처음 200줄입니다.
DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
Quý ngài, vinh dự quá! Nhóc, đi pha cà phê cho ngài đây đi!
Để tôi cầm túi cho ngài.
Ngài cứ dặn dò, chơi bài hay là…
Tôi có đứa cháu là thiên tài, giỏi lắm. Liệu ngài có thể nghe cháu…
- Tôi đang bàn chuyện lớn đấy! - Còn nhiều thời gian mà!
Mời ngài ngồi xuống! Hãy lại đây nào. Xin mời.
Phòng này tùy ngài sử dụng. Giường này của ngài.
Giường trên thoải mái và thoáng hơn nhưng phải leo. Vả lại, ngài nhìn đi.
Có nấm mốc và đá vụn có thể rơi xuống đầu đấy ạ.
Giường này tiện nhất, mỗi tội là hơi chật.
Tùy ngài cả. Thích là thích mà.
Ngài thích cái nào hơn?
Dậy đi nhóc!
Nào, dậy đi!
Nói tôi nghe, cậu là người họ nói hả?
Điều đó còn tùy…
Cậu là Enrico hay Erry đúng chứ?
- Vâng. - Được rồi.
Nghe cho kỹ đây.
Bạn của em cậu, Angioletto, gửi lời nhắn cho cậu.
Tiền vẫn an toàn. Nó được chôn dưới một công trường.
Mai mốt họ sẽ đổ bê tông rồi xây sân quần vợt.
Sau mười năm, nhượng quyền hết hạn.
Cậu bỏ ra một số tiền nhỏ mua lại sân quần vợt với tất cả số tiền bên dưới.
Và cậu sẽ lại trở nên giàu có.
- Nhóc, cậu hiểu tôi nói gì chưa? - Vâng.
Trong mười năm nữa, ta sẽ giàu có trở lại.
Tôi hỏi vì tò mò thôi nhé, vì tôi đã ở tù 20 năm.
Có lẽ tôi không biết bên ngoài thế nào.
Nhưng rốt cuộc cậu là ai
mà có nhiều tiền thế?
Vâng…
A lô?
Chào Pasquale, chuyện gì?
Rồi.
Được, tôi sẽ nói với cô ấy ngay. Tạm biệt.
Marisa!
Marisa!
Chào Marisa. Chồng cô vừa gọi.
Anh ấy nói đang trên đường về, pha trà đi.
Cảm ơn bà Carmela.
Tạm biệt.
Lên dốc thì vào số, sẽ không thấy mỏi vì bàn đạp nhẹ hơn.
Cho em đạp thử đi!
Mơ à? Đắt lắm đấy. Mày mà ngã ra là hỏng xe tao.
- Thử tí đi! - Biến!
- Đạp nhẹ hơn là thế nào? - Đã bảo là vào số rồi sẽ nhẹ hơn.
Peppe!
Angelo! Bố gọi rồi. Các con phải về pha trà.
Bực thật!
Tao biết là vào số, nhưng cơ chế hoạt động thế nào?
Mẹ ơi, năm phút nữa thôi!
Đừng để mẹ phải xuống. Enrico đâu?
Con không biết. Chắc lại ở cửa hàng.
Đi gọi nó về! Nhanh lên!
- Tránh ra! - Đã bảo vào số thì nhẹ hơn.
Tao hiểu là nếu vào số…
Thôi. Dù sao mày cũng chả biết.
- Đến cửa hàng gọi Enrico nào. - Sao nó toàn ở đó thế?
- Nó bị thiểu năng à? - Mày vừa nói gì?
Mày nghĩ mày đang nói chuyện với ai?
- Tao đếch quan tâm. - Thôi đi!
Angelo! Em đang làm gì vậy?
Biến đi! Chưa vác xác đi à?
Các bạn vẫn đang nghe đài phát thanh Kiss Kiss tần số 108.8.
Hôm nay tôi vinh hạnh được giới thiệu một ban nhạc tài năng dù chưa nổi lắm ở Ý.
- Biết họ chứ? - Jackson 5, "Anh muốn em quay lại".
- Là Jackson 5, "Anh muốn em quay lại!" - Errì.
