처음 200줄입니다.
Maria.
PHÁT SÚNG TRONG ĐÊM Dịch phụ đề: QKK
Cảnh sát trưởng Dreyfus nghe.
Vâng, em yêu.
Anh vừa định gọi cho em. Anh chuẩn bị đi đây.
Anh có phô-mai và rượu vang Beaujolais.
Sao?
Em yêu, hôn các con dùm anh.
Chờ chút. Nghe?
Bà nhà trên đường dây kia.
Nói với bả tôi đi khỏi thành phố rồi.
Sao, em yêu?
Anh sẽ tới với em trong 20 phút.
Ông Dreyfus.
Thưa ông, có tai họa rồi!
Chúng tôi vừa nhận được báo cáo về một vụ nổ súng ở lâu đài Pierre Blanche.
- Rồi sao? - Ông Ballon!
- Sao? Ballon, nhà triệu phú? - Phải.
Đúng là một tai họa.
Không phải. Tôi muốn nói vụ nổ súng chưa đến nỗi là một tai họa.
Khi nhận được báo cáo, có quá ít chi tiết.
Chỉ biết có ai đó bị bắn và cái địa chỉ.
Lúc đầu tôi chưa nhận ra đó là nhà của triệu phú Ballon.
Rồi sao?
Tôi đã phạm một sai lầm khủng khiếp.
Anh đã giao cho ai lo vụ đó?
Clouseau.
Ôi, Chúa ơi.
Thanh tra Clouseau.
Xin chào ông.
- Ông tên gì? - Tôi tên Henri LaFarge.
Ghi cái đó vô.
- Ông là quản gia? - Tôi là quản gia trưởng.
Quản gia trưởng. Gạch bỏ "quản gia" và ghi vô "quản gia trưởng."
Đây là ông Ballon.
Ông Ballon, rất hân hạnh.
Ồ, xin lỗi.
Tôi là thanh tra Clouseau của cơ quan an ninh.
Tôi phải xin lỗi vì như thế này. Tôi vừa bị một tai nạn nhỏ.
Ông cần một cái áo choàng tắm không?
Không, không cần đâu. Chỉ ướt một chút thôi. Nó sẽ hết ngay.
Ông Ballon, ông đã trình báo về vụ nổ súng.
- Không phải tôi. Maurice đã trình báo. - Maurice?
Phải. Hắn đang canh Maria.
Lúc súng nổ tôi đang ở phi trường. Tôi chỉ vừa mới về tới.
Tất nhiên.
Tôi sẽ làm sáng tỏ vụ này trong vài giây.
Ông có muốn xem xét tử thi không?
Tôi rất hân hạnh.
Lối này, thưa ông.
- Anh là Maurice? - Vâng, thưa ông.
Ông Ballon nói anh đang canh giữ ai đó.
Vâng, thưa ông.
Cây súng này mới vừa được bắn.
- Còn cô là? - Maria Gambrelli.
Tôi là thanh tra Clouseau.
Ông khỏe không?
Thử coi có tìm thêm được gì không?
- Anh làm gì vậy? - Tôi lấy cây súng, ông thanh tra.
- Đây là viết máy của tôi. - Tôi biết.
Làm ơn dùng cái của anh. Đây là viết của cá nhân tôi.
Đừng nhìn trong đó. Nhìn ra phía ngoài.
- Anh vừa nói gì? - Không có gì, thưa ông.
Ông đi được rồi.
Bây giờ, thì...
Làm ơn.
- Anh đã tìm thấy cái xác? - Vâng, thưa ông.
Một người bạn của cô?
- Có biết ai giết hắn không? - Tôi không biết.
- Cổ đã giết hắn. - Sao?
- Điều đó không đúng. - Cổ nói điều đó không đúng.
- Cổ nói dối đó. - Anh phải cẩn thận lời nói.
Tôi đã nghe bốn tiếng súng.
Anh đã nghe bốn tiếng súng. Anh không nhìn thấy.
Tôi xin lỗi. Anh không nhìn thấy bốn phát súng đó?
Không, thưa ông.
Vậy thì anh không thể biết ai đã bắn những phát súng đó.
Cái cửa bị khóa từ bên trong.
Cái đó chứng minh được gì?
Khi tôi phá cửa vô, tôi thấy Miguel ngay chỗ đó...
và Maria với cây súng trên tay.
- Với cây súng trên tay? - Vẫn còn bốc khói.
Có phải cô cầm súng trên tay?
Nó vẫn còn bốc khói?
Tôi nghĩ vậy.
Nhưng tôi không hiểu sao lại vậy. Tôi thật tình không hiểu!
- Vô lý! - Tôi sẽ quyết định cái gì là vô lý.
- Chắc là ông không tin... - Tôi tin mọi thứ.
Và không tin gì hết.
Tôi nghi ngờ tất cả mọi người.
Và không nghi ngờ ai hết.
Tôi thu thập những dữ kiện,
xem xét các đầu mối,
và trước khi anh biết được, vụ án đã được phá.
Có nhiều thứ ở đây nằm ngoài tầm mắt.
Cái đó rất rõ ràng.
- Anh vừa nói gì vậy? - Không có gì, thưa ông.
Được rồi, bây giờ anh đi được rồi.
Vâng, thưa ông.
Nhưng đừng rời khỏi đây.
Mọi người trong nhà này đều bị nghi ngờ.
Vâng, thưa ông.
Bây giờ, cô hãy nói cho tôi biết chuyện gì đã xảy ra.
