Specials

릴리스 정보

TheStoryOfMingLan 2018 China Ep23 vie
다음의 해설 tavanthuc_a11
[Sub cho bản 4K

태그

other
게시일: 2019-01-20
다운로드: 43
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Đi.

- Tiểu Đào, nhảy xuống. - Không được.

- Nhảy xuống. - Em không biết bơi.

Nín thở, nín thở. Mau, mau nhảy xuống, mau.

- Nín thở. - Cô nương.

Mau lên.

Cô nương. Em không thể đi, cô nương.

Mau, mau, mau nhảy xuống.

Mau nhảy đi.

Mau.

- Ở dưới nước, ở dưới nước. - Mau, mau, mau.

- Bắt lấy ả, bắt lấy ả. - Dưới nước có người.

Bắt lấy ả! Ở bên kia kìa!

Các huynh đệ, bắt nó cho ta!

- Bắt lấy ả! - Chạy rồi! Chạy rồi!

Mau, mau, mau. Đuổi theo, đuổi theo cho ta.

- Đi đâu rồi? - Đuổi theo cho ta!

Mau lên! Đuổi theo!

Muội muội, đây là đâu?

Là muội thay y phục cho ta sao?

Là thẩm thẩm thay ạ.

Cũng là thẩm thẩm búi tóc sao?

Vâng.

Uống canh gừng cho ấm.

Là người lớn nhà muội cứu ta sao?

Là cha muội cứu tỷ, tỷ lạnh,

nên uống canh gừng.

- Dung Nhi, tỉnh rồi sao? - Cha.

Là anh hùng cứu ta sao?

Tiện tay mà thôi. Không cần cảm tạ.

Không biết anh hùng tên họ là chi?

Ta là con gái của Thịnh gia ở Biện Kinh,

hiện trên người không vật tùy thân.

Sau khi ta về nhà, nhất định đa tạ hậu hĩnh.

Ta là một nam tử, cứu cô từ biển,

cô không nên nói ta biết tên họ của cô là gì.

Thế thì sau này sẽ ảnh hưởng thanh danh của cô.

Anh hùng lặn xuống biển cứu ta giữa đêm khuya,

đủ để thấy nhân nghĩa,

bận tâm gì đến tổn thất thanh danh chứ.

Không ngờ đời này,

ta còn có thể nghe thấy Lục cô nương Thịnh gia,

nói ta nhân nghĩa. Thật là hiếm có.

Sao ngài biết được?

Nhị thúc.

Cố nhị thúc.

Sao... sao thúc lại ở đây?

Cho muội đồ tốt này,

còn nóng hổi đó.

Tổ mẫu ta đâu? Thúc có cứu tổ mẫu không?

Thúc có thấy người không?

Dung Nhi. Ra ngoài chơi với Thạch Đầu ca ca đi.

Yên tâm. Tổ mẫu muội khỏe lắm.

Đã phái người đưa bà ấy đến doanh trại chỉ huy nghỉ ngơi rồi.

Thuyền của Thịnh gia cũng không hề hấn gì.

- Còn có tiểu nha đầu ở với muội. - Tiểu Đào.

Đúng, đúng, cũng đã được cứu rồi.

Nhưng bây giờ, đường thủy, đường bộ

đều đang dọn dẹp tàn cục, không thể đi lại được.

Sau khi họ thu xếp xong, ta sẽ lấy con thuyền nhỏ

đưa muội về thuyền của Thịnh gia. Đến khi đó,

muội gặp nhị ca của muội,

nhớ nói với huynh ấy là ta vẫn mạnh khỏe, đừng lo lắng cho ta.

Nhị thúc,

sao thúc ở đây?

Muội nói đúng.

Mạn Nương đó lòng dạ đen tối,

bắt cóc con trai ta,

tìm khắp thành Biện Kinh cũng chẳng thấy đâu.

