릴리스 정보

Tale of the Nine Tailed S02E05 AMZN WEB-DL-Archie
다음의 해설 Luh_Fil
Vietnamese AMZN Version

태그

Web-DL
web-dl
web
WEB-DL
게시일: 2023-05-20
다운로드: 13
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Tôi có nên dần hắn không?

Dần chúng đi.

TẬP 5

Sao ngươi…

Đi tiểu xong đã rửa tay chưa thế?

Biết tay có nhiều vi khuẩn thế nào không?

Như vi khuẩn E. coli, norovirus và nhiều loại nữa!

Cấm động vào cái xe đẩy!

- Đừng giết hắn. - Tại sao?

Hội Những Bà Mẹ Xanh nên làm gương cho con trẻ.

Trời ạ, anh chiều con bé quá.

Tất cả chú ý.

Ta xin được xóa trải nghiệm chấn động của các ngươi hôm nay.

Trời ạ.

Hôm nay, bọn ta không đánh các ngươi, các ngươi cũng không đến Myoyeongak.

Xem ở đây có gì này.

Có một Yeon nữa nhỉ?

Ah Eum.

Anh là phiên bản vẫn đang thương tiếc nữ nhân đó.

Trong khi tôi đứng ngay trước mặt anh.

Chết đi.

Chờ đã.

Nàng đừng đi mà.

Ta nhớ nàng lắm.

Ta nhớ nàng đến phát điên lên được.

Đừng bao giờ rời xa ta nữa…

Ah Eum à.

Chết tiệt.

Mình mong đợi gì chứ?

Moo Yeong đã trở lại.

Anh còn nhớ không?

Hồi xưa khi ba chúng ta chạy đua, anh luôn về nhất.

Tôi luôn vừa chạy vừa nhìn anh.

Chỉ mình anh thôi.

Giống hệt như hồi đó…

có vẻ tôi chỉ thấy anh rời xa tôi.

Hong Joo?

Chúc ngủ ngon, Yeon của năm 1938.

Anh là anh ta, đúng không?

- Khoan. Ý cô là gì? - Anh không lừa được tôi đâu.

Anh trộm hết châu báu trong nhà tôi!

Có chứng cứ không? Thời này không có máy quay giám sát nhỉ?

Camera… Ồ.

Anh muốn chơi như thế chứ gì?

Mai anh sẽ lên trang nhất.

"Tên trộm càn quét nhà của bảy gia tộc khai thác vàng".

- Không, mấy nhà kia không phải tôi trộm! - Anh vừa nhận tội đấy à?

Chết tiệt.

Đưa máy ảnh đây. Cô không có quyền sử dụng hình ảnh của tôi!

- Đưa cái áo cho tôi! - Đưa máy ảnh đây!

Đưa tôi…

- Trời ạ, cô làm gì thế? - Đưa đây. Đưa nó đây!

Chết tiệt!

Anh là cái thứ gì thế?

Sao anh bị bắn mà không sao?

À, chuyện là…

Đó là sở trường của tôi. Có vẻ súng đạn không giết được tôi.

Vết thương do trúng đạn này…

Tôi không tin anh, nhưng nếu anh nói thật…

Anh nghĩ sao về chủ nghĩa đế quốc của Nhật Bản?

Sao cơ?

Sao Toàn quyền lại muốn có Mi Ho?

Tiền thưởng đủ để mua nhà thì chắc đây là việc nghiêm trọng nhỉ?

Muốn xem một việc không?

Cháu đoán xem ở trong tay nào nhé.

- Gì thế… Hả? - Được rồi. Một lần nữa.

Gì thế này? Lần nào nó cũng đoán đúng.

Nghe nói trẻ em bị bỏ rơi đem lại tài vận, nhưng con bé là dân cờ bạc bẩm sinh.

Cháu sẽ đem về cho chú cả núi của cải, đúng không?

Khoan đã…

Của cải và tài vận…

Hay nó là "thần tài"?

THẦN TÀI - THẦN BẢN ĐỊA ĐEM LẠI TÀI VẬN

Nghe nói thần tài sẽ chọn chỗ trú ngụ.

