처음 200줄입니다.
Quán Tự Tại Bồ Tát, hành thâm bát nhã ba la mật đa thời
chiếu kiến ngũ uẩn...
Chỉ cần anh Akagami ra đi,
chùa Mikazuki sẽ dễ dàng vượt qua khó khăn.
... độ nhất thiết khổ ách, sắc tức thị không, không tức thị sắc.
HAM MUỐN TRẦN TỤC
Dô ta.
Thì ra đến Tết ở chùa cũng giã bánh giầy.
Chúng ta sẽ làm nhiều lên và chia cho các thí chủ đến chùa.
Tôi mở ra nhé.
Chúng ta chia ra hai nhóm bắt tay vào làm thôi.
Vâng.
Tôi cùng Tsukuyo và Kurage chung một nhóm.
Vất vả cho anh rồi.
Việc này cũng là tu hành.
Mình phải giã thật hăng mới được.
Anh Akagami này...
Giã bành dày cũng rất tà răm đấy.
Tự nhiên em nói cái gì đấy?
Đây không phải là hoạt động văn hóa truyền thống sao?
Theo chị thì ngụ ý của việc giã bánh giầy là gì?
Để cầu cho con cháu đầy đàn chứ gì?
Thế mà em cũng thấy tà răm à?
Cô thật ngây thơ, hồn nhiên.
Chày giã tượng trưng cho đàn ông,
cối giã tượng trưng cho đàn bà.
KHẮC NHẬP KHẮC NHẬP Anh chị dùng hai thứ này để giã...
- Cô Kurage, đừng nói nữa! - Vậy không phải là hết cách sống rồi à?
Hay là chúng ta phân công lại đi?
Hiểu theo một cách nào đó thì cũng biến thái lắm.
Rốt cuộc em muốn bọn chị phải làm sao?
Bình tĩnh nào, Akagami Akemitsu.
Mình phải tập trung vào số bánh giầy trước mặt.
Vậy thì tôi bắt đầu đây.
- Một, hai. - Lắc la lắc lư.
Lắc la lắc lư.
Lắc la lắc lư.
Anh phải nhào theo đi chứ, Akagami.
Xin lỗi, tôi không biết phải nhào ở đâu.
Chúng ta đổi lại chỗ vậy.
Thế quái nào mình lại nhầm lẫn bánh giầy với ngực.
Sao mà thảm hại thế chứ?
Lần này, mình nhất định phải bình tĩnh.
Anh Akagami.
Ở đây có ba cái bánh giầy đấy nhé.
Hả? Ba cái?
BÁNH GIẦY 1 - BÁNH GIẦY 2 - BÁNH GIẦY 3
Đẩy lùi tạp niệm!
Anh tự chọc mù mắt á?
Ở đây cứ để tôi lo. Akagami, anh rửa mắt đi đã.
Tôi biết rồi.
- Của anh đây. - Cảm ơn.
Cô Kurage, sao cô lại đùa như thế?
- Ý anh là đùa về ngực á? - Đúng vậy, là đùa về ngực đấy.
Em nghĩ là anh Akagami sẽ thấy vui.
Cô thấy tôi là loại người đó sao...
Vậy nếu là chị Yuzuki, anh sẽ vui chứ?
Không, không, không.
Hay là đổi thành em?
- Ha ha ha. - Anh cười gì?
Được rồi, tôi phải ra giúp Mia và cô Kagura đây.
Mình thật sự muốn lớn nhanh lên...
Ơ, Mia và cô Kagura đâu?
Đã để anh phải đợi lâu.
Tôi đi thay trang phục giã bánh giầy chính thức.
Nói về bánh giầy không thể không nhắc đến thỏ ngọc.
Ngày xửa ngày xưa, thỏ ngọc đã hiến thân mình cho Đức Phật đang đói khát,
rồi bay lên cung trăng.
Cho nên việc giã bánh giầy
là một nghi lễ để linh hồn cao quý của thỏ ngọc nương nhờ cơ thể mình
và cảm nhận rằng thức ăn khó kiếm.
Đây là trang phục chính thức của nghi lễ này.
KHỔ TU TOÀN TẬP: NÀNG THỎ Được ghi lại trong chương Nàng Thỏ Giã Bánh Giầy hẳn hoi nhé.
Đây là câu chuyện có thật ư?
Nhưng ăn mặc thế này để khổ thu thì hơi...
Anh đừng dán mắt vào tôi.
Tôi vẫn xấu hổ đấy...
Cô Mia, cô ăn mặc thế này sẽ bị cảm mất.
Ở đây đã có lò sưởi.
Ấm quá.
Chúng ta bắt đầu thôi.
Mình không cản được các cô ấy!
Sao hai chúng ta lại mặc chung một chiếc áo khoác?
Đây là biện pháp phòng ngừa lộ hàng và cảm lạnh.
Tôi ấm lắm nhé.
Đúng là ấm thật, nhưng mà...
Để Mia tránh bị lộ hàng, anh phải ôm chặt lấy ngực kèm quần áo.
Đời thuở nhà ai lại mặc chung một áo?
KHỔ TU TOÀN TẬP Áo đôi nghĩa là nam nữ mặc chung một chiếc áo.
Tuy thấy ngứa ngáy trong lòng nhưng hãy cùng nhau cố gắng nhé, Akagami.
Chuyện đã đến nước này thì!
Akagami?
Mình không cầm ngực, cũng không cầm chày.
Mình nhấc cả cô Mia lên giã xuống.
Nhấc lên giã xuống!
Nhấc lên giã xuống!