Ảnh đang gặp khó khăn với những cái nút.
- Những cái nút? - Những cái nút trên áo tôi.
Chuyện này rất lạ, bởi vì không có cái nút nào trên cái áo này.
Đó là tại vì ảnh đang gặp khó khăn với chúng.
Cho nên ảnh xé cái áo ra.
Hắn đã tấn công cô?
Ồ, không! Đáng lẽ tôi phải giúp ảnh, nhưng ảnh không chờ được.
Mấy cái nút chắc là văng khắp phòng.
Ảnh rất dữ dội.
Một người Tây Ban Nha sôi nổi, ông biết không?
Và hắn xé áo cô ra?
Phải. Rồi thình lình có ai đó mở cửa.
Miguel nhảy lên và...
Đó là điều cuối cùng tôi nhớ được...
cho tới khi Maurice bước vô và thấy tôi với cây súng.
Vâng. Có điều, xin cô thứ lỗi cho,
có một điều ở đây tôi không hiểu rõ lắm.
Ông không hiểu điều gì?
Tôi không hiểu...
khi cô nói là cô không nhớ.
tôi nghĩ là tôi đã bị bất tỉnh.
- Bất tỉnh? - Tôi bị một cục u.
Cục u? Ở đâu?
Để tôi coi. Ồ, phải!
Tôi không hiểu nó xảy ra cách nào, nhưng nó rất đau.
Nước hoa cô xức thơm quá.
- Đó là sữa tắm - Phải không?
Tôi thật tình không thể nhớ ra được. Chắc là có ai đó đã đánh tôi.
Cô đã bị chấn thương nhẹ.
Ông dính kem trên mũi.
Sao? Ồ, không có gì. Đó là từ cái thứ đằng kia.
Ông ướt nhem hết! Bộ trời đang mưa hả?
Không. Đó là do tên tài xế ngu ngốc của tôi đã đậu xe quá gần cái vòi phun nước.
Ông nên cởi bộ đồ này ra. Ông sẽ chết vì viêm phổi đó.
Vâng, chắc chắn rồi,
nhưng chính cuộc đời là vậy đó.
Cảnh sát chúng tôi vì nhiệm vụ phải đương đầu với đủ thứ chuyện...
nên nhiều khi không để ý tới chính bản thân mình.
Sao chúng ta không hút một điếu thuốc? Giúp làm dịu thần kinh...
và cho phép chúng ta suy nghĩ thông suốt hơn.
Nước hoa cô xức thơm quá.
Đó không phải là nước hoa. Đó là sữa tắm.
- Ồ, phải không? Nó rất thơm. - Cám ơn.
Tôi vẫn đang ngửi.
Bây giờ, chúng ta tới đâu rồi?
Cục u của tôi.
Cục u, phải, cô bị khi có ai đó đánh cô.
Ít nhất chúng tôi giả thiết là có ai đánh cô.
Chớ còn gì khác được nữa?
Trong ngành cảnh sát, trước hết chúng tôi giả thiết. Sau đó chúng tôi mới khám phá.
Đó lá cái cách mà chúng tôi luôn theo. Nếu chúng tôi làm khác...
Chúa ơi, trong này ngột ngạt quá.
- Áo của ông! - Phải, đây là áo của tôi.
Nhưng nó đang cháy!
Sao? Áo của tôi đang cháy!
Chúa ơi, tôi đang cháy!
Clouseau?
Ổng té ra ngoài cửa sổ rồi!
Clouseau?
Ông có sao không?
Không, tôi hoàn toàn ổn. Cám ơn.
Vậy thì, anh có thể về nhà.
Về nhà?
- Anh bị loại ra khỏi vụ án này. - Loại?
Tôi sẽ chịu trách nhiệm. Tạm biệt, Clouseau.
Tạm biệt, sếp.
Tôi xin lỗi.
Đồ ngớ ngẩn!
Cũng may là tôi kiểm soát được phản xạ của mình.
Tôi có thể giết anh với một cú chém karate.
Đồ ngu!
Vì lý do đó, anh bị loại ra khỏi vụ này.
Về thành phố.
- Chừng nào tôi có báo cáo? - Sẽ có ngay sáng mai.
Cám ơn.
Xin lỗi.
Ông Ballon? Tôi là Cảnh sát trưởng Dreyfus.
Thanh tra Clouseau đâu?
Tôi sẽ đích thân điều tra vụ này.
Tôi hứa là ông và bà Ballon...
sẽ không bị phiền phức nhiều.
và cái tên Ballon sẽ không phải chịu đựng sự chú ý của báo chí.
Hắn là một gã thật lạ, nhưng tôi thích hắn hơn.
Tôi muốn nói Clouseau.
Phải. Hắn là một kẻ rất khác thường.
Tư gia của thanh tra Clouseau.
Vui lòng chờ một chút. Cảnh sát trưởng Dreyfus.
A-lô. Thanh tra Clouseau đây.
Tới đây ngay. Anh nhận lại vụ Gambrelli.
Vụ Gambrelli?
Maria Gambrelli. Cô hầu gái đã giết người tài xế.
Ồ, Maria Gambrelli, cô hầu gái. Phải, tuyệt vời.
Tôi sẽ tới đó ngay. Cám ơn.
Kato, tôi quay lại vụ án.
Nói cho anh biết, Maria Gambrelli đẹp lắm.
Ngây thơ.
Luyện tập giỏi lắm. Anh đã có tiến bộ đáng kể.
No comments yet. Be the first to leave one.