처음 200줄입니다.
LOẠT PHIM NETFLIX
DỰA TRÊN TIỂU THUYẾT CÙNG TÊN CỦA ELENA FERRANTE
Trước khi rời nhà,
bố nói với mẹ tôi rằng tôi xấu xí.
Ông ấy không nói thẳng. Ông ấy so sánh.
Ông ấy nói nhỏ, nhưng tôi nghe thấy.
Vậy? Anh muốn bắt đầu từ đâu?
Tiếng Ý?
Tiếng Ý à? Con bé bị điểm D.
Thể dục? Nó còn chẳng thèm mặc đồ tập.
Chà.
- Tiếng Hy Lạp? - E+.
Con bé còn kiêu ngạo nữa.
Chà. Địa lý?
"Địa lý? Đáng xấu hổ. Giờ ai còn học địa lý nữa?"
Con bé học dở và kiêu ngạo.
Nhưng kiệt tác thực sự là toán học. F--.
Có thể thấp hơn được nữa không?
F--. Đó không phải điểm số mà là sự tàn nhẫn.
Con bé đang gặp rắc rối.
Nó không muốn học. Cứ đà này nó sẽ trượt mất.
Anh hiểu.
Nó phải xắn tay áo lên. Em sẽ khắc sâu vào đầu nó.
Không phải thế.
- Gì, tuổi mới lớn? Em hiểu, nhưng… - Không phải tuổi mới lớn.
Anh nhận ra rồi.
Nó bắt đầu trông giống em gái anh.
Giống Vittoria ư?
Ừ, em gái anh. Con bé giống như đúc.
Anh nói gì vậy? Cô ta là quái vật!
- Nella. - Vâng?
Nó giống con bé như đúc.
Ôi trời. Vì Chúa, mong là không.
Chỉ một lời chối bỏ từ bố tôi
đủ để luôn khiến tôi bật khóc.
Ông ấy luôn nói tôi xinh đẹp.
Ông ấy đã thấy gì trên mặt tôi mà tôi không thấy?
Chuyện gì đang xảy ra với tôi?
Từ lúc đó mọi thứ đều đứng yên.
Naples.
Cái lạnh tháng Hai.
Mẹ tôi.
Và những từ đó nữa.
Khi bạn còn nhỏ, mọi thứ có vẻ to lớn.
Khi bạn lớn lên, mọi thứ lại có vẻ nhỏ bé.
Với tôi thì không.
Tôi thấy bản thân trong câu chuyện không phải của mình.
Chuyện chưa bao giờ thực sự bắt đầu.
Mà không ai thèm đặt dấu chấm hết.
Và tôi rơi vào một nỗi đau phức tạp, rối rắm.
Mà không thể cứu vãn.
- Chào buổi tối. - Chào buổi tối!
- Trông cô tuyệt quá! - Cảm ơn.
- Tối vui vẻ, Giáo sư. - Vui cái con khỉ.
- Tôi nhớ anh, Mariano. - Đi nào.
- Sao cô nhóc cau có vậy? - Cháu không cau có!
"Cau có" đâu phải lời xúc phạm. Là trạng thái tâm trí thôi mà.
- Không hiểu à? Cái quái gì thế? - Mariano, anh vừa đến mà.
- Ý bố là trông chị giận dữ. - Đi chỗ khác đi.
- Chúng định hút thuốc. - Không đâu!
- Chúng định hút thuốc. - Tôi đã nói là không. Đừng hút thuốc!
Gã ở phòng tài chính đã cố liên lạc với tôi.
- Đoán xem tại sao? - Nói đi.
Để giới thiệu gã từ Banco di Napoli.
Than ôi!
Mỗi người mỗi khác.
Không ai biết cả.
Lúc nãy tớ thấy mấy gã nhảy hiphop ở đó.
- Thật sao? - Ừ.
Mấy gã đó trông thế nào?
Tớ thích cách họ nhảy. Tớ không thích con trai.
Giày mới à?
- Giày của chị á? - Ừ.
Không. Tại sao?
Em không nhớ chúng.
Chị có gì không ổn à?
Không. Tại sao?
Nếu em để ý đến một đôi giày chị đã đi suốt, hẳn có gì đó không ổn.
Giovanna, cậu hoang tưởng rồi.
Đừng nghe ông bố ngu ngốc của tớ. Khi ông ấy nói, giảm âm lượng xuống.
Bọn em luôn làm thế.
Các cậu nhìn tớ một giây đi?
Các cậu có nghĩ tớ kỳ lạ không? Tớ đang dần xấu xí à?
Cứ nói thật đi.
Có lẽ là một chút. Nhưng không phải về thể chất.
Không, chị trông xinh mà.
Có lẽ chị hơi xấu đi vì lo lắng.
Nhưng chỉ thế thôi.
Các con!
Angela và Ida như chị em họ của tôi.
Chúng tôi được nuôi dạy theo cùng kiểu cánh tả,
toàn sách vở và tư duy phản biện.
Tôi là người thích đọc sách. Ida viết lách rất hay,
Angela là nàng hoạt ngôn hài hước mà tôi rất yêu mến.
Dù sao thì, Giáo sư Galway và Dealer từ Đại học Harvard
đã công bố một nghiên cứu trong đó họ chứng minh
dựa trên bằng chứng khoa học rằng thủ tướng lừng lẫy của ta
là đồ vô dụng.
Thấy chưa? Đáng yêu làm sao.
Được rồi. Cầu nguyện xong rồi, ăn thôi.