Nhấc lên giã xuống!
Hay quá, có hiệu quả.
Nhấc lên giã xuống!
Cách này có hiệu quả, cô Mia ạ.
Akagami ôm tôi.
Cánh tay vạm vỡ ôm đầy gợi cảm từ phía sau.
Không ổn, nghỉ một lát đã.
Rồi đến lượt tôi, đúng không?
Cô Tsukuyo.
Sao lại là nàng thỏ?
Không phải anh dọa tôi nếu không mặc thế này sẽ kể chuyện chúng ta hôn nhau à?
Anh thật kém cỏi.
Tôi có nói vậy sao?
Tôi có nói đâu. Cô biết là tôi không nói mà.
Anh Akagami.
Tại sao chỉ có em mặc bộ mascot?
Tại sao? Tại sao, tại sao?
Tình huống này không ổn cho lắm.
Xung quanh mình toàn là thỏ tượng trưng cho tình dục.
Tạp niệm đang tấn công mình.
Anh đang làm gì thế, Akagami?
Cô Yuzuki.
Tôi chỉ ra ngoài một lát.
Cô Yuzuki, không phải tôi...
À thì là mà...
Anh bắt Mia mặc như thế này, ngay cả chị em Tsukuyo cũng không tha.
Rốt cuộc là định làm gì?
Cô Yuzuki, vai tôi sắp bị cô...
Mọi người đang khổ tu? Mặc như nàng thỏ thế này á?
Tôi chưa được nghe kiểu khổ tu này bao giờ.
Vậy ra cuốn Khổ Tu Toàn Tập kia... là giả sao?
Đúng là cô ấy thật sự muốn đuổi mình đi...
Đã để mọi người đợi lâu!
Hôm nay ăn canh rau củ.
Dạo này trời se lạnh,
nên tôi muốn nấu món gì đó ăn cho ấm người.
- Ngon quá! - Thật ấm áp!
Ơ? Chị Kiki đâu?
Chắc chị ấy ở trong phòng.
Vậy à? Để tôi mang cho chị ấy.
Anh vất vả rồi, Akagami.
Mọi người biết không?
Gọi canh rau củ là Kenchinjiru
vì ngày xưa có người thợ giặt tên là Ken.
Chị Kiki?
Cậu đấy à?
Trời lạnh thế này, cậu ra ngoài làm gì?
Tôi đang định hỏi chị đây.
Đây là bữa tối của chị.
Ồ, cảm ơn rất nhiều.
Akagami, làm một chén không?
À... được.
Akagami, cậu thực sự giỏi nấu ăn đấy.
Thế thì chị cũng không cần uống rượu ở hành lang đâu.
Tôi rất thích khung cảnh ở đây.
Khung cảnh?
Cậu chẳng uống nhanh gọn đấy còn gì.
Sau buổi giao lưu trước, tôi không uống rượu lần nào nữa.
Sắp đến lễ đắc độ của Yuzuki rồi.
Chúng tôi đều rất biết ơn cậu, Akagami.
Đâu có. Phí tu sửa tượng Phật chính vẫn chưa đâu vào đâu.
Cũng phải.
Nhưng nếu vượt qua được khó khăn lần này,
Yuzuki lại tiến gần thêm một bước đến ước mơ kế thừa chùa Mikazuki.
Sau đó, chúng ta nên tìm hiểu dáng vẻ thực sự của ngôi chùa này.
Dáng vẻ thực sự nên có...
Kế thừa am không phải đích đến
mà chỉ là một khởi đầu hoàn toàn mới.
Vậy cậu định làm gì sau khi Yuzuki đắc độ?
À...
Cậu muốn làm sãi ở chùa mãi à?
Hay sau khi đắc độ, cậu cũng muốn tiếp tục tu hành,
cuối cùng trở thành trụ trì?
Một ngày nào đó, Yuzuki sẽ trở thành trụ trì chùa này.
Đến ngày ấy, tôi cũng sẽ rời khỏi chùa.
Lúc đó, nếu cậu có thể ở bên con bé,
chắc Yuzuki sẽ tự tin hơn.
Tôi đã nghĩ đến khi thừa kế gia sản, tôi sẽ dẫn cậu theo cùng.
Cậu là mọt nhân tài xuất chúng cơ mà.
Tôi và chị Kiki cùng quản lý chùa.
Định hướng nghề nghiệp này nghe có vẻ hay đấy.
Vậy cậu có muốn đến chỗ tôi làm không?
Tôi sẽ không bạc đãi cậu đâu.
Làm cho tôi suốt đời là công việc ngon lành đấy.
Sao nào? Hả?
Chị say rồi, chị Kiki.
Tôi phải đi tắm đây. Tạm biệt.
TRƯỚC NHƯ TRINH NỮ, SAU NHƯ THỎ TRỤI LÔNG
ĐỀN CHI
BÁNH BÔNG LAN CHO BÉ
TAKOYAKI
Vậy thì...
Chúc mừng...
Năm mới...
Vui vẻ...
Nói bé thôi, các cô ơi.
Xin lỗi, anh bị làm ồn à?
Các cô đeo vào đi.
GIEO QUẺ Cái gì vậy?
Để ngụy trang.
CHÙA CHIỀN VS ĐỀN THỜ Chúng ta đang ở trên đất địch cơ mà.
LỊCH SỬ HUYẾT CHIẾN Anh suy nghĩ máu me quá.
Trong lịch sử, đúng là chùa và đền từng xảy ra nhiều chuyện.
Nhưng hiện tại thì bình thường rồi.
No comments yet. Be the first to leave one.