Mới đầu ta còn có chút tin tức,

sau đó đuổi theo đến quận Quế Lâm, thì không còn thấy tung tích nữa.

Từ quận Quế Lâm đến đây thì cũng xa lắm rồi.

Từ khi ta bị mất tin tức ở quận Quế Lâm,

ta đột nhiên nghĩ ra huynh tẩu của Thạch Đầu

là người đứng đầu ở Tào bang.

Tào bang này sinh ra theo nước.

Đường thủy, đường bộ, Mạn Nương phải chọn một con đường.

Ta ở đây không chừng sẽ nhận được nhiều tin tức hơn.

Không ngờ vừa đến, đã thấy cả nhà Thạch Đầu

và đám thủy tặc đột kích muội đang xung đột.

Ta đã nghĩ cho họ một kế sách. Vừa hay cứu được muội.

Đó cũng được coi là số phận.

Thế còn Tào bang?

Tào bang chỉ là một đám nam nữ khuân vác ở bến đò để mưu sinh.

Phải rồi, hôm nay cứu muội bọn họ cũng có phần.

Được rồi, củi lửa đủ rồi, Tam Nương.

Tỉnh rồi à? Lục cô nương tỉnh rồi.

Tỉnh rồi, tẩu tẩu.

- Thạch Đầu. - Lục cô nương, cô tỉnh rồi.

Cô xem cô mặc y phục đơn sơ của bọn ta mà cũng xinh đẹp quá.

- Chúng ta qua đó sưởi đi. - Đa tạ thẩm thẩm.

Đẹp quá! Ngồi đây.

- Lạnh phải không? - Không lạnh.

Ngồi đi.

Ngồi không vững.

Vừa rồi nhị thúc nói,

là các vị đã cứu ta?

- Đa tạ các vị. - Cảm ơn gì, việc nên làm mà.

Đám thủy tặc đó suốt ngày giết người bừa bãi.

Nếu chúng tiếp tục hoành hành là chúng ta hết đường vận chuyển,

mọi người đều phải chết đói.

May mà Thạch Đầu đưa công tử đến đây.

Dẫn dắt chúng ta xử trí chúng mấy lần.

Nhìn thấy chúng cướp thuyền lớn là chúng ta mai phục sẵn.

Công tử nói đó gọi là “kích bán thủy vu…”

Tẩu tẩu, nói linh tinh cái gì thế?

Đó gọi là đánh địch vào lúc băng sông.

Tẩu tẩu nói thì cứ nghe đi,

nói leo cái gì?

Tóm lại ý của công tử, là cứ cho chúng thành công một vố.

Đợi lúc chúng đang dạt từ lòng sông về bờ,

không có chỗ bám víu chúng ta mới xuống tay.

Nhưng chúng ta đang mai phục,

công tử vừa thấy lửa bừng lên, nói cậu ấy quen gia đình này.

Giữa sông hay không giữa sông cậu ấy cũng mặc,

liền nhảy ầm xuống đi cứu người.

Không ngờ người được cứu lên lại là một vị cô nương xinh đẹp.

Rõ ràng là công chúa nương nương trong cung mà.

Cảm ơn các vị, cảm ơn.

Bên ngoài gió lớn, muội vào nhà đi.

- Ca ca, ca ca! - Không sao.

- Ca ca, đừng quậy nữa. - Nhị thúc, nhị thúc.

Ta có chuyện muốn nói với thúc.

Nhị thúc, lúc nãy ta hỏi thúc về cuộc sống sau khi rời kinh,

không phải là muốn nghe chuyện vui,

mà là muốn đem tin vui về cho nhị ca ca.

Nhị ca ca ta cứ suốt ngày ở nhà nhắc đến thúc,

lúc nào cũng nhớ thúc, lúc nào cũng lo cho thúc.

Nếu muội muốn khuyên ta trở về

thì không cần nói nữa.

Ta chỉ muốn báo đáp ơn cứu mạng của thúc thôi.

