một tu sĩ Phật giáo,
hòa mình với thiên nhiên,
và được bao bọc bởi tăng thân.
Thiền sư Thích Nhất Hạnh là tác giả của hơn một trăm cuốn sách
mà hàng triệu đọc giả trên thế giới biết đến.
Mục sư Martin Luther King đã từng đề cử Thầy
cho giải Nobel Hòa bình.
Nhưng làm thế nào mà con người khiêm nhường đến từ miền Trung Việt Nam này
đối diện với sự tàn khốc của chiến tranh
và đứng lên như một nhà lãnh đạo tâm linh hàng đầu
đem giáo lý của đạo Bụt đến với Tây phương
và tác động đến sự thay đổi trên thế giới?
Đám Mây Không Bao Giờ Chết
Thiền sư Thích Nhất Hạnh sinh tại miền Trung Việt Nam vào năm 1926,
dưới thời thực dân Pháp đô hộ.
Ngay từ nhỏ,
Thầy đã ý thức về sự bất ổn chính trị
và những biến động diễn ra trên đất nước mình.
Lên 9 tuổi,
khi nhìn thấy bức hình của Bụt trên bìa một tạp chí,
Thầy đã phát khởi ước muốn sâu sắc là trở thành một người bình an
và tĩnh tại như Bụt.
Lên 16 tuổi,
Thầy xuất gia tại chùa Từ Hiếu
ở cố đô Huế.
Nơi đây, Thầy vừa học về Thiền
vừa chăn trâu và làm việc đồng áng.
Thầy học tiếng Hán cổ và tiếng Pháp rất nhanh.
Người để nhiều tâm sức nghiên cứu các kinh điển nguyên thủy của Phật giáo.
Thầy lớn lên trong giai đoạn đất nước bị quân đội Nhật chiếm đóng
và sau đó là nạn đói năm Ất Dậu.
Trong khi nhiều người bạn của Thầy đi theo ý thức hệ ngoại lai
và tranh đấu bằng vũ lực, Thầy đã quyết tâm tìm một hướng đi khác
để giúp đồng bào mình thoát khỏi khổ đau.
- Khi lớn lên, tôi nhận thấy đạo Bụt bấy giờ đã rất già cỗi.
Tuy nhiên, tôi có niềm tin rằng nếu có thể làm mới đạo Bụt
thì chúng ta có thể giúp được cho rất nhiều người.
Tôi biết trong lịch sử Việt Nam
đã từng có những thời kỳ
mà đạo Bụt có khả năng giúp khôi phục hòa bình cho đất nước.
Tôi tin chắc rằng nếu đạo Bụt có thể làm được điều đó trong quá khứ
thì cũng có thể làm được trong hiện tại, nếu chúng ta biết cách làm mới đạo Bụt,
làm cho đạo Bụt sống động trở lại.
Là một tu sĩ trẻ, Thầy đã lấy tên “Nhất Hạnh",
nghĩa là chỉ hướng về một việc duy nhất.
Với quyết tâm làm mới đạo Bụt,
Thầy là một trong những tu sĩ đầu tiên trong số những người thuộc thế hệ của Thầy
học về khoa học,
văn chương,
kinh tế
và tiếng Anh.
Thầy sớm nhận ra rằng
người tu không chỉ tụng kinh và cầu nguyện
mà có thể đóng góp cho xã hội nhiều hơn thế.
Từ đó, Thầy đã hình thành nên hướng đi cho một “đạo Bụt dấn thân".
Giả sử bạn đang ngồi thiền
trong thiền đường,
và bạn nghe
tiếng bom rơi
đạn nổ
ở bên ngoài
thiền đường chưa bị trúng bom
và bạn được bình an
nhưng vì bạn đang ngồi thiền
nên bạn ý thức rõ là bom đang rơi
và phá hủy nhà cửa,
giết hại người dân xung quanh.
Bạn biết là
mình không thể
chỉ ngồi yên trong thiền đường,
vì vậy bạn ra khỏi thiền đường
để giúp người dân bên ngoài
Và đó gọi là thiền trong hành động
Năm 1954,
đất nước bị chia đôi và xung đột khốc liệt
giữa chính quyền cộng sản ở miền Bắc và chính quyền chống cộng sản ở miền Nam.
Thầy đã để hết tâm sức vào thiền tập
để vượt qua giai đoạn đau thương và tuyệt vọng này.
Chỉ đến khi tìm thấy bài thực tập quán niệm hơi thở
trong một bản kinh cổ, Thầy mới tìm được chìa khóa
cho con đường trị liệu và chuyển hóa.
Dựa trên những bài thực tập quán niệm hơi thở, Thầy đã tạo ra một phương pháp thiền hành mới,
kết hợp hơi thở với bước chân.
Những phương pháp thực tiễn giúp xử lý nỗi khổ, niềm đau này
đã trở thành điểm trọng yếu trong các bài giảng của Thầy
và được nhiều người trên khắp thế giới áp dụng theo.
Thầy cùng với những người bạn của mình đã lập nên một nơi trú ẩn trên núi,
để quay về và trị liệu.
Nơi đó có tên là Phương Bối.
nghĩa là Lá bối thơm
Thầy và các bạn hữu nhận ra rằng chỉ bằng cách đến với nhau như một đoàn thể,
sống gần gũi với thiên nhiên,
thì mới có thể kháng cự lại được bầu không khí đầy hận thù, tuyệt vọng
và duy trì được ước nguyện làm mới đạo Bụt.