Dù ta có đem con bé đi chỗ khác, nó cũng quay về.

Chẳng phải thần tài thường ngụ dưới đất như rắn hay cóc không mặt sao?

Cháu là ai thế? Cho chú biết đi.

Sớm muộn gì Toàn quyền cũng tìm ra bọn mình.

Tên đeo mặt nạ trắng đỏ cũng đang đến.

Cứ ở đây liệu có phải sự lựa chọn tốt nhất cho con bé không?

Jung Dae Seung của Đồn Jongno?

Tên rắn độc đó cố dùng chúng tôi làm lá chắn người.

Bà chủ Ryu vắng nhà, rối ren thế này mà cô đi đâu vậy?

Gì thế? Hạnh đã tố cáo chúng tôi à?

Không. Tôi không kể cho ai về đứa bé.

Đồ ngốc. Cô nghĩ cô ấy giống cô sao?

Đừng sỉ nhục tôi, đồ ngốc!

- Cô vừa cấu tôi đấy à? - Đau!

Sao mấy người trông thảm thế này?

Chúng tôi gặp một con hổ khổng lồ trong lúc đi tìm đứa bé.

Nó bảo "Cho ta bánh gạo" nên tôi cho nó một ít, nhưng nó không lấy.

Nó thích bánh gạo mật ong hơn…

- Anh điên rồi à? - Tôi nói thật đấy ạ.

Đúng không, mọi người?

- Đúng thế đấy ạ. - Chuyện là như thế.

Chúng tôi đã gặp hổ.

Chắc anh đã bị thứ gì đó ám.

Thứ gì đó không phải con người.

Ngươi là ai?

Tôi tìm ra đứa bé rồi. Nó đang ở Myoyeongak.

- Tôi sẽ đi bắt nó về luôn. - Đừng đi một mình.

Ở đó có một con yêu quái Joseon khá mạnh.

Tôi sẽ đích thân đến đó.

Không thể để họ thấy ngài đi vào nhà của gisaeng.

Danh tính của ngài sẽ bị ảnh hưởng…

Bà chủ của Myoyeongak là người phụ nữ cậu gặp trên tàu?

- Đúng thế ạ. - Lợi dụng cô ta đi.

Tôi biết điểm yếu của con khốn đó.

Em gái tôi là gisaeng ở đó.

Xác nhận lời khai của anh ta.

Ồ, tôi còn nghe nói có kẻ phát cả đống vàng ở khu ổ chuột.

Ở đâu?

Giờ cô định sẽ đi đâu ạ?

- Đến bên Đại nhân Lee Yeon hay Moo Yeong? - Tôi không chắc nữa.

Họ là những người bạn duy nhất của tôi trên đời này…

- Bạn thân của tôi sắp gây chiến. - Cô đừng xen vào ạ.

Dù quyết định theo phe nào thì cô cũng sẽ bị tổn thương.

Không. Tôi phải làm.

Có lẽ…

tôi sẽ phải đích thân giết một trong hai người họ.

Uống đi.

Làm cho tôi vất vả nhỉ?

Chúng ta quen biết đã được 17 năm rồi, bà chủ.

Nếu không nhờ có cô, tôi đã chết trong tay lính Nhật rồi.

Nhiều chó bản địa tiếp tục bị giết do Đạo luật Giết Chó Hoang.

ĐẠO LUẬT GIẾT CHÓ HOANG

ĐẠO LUẬT ĐÃ TÀN SÁT 1,5 TRIỆU CON CHÓ ĐỂ LẤY DA VÀ LÔNG TRONG CHIẾN TRANH

Hồi tôi làm sơn thần,

con người thường mang thóc lúa đến thỉnh cầu tôi.

Ban đầu, tôi giúp hết để lấy tiếng thơm.

Nhưng việc không làm mà hưởng khiến con người trở nên suy yếu và xấu xa.

Cô luôn nói rằng

"Ta không phải nhân vật chính trong thế giới loài người".

Ta phải đánh trận chiến của đời mình.

Cả con người và chúng ta cũng thế.