Nhóc này rành ghê, giỏi thật. Sao biết hay thế nhỉ?
Cháu không biết, chú Ferdinà! Ở nhà anh ấy cũng vậy.
Errì, đi nào. Phải về rồi.
- Chào chú Ferdinando. - Ngày tốt lành.
Tạm biệt mấy nhóc.
BẢN PHỐI CỦA ERRY
Chào cả nhà! Bố về rồi đây!
Chào Pasquale.
Chào Marì.
Bố, bọn con đã pha trà rồi!
Con làm màu tối hơn, như lần trước.
Xuất sắc! Đi xem nào.
Sáng mấy giờ anh dậy mà em chả nghe thấy gì cả?
- Bốn rưỡi. - Ôi trời, sao sớm vậy?
Vì anh phải đến Piazza Garibaldi cho chuyến tàu lúc 12:30 đến từ Milan.
Sáng nay, ông Salvatore, chủ tiệm tạp hóa…
Ông ta nói trước mặt mọi người là mình khất tiền hai tháng nay chưa trả.
Em xấu hổ lắm.
Cứ bảo là mình sẽ trả. Xem này, anh có 50 chai rỗng.
Ta sẽ đổ đầy, bán và trả tiền cho ông ta.
Ông ta đúng là kẻ khó ưa! Các con, cho bố xem trà nào!
Không được rồi, đen quá. Con phải cho thêm nước.
- Cái này được. Ai làm? - Con!
- Không. Con. - Con.
Đừng cãi nhau! Hai con đều giỏi.
Giờ đổ vào chai đã, bố đang vội.
- Bố, bọn con đi làm với bố nhé? - Bọn con sẽ giúp bố.
- Đi mà bố. - Đi mà mẹ!
- Mẹ đồng ý đi ạ! - Được rồi.
- Đi nào! - Vâng! Đi thôi!
Giúp bố đổ vào chai. Tàu sắp khởi hành rồi! Mau!
- Bố? - Sao?
Nhà mình nghèo lắm ạ?
Ý con là sao?
Câu hỏi đó ở đâu ra vậy? "Nghèo" theo nghĩa nào?
Bố Aniello tặng nó cái này hay lắm. Một cái xe đạp có hộp số.
Thật à? Họ đã phát minh ra xe đạp có hộp số rồi à?
Aniello đã mua xe đạp có hộp số à?
Đúng vậy bố. Nếu bố vào số một khi lên dốc, nó sẽ nhẹ hơn.
Lên dốc sẽ nhẹ hơn? Sao lại thế được?
Nó có số ạ. Vào số một thì…
Con chả đòi quà sinh nhật như thế đâu.
Dù sao nhà mình cũng nghèo, không đủ tiền…
Con đang nói gì vậy?
Đầu tiên, nhà mình không nghèo vì vẫn có thức ăn trên bàn mỗi ngày.
- Đúng không? - Vâng.
Hơn nữa, nói thật nhé,
con nghĩ bố của Aniello kiếm tiền bằng cách nào?
- Chú ấy làm cho ông Michele. - Và anh ta làm gì cho ông Michele?
Các con, thôi nào.
Đừng bao giờ quên.
Ngoài món ăn trên bàn, có một thứ không bao giờ được thiếu trong nhà mình.
Đó là sự trung thực.
Sĩ quan, có lẽ tôi nói chưa rõ ràng.
Một chai này ở cửa hàng có giá bằng cả một thùng đấy.
Vậy sao nó lại rẻ thế?
Vì đây vốn là hàng được dành cho thị trường Mỹ,
vừa mới rơi khỏi xe tải hôm qua.
Là hàng chất lượng cao vừa ra khỏi nhà máy chưng cất đấy.
Nhưng thôi, nói nhảm đủ rồi.
Đây, hãy nếm thử đi. Để anh có thể tự kiểm chứng.
Anh biết đấy, cứ thử là biết. Thử xong rồi nói xem.
- Ngon đấy. - Thế mà anh cứ không tin.
Xịn mà! Riêng anh cả thùng chỉ 10.000 lira.
- Cho tôi một thùng. - Xin lỗi chú.