Lần trước muội bảo muốn báo đáp ta vì đã giúp muội mời lang trung.

Sau đó thì bảo ta Mạn Nương không phải người tốt.

Lần này muội lại muốn báo đáp ta.

Ta sợ muội rồi đấy.

Xấu là ở tin tức, chứ đâu phải ở người truyền tin.

Vậy lần này muội lại định cho ta tin xấu gì?

Không lẽ, muội lại định nói Dung Nhi cũng là người xấu?

Không phải, không phải.

Lúc nãy ở trong phòng ta thấy,

Dung Nhi lo ta lạnh,

lúc thì đắp chăn cho ta, lúc thì lại đút canh gừng cho ta.

Thâm tâm ta,

thật lòng mong nó được sống tốt.

Rồi sao?

Dung Nhi là con gái thúc. Thúc là người thế nào,

thì nó là người như vậy.

Thúc là công tử hầu phủ, thì nó là thiên kim hầu phủ.

Bây giờ…

Bây giờ thúc lưu lạc giang hồ,

thì tương lai nó sẽ là con gái của thủy tặc, thảo khấu.

Một trời một vực, cách nhau xa thẳm.

Chẳng phải muội vẫn đang vòng vo

giúp nhị ca ca muội khuyên ta trở về sao?

Xương Nhi đã bị bắt đi rồi.

Dung Nhi nhất định phải ở bên ta.

Ta sẽ không quay về Cố gia nữa đâu.

Ta không phải bảo thúc bỏ Dung Nhi lại về Cố gia.

Hoàn toàn ngược lại. Ta mong thúc,

đừng vì suy nghĩ cảm tính nhất thời,

mà làm lỡ cả cuộc đời nó.

Muội còn ít tuổi, vẫn chưa thành hôn,

biết thế nào là cả đời của con trai, con gái à?

Tuy ta chưa sinh con gái, nhưng ta cũng là người làm con gái.

Ta không biết cuộc đời của con gái, lẽ nào nhị thúc biết sao?

Muội xem Dung Nhi vui biết mấy.

Vui vẻ hơn lúc ở kinh thành nhiều.

Cũng vui vẻ hơn lúc ở ngõ Điềm Thủy.

Có lẽ cũng vui hơn là ở hầu phủ.

Nhưng cuộc đời con người không thể chỉ nhìn cái trước mắt.

Hồi nhỏ, mẹ từng kể với ta

câu chuyện về “Chiến quốc sách”.

Xúc Long thuyết phục Triệu thái hậu?

Đúng, đúng, đúng, chính là chương đó.

Trong đó nói,

tình yêu con của cha mẹ,

là phải giúp con tính toán lâu dài.

Sao có thể chỉ lo đến chuyện trước mắt?

3 tuổi đã phải nghĩ đến chuyện 10 tuổi.

10 tuổi đã phải nghĩ đến chuyện 16 tuổi.

Con người không biết lo xa, ắt sẽ rước phiền trong tương lai gần.

Mẹ muội còn xem “Chiến Quốc sách” à?

Cố nhị thúc, thúc không biết thôi,

những chuyện trong phủ,

không thua kém chiến trường chút nào.

Sao ta lại không biết được.

Mẹ kế Tiểu Tần thị của ta

từ nhỏ đã bênh vực ta đủ đường,

hết mực cưng chiều.

Nâng niu ta hơn tất cả các huynh đệ.

Ta từ nhỏ đã mất đi chỗ dựa.

Dĩ nhiên, cũng yêu thương bà ta

như mẫu thân ruột của mình.

Nhưng không ngờ đến một ngày,

bà ta đột nhiên lật mặt.

Đúng là hung thần ác sát.

Muốn phá thành thì phá lòng người trước.

Lợi hại!

Đừng nói là "Chiến quốc sách",

cho dù ta có đọc hết tất cả binh thư trong thiên hạ,

More Vietnamese subtitles for The Story of Ming Lan

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left