Chiến trường của tôi là ở đây.

Tôi sẽ phục vụ một chủ nhân cho đến chết.

- Tìm khắp nơi xem! - Tuân lệnh!

Không để sót chỗ nào!

Này, khám xét chỗ kia chưa? Còn chỗ này thì sao?

Nhanh lên!

- Khám xét chỗ này chưa? - Khám xét kĩ vào.

Làm ơn tha cho tôi!

Xin tha cho tôi.

Mùi máu thơm quá.

Đại nhân Lee Yeon!

Cậu cởi trần chạy lông nhông ngoài đường sao? Gớm quá…

- Nhìn xem tôi đưa ai về này. - Hai người là đồng bọn?

Sao cậu lại đưa nạn nhân của ta về đây?

Tôi bị tóm, nhưng bọn tôi hòa giải rồi.

Tôi tưởng anh là thám tử. Thám tử cũng ăn trộm à?

Đó là tình huống bất đắc dĩ. Mong cô hiểu cho.

Anh vứt sự khiêm tốn ở đâu rồi thế?

- Tôi đã cứu mạng cô. - Thôi nào.

- Trả số châu báu các anh trộm cho tôi. - Chờ một lát.

- Này, đừng trả cây thước vàng. - Tôi biết rồi.

Mà cảnh sát đang truy tìm Mi Ho.

Ta có thể tin cô ấy. Cô ấy đấu tranh vì độc lập.

Băng cướp các anh cũng nuôi trẻ con? Con bé cũng do các anh trộm về à?

- Cô có phải cao thủ võ thuật không? - Nghĩa là sao?

Nếu thế thì đừng gây sự với tôi.

- Tôi sẽ cho cô ra bã. - Cái anh này, anh nói gì thế hả?

Cây thước vàng bị mất rồi. Không biết ở đâu nhỉ?

Tôi sẽ đền cho cô sau.

Ôi, tôi yêu Gyeongseong nhất.

Nhìn tác phong của họ kìa. Họ thuộc một tổ chức.

Cô là Bà chủ của Myoyeongak? Toàn quyền cho gọi cô.

Tôi đi rồi về.

Anh đã cân nhắc đề nghị của tôi chưa?

Tôi muốn hỏi cô một việc. Vì sao cô gia nhập phong trào độc lập?

Có nhiều của cải như thế, cô có thể mua sắm và đánh golf cả đời mà?

Ban đầu, tôi điều tra về cái chết của chị tôi.

Sau đó, tôi muốn yêu nước

để bù đắp cho sự phản bội của bố tôi.

Cuối cùng, tôi có nhiều đồng chí,

và gần như ngày nào cũng nghe tin họ chết.

Dù có nhiều của cải thế này, tôi vẫn mắc nợ.

Vì tôi đã sống sót.

Thế sao cô lại chọn tôi?

Do hoàn cảnh của gia đình nên tôi bị giám sát, còn anh…

TIỀN THƯỞNG: MƯỜI NGHÌN WON

…có một bí mật cần che giấu.

Anh có tham gia hay không?

Trong thời kỳ Joseon hỗn loạn này,

tôi chỉ bận chăm sóc một kẻ nghiện thuốc phiện.

Điều đó khiến tôi trăn trở mãi.

Ai ngờ tôi lại quay về năm 1938,

và gặp một nhà hoạt động cách mạng trông giống hệt vợ tôi.

Chắc đây là định mệnh.

Tối nay đến Ga Gyeongseong.

Một người đàn ông cầm một cành cúc trắng sẽ đến.

Đằng nào cũng bị trộm rồi, vậy nên hãy ủng hộ cho ngân sách chiến tranh.

Làm sao bây giờ? Mình sẽ bị loạn thần kinh mất.

Anh biết chơi piano không?

Không hẳn, tôi…

Tôi chơi được mấy nốt đồ, rê, mi, rê, đô thôi.

Giữ cẩn thận nhé, đồng chí.

Đồng chí?

Đồng chí…

Rất vui được gặp cô, tôi là Cục trưởng Cục Cảnh sát, Kato Ryuhei.

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left