Chú có 200 lira không? Cháu cần gọi bố nằm viện ở Battipaglia.
Để anh ấy yên! 200 lira cái gì?
Ra bờ biển chơi đi, đi nào!
Tôi rất xin lỗi, sĩ quan. Mấy nhóc này chả chịu để tôi yên.
Cảm ơn, 10.000 lira cho tôi. Chúng cứ lởn vởn ở đây. Chả hiểu nổi.
Rất vui được làm ăn với anh.
- Tạm biệt. - Ngày tốt lành.
Ngày tốt lành.
- Chào anh Pasquale. - Chào ông Mimì.
- Chà! Mấy đứa này là ai? Con nhà anh à? - Vâng.
Thỉnh thoảng tôi mang chúng theo.
- Các con, chào bác Mimì đi! - Chào bác Mimì.
Đáng yêu quá! Tên chúng là gì?
Cậu cả là Peppe. Nó là thiên tài của gia đình.
- Kể bác đi con. - Cháu học lớp năm rồi.
Thật sao? Vậy năm sau cháu vào lớp sáu à?
Nó đâu cần phải thành nhà khoa học. Có bằng tốt nghiệp là đủ rồi.
Đây là Angelo, cậu út, nhưng cứng đầu lắm.
- Đầu cứng lắm hả? - Cứng lắm ạ.
Rồi đến Enrico, cậu ở giữa.
Errì, cháu thích làm gì?
- Tên? - DJ Revolver.
- Ta đã từng gặp nhau à? - Có thể.
Tôi thường chơi ở Veleno, ở Vomero.
Không, ta đã gặp ở nơi khác.
Hè này thì tôi chơi ở Lanternone, Palinuro.
- Ra là anh! Đêm đó phiêu đấy! - Cảm ơn.
Anh sẽ chơi vào giữa buổi, khi hộp đêm bận rộn.
Uống một ly đi, tôi mời.
Tên gì?
Frattasio Enrico.
Gì vậy, đi nhập ngũ chắc? Không có nghệ danh à?
Nghệ danh… Tôi hơi bối rối chút.
Vậy, nghệ danh của tôi là…
DJ…
Enrico.
Và chúng ta đã từng gặp nhau chưa?
Không, chắc là không. Tôi đến từ Forcella, nên tôi…
Errì, nói thật nhé, tối nay khá bận rộn.
Để xem có thể nhét cậu vào đâu và chuyện thế nào đã nhé.
Này, Scorpio! Đến lúc rồi!
Tôi đã phải gọi khách sạn! Họ không thể tìm ra anh.
BẢN PHỐI CỦA REVOLVER
Một tràng pháo tay thật lớn dành cho DJ Pegaso!
Và giờ là người mà ai cũng biết là ai.
Từ Palinuro, thí sinh tiếp theo…
DJ Revolver!
Thể hiện đi.
Scorpio! Vẫn uống vodka dưa lưới à?
- Cậu sẽ xỉn và chơi như hạch cho xem. - Xin lỗi nếu tôi làm phiền.
Tôi cần biết khi nào đến lượt tôi để còn chuẩn bị.
Tên cậu là gì nhỉ?
- DJ Enrico. - À, Enrico. Lại đây.
Enrico, tối này cậu không thể chơi.
Không còn nhiều thời gian nữa.
Không may là tôi phải đóng cửa hộp đêm lúc hai giờ sáng.
Nếu không, cảnh sát sẽ xông vào.
Vậy là… tôi không được biểu diễn à?
Tôi đã ở đây từ năm giờ chiều, nhưng…
Tôi hiểu.
- Errì, cậu có việc làm chứ? - Vâng, dĩ nhiên. Ở cửa hàng băng đĩa.
Cậu là tư vấn âm nhạc à?
Không hẳn. Chỉ là một cửa hàng mà tôi hay ghé qua lúc còn nhỏ.
Vì lúc nào tôi cũng ở đó,
ông chủ đã thuê tôi làm… công việc dọn dẹp.
Nhưng khi rảnh rỗi, tôi cũng phối nhạc trên băng cát-xét,
No comments yet. Be the first to leave one.