Chính trong thời gian này,
Thầy đã gặp một sinh viên trẻ đang học về sinh vật học,
một người tiên phong trong công tác xã hội giúp các xóm nghèo ở Sài Gòn.
Được truyền cảm hứng từ những lời dạy của Thầy,
người ấy đã trở thành một cộng sự đắc lực của Thầy suốt cả cuộc đời,
sau này có tên là Sư cô Chân Không.
Nhưng chỉ sau 4 năm, các cuộc xung đột lan đến tận Phương Bối.
Thầy và các bạn hữu
buộc phải rời bỏ nơi trú ẩn thiêng liêng của mình,
và giấc mơ của họ cũng tan theo mây khói.
Năm 1961,
trong khi chiến tranh vẫn tiếp tục leo thang,
Thầy rời quê hương để ra nước ngoài nghiên cứu và giảng dạy
tại đại học Princeton và đại học Columbia ở Mỹ.
Đây là quãng thời gian để Thầy nghỉ ngơi và trị liệu những thương tích từ chiến tranh.
Thầy đã đi sâu vào thiền quán
và chạm được niềm bình an chân thật
thoát khỏi
hận thù,
sợ hãi
và buồn đau,
ngay trong giây phút hiện tại.
Sau này, Thầy mô tả lại những cái thấy đó
như là “những bông hoa giác ngộ đầu tiên" của mình.
Khi chính quyền Ngô Đình Diệm bị lật đổ ở miền Nam,
Thầy được gọi về nước
để giúp hướng dẫn phong trào kêu gọi hòa bình của Phật giáo
Không lâu sau, Thầy trở thành ánh sáng dẫn đường
cho “lực lượng thứ ba", chủ trương bất bạo động
và không theo phe nào trong cuộc xung đột
Thầy và những đồng sự của mình đã thành lập một nhà xuất bản,
một trường đại học
và một tờ báo Phật giáo hàng đầu
với 50 ngàn ấn bản mỗi tuần.
Tờ báo này tường thuật về các cuộc biểu tình
và đăng những bài thơ kêu gọi hòa bình của Thầy.
Những bài thơ này đã được phổ nhạc và hát trên đường phố
bởi các ca sĩ nổi tiếng thời bấy giờ
Đây là một bài thơ tôi viết
trong bối cảnh chiến tranh lan tràn
Đêm nay xin mười phương trăng sao chứng minh
cho địa cầu quê hương tôi
dâng lời cầu nguyện
cho Việt Nam khói lửa
cho Việt Nam điêu linh
cho Việt Nam, quằn quại đắm chìm trong máu lệ,
sớm vùng dậy
trong đau thương thế kỷ
để biến thành
chiếc nôi êm
đón chào Từ Thị
thêm một lần hoa nở Phật sơ sinh.
Đài tiếng nói từ Sài Gòn,
Hà Nội
và Bắc Kinh
bắt đầu tấn công những bài thơ này
vì đây là những bài thơ kêu gọi hòa bình.
Không ai muốn hòa bình.
Họ chỉ muốn chiến đấu đến cùng.
Tôi đã đau khổ rất nhiều.
Tôi biết
chiến tranh là như thế nào.
Tôi đã nhìn thấy những người anh em của mình nằm xuống trong chiến tranh.
Và chính tôi
cũng đã
thoát chết
trong đường tơ
kẽ tóc.
Năm 1965
Thầy và các bạn hữu thành lập
Trường Thanh Niên Phụng Sự Xã Hội,
giống chương trình tình nguyện vì hòa bình có tên “Peace Corps" của Mỹ.
Trường đã huấn luyện hàng ngàn người trẻ
đi về các vùng nông thôn để giúp xây dựng lại
những ngôi làng bị chiến tranh tàn phá.
Nhưng đây là công việc rất nguy hiểm
và một số sinh viên của trường
đã bị giết hại.
Chúng tôi tiến hành
một chương trình
phát triển
nông thôn.
Chúng tôi xây dựng những trường học ở trong làng,
chăm sóc trẻ em mồ côi,
nạn nhân chiến tranh.
Tôi có thể nói rằng
chúng tôi đã học hỏi được từ rất nhiều vị thầy,
và một trong những vị thầy đó chính là
những khổ đau, khó khăn mà chúng tôi phải đối mặt.
Vào tháng Hai năm 1966,
Thầy đã thành lập một dòng tu mới - dòng tu Tiếp Hiện.
Hiện giờ, dòng tu Tiếp Hiện đã có hơn 3000 thành viên
trên khắp thế giới.
Dòng tu Tiếp Hiện được hình thành
như một phong trào phản kháng có tính tâm linh,
và hoàn toàn dựa trên giáo lý của đạo Bụt.
Nếu bạn đọc giới đầu tiên của 14 Giới Tiếp Hiện,
bạn sẽ thấy rằng
đây là sự thực tập không vướng mắc vào cái thấy của riêng mình,
tự do thoát khỏi tất cả các ý thức hệ.
Đây chính là câu trả lời trực tiếp cho vấn đề chiến tranh.
No comments yet. Be the first to leave one.