Cuộc sống của chúng tôi vẫn hoàn toàn xoay quanh Vomero.
Chúng tôi không biết về thành phố.
Mọi lối đi vòng đều hấp dẫn chúng tôi và có vẻ thú vị.
Trời ạ. Cái gì vậy?
- Mọi thứ ổn chứ? - Vâng.
Ăn tiếp đi.
Khi bạn còn nhỏ, mọi thứ có vẻ to lớn.
Khi bạn lớn lên, mọi thứ lại có vẻ nhỏ bé.
Mỗi người mỗi khác.
Này. Sao vậy?
Đau dạ dày ạ.
- Con đến kỳ à? - Có lẽ sắp bị rồi.
Có thuốc giảm đau trong tủ ấy.
Hai người xong chưa?
- Muốn chai nước nóng không? - Không ạ.
Ngủ lại chút đi. Đi đi.
Khuôn mặt của cô Vittoria rõ ràng là khiến bố ghê tởm
đến nỗi bố đã rạch nó ra khỏi mọi bức ảnh của cô ấy.
Con đang làm gì vậy?
Trông như mặt nạ lễ hội ấy. Con cần tập nhiều hơn.
Mẹ dạy con làm giống mẹ nhé?
Không có cách trang điểm nào hợp với tất cả mọi người.
Mỗi khuôn mặt một kiểu.
Lại đây.
Lại đây nào.
Thử cái này đi.
Nhắm mắt lại.
Thấy chưa?
Con phải phẩy nhẹ thôi.
Rồi dùng ngón tay tán nó ra.
Sang hai bên, xa nhất có thể.
Đừng đánh quá tay.
Mỗi dấu vết đều sẽ thay đổi diện mạo của con.
Rồi dừng lại, nhìn lại bản thân.
Rồi tiếp tục.
Anh đi đây. Anh có hội thảo về Luther.
Vào Chủ Nhật à?
Xem con xinh chưa này.
Bố chưa từng gặp ai như con cả. Tạm biệt.
Lão dở hơi đó.
Sao con lại xem mấy bức ảnh này?
Bố nói vớ vẩn.
Bố nghĩ con xấu xí.
Rằng con đang thành bản sao của em gái quái vật của bố.
Con đang tìm ảnh của cô ấy à?
Con muốn xem cô ấy trông ra sao.
Ngoại hình không phải vấn đề.
Mẹ nhớ khi ở gần cô ấy, mẹ cảm thấy như có thằn lằn trên chân.
Con không giống cô ấy chút nào.
Với bố mẹ, "Cô Vittoria" chỉ là một câu đùa.
Nếu bố con xấu tính, mẹ sẽ nói, "Coi chừng. Anh giống Vittoria rồi đấy".
Cô ấy tồi tệ lắm ạ?
Cô ấy có tính ghen.
Quan trọng nhất, cô ấy không chịu nổi thành công của bố con.
Nghĩa là gì ạ?
Cô ta coi mọi người và mọi thứ là một sự công kích cá nhân.
Nhưng điều khiến cô ta thấy xúc phạm nhất là việc bố con tồn tại.
- Và nghĩ ông ấy đã cứu cô ta. - Khỏi cái gì?
Quên đi. Không phải bây giờ.
Có lẽ cô ấy không muốn được cứu. Có lẽ bố nên lo việc của mình thôi.
Không ai nên làm thế khi người khác gặp rắc rối.
Cô ta trả ơn bố con bằng cách xấu tính nhất có thể.
Họ không thể làm hòa sao?
Chỉ khi bố con trở nên tầm thường trong tâm trí cô ta.
Như những người khác mà cô ta biết.
Vì điều đó không thể xảy ra, cô ta đã khiến gia đình quay lưng với bố.
Con không gặp cô ta nhiều năm rồi.
Nhưng hồi con bé, thỉnh thoảng ta có thăm cô ta.
Con không nhớ à?
- Không, con không nhớ. - Đã lâu lắm rồi.
- Cô ấy làm gì? - Người giúp việc của ai đó.
Đó cũng là lỗi của bố con.
- Tại sao? - Con muốn biết cô ấy trông ra sao.
Con cần gặp cô ấy.
Được rồi.
- Con biết Via Miraglia chứ? - Không.
Via Stradera?
Không.
Poggioreale, Piazza Nazionale. Cô ấy ở đây.
Arenaccia, khu công nghiệp?
- Con không biết Il Pianto à? - Không.
- Con không biết Il Pianto? - Không.
Vậy thì học đi.
Đây là bản đồ thành phố.
Khi con sẵn sàng nói với bố, hãy đi gặp cô một mình.
Cầm lấy.
POGGIOREALE NGHĨA TRANG TƯỞNG NIỆM
NGHĨA TRANG MỚI NGHĨA TRANG CỦA LÒNG TRẮC ẨN
SANTA MARIA DEL PIANTO
Tôi vẫn nhớ mọi con phố lạ hoắc mà mẹ tôi đã liệt kê.
Nhất là Il Pianto.
Đó hẳn là một nơi buồn bã,
nơi bạn cảm thấy đau đớn, hoặc có lẽ nó khiến bạn khổ sở.
Và cô tôi sống ở đó.
VITTORIA, VIVIANA VÀ ARMANDO, VANNI
CASA CASERTA TRADA VITTORIA
Xin chào?
- Chào, Nello. - Chào bố.
Này.
Con định làm gì?
No comments yet. Be the first to leave one.