처음 200줄입니다.
BĂNG SANTOS
Đánh nhau! Phải đi xem!
Này, họ đang đánh nhau! Mau!
Không!
Trận thứ ba. Đi học mới ba ngày.
Nó bảo mọi người em bị mụn rộp!
Chỉ để mở được gọi vốn cộng đồng trên GoFundMe,
mà thất bại toàn tập vì hóa ra ai cũng có.
Thấy chứ? Nó là đồ trẻ con, và trẻ con đôi khi cần bị đập.
- Này, không đập. - Có thể cắn, nhỉ?
Không, bạo lực không phải đáp án. Gloria, thầy mong chờ hơn ở em,
chủ tịch năm hai mà.
Em đang cảm thấy có sự ưu ái gần như là không phù hợp.
Có cần gọi cho ban giám hiệu
hay vợ thầy không?
Gloria, đập được, miễn đừng để trầy da.
Anh Salazar.
- Không làm các con anh có giới hạn… - Đừng lo.
Tôi sẽ đập chúng thật mạnh.
Ý tôi là nói ẩn dụ thôi. Tôi sẽ đập mạnh bằng các bài học cuộc sống.
Tốt. Lần tới là đuổi học.
Các cháu đâu thể ở nhà cả ngày. Kệ các cháu mồ côi mẹ hay là cháu gái chú.
Lần cuối chú cứu lũ ngốc các cháu đó. Phí tăng rồi. Chú quá bận với việc này!
Xin lỗi đã ngắt trò Animal Crossing của chú, tío.
Rất cảm ơn.
Nhưng màn đóng thế hôm nay vẫn là 100 mỗi đứa.
Một tuần để trả nợ, kẻo chú sẽ định tuyến lại điện thoại nhà.
Thay vì đến máy chú,
mọi cuộc gọi của trường sẽ gọi thẳng cho bố các cháu.
Giờ tạm biệt. Các cháu có thể đi bộ về nhà.
Còn chú thì sao chứ? Chú đâu có xe ô tô!
Một tuần!
Là tại em! Không nữa nhé!
Chị đủ rồi! Em có thể chính thức bắt đầu tự lo đi!
Xốt xanh.
Gì cơ?
Bánh enchilada. Em muốn nó cho bữa tối.
Khỉ thật.
XỐT BÁNH ENCHILADA ỚT XANH
Nó đang phá hủy đời tớ và có lẽ cả tương lai của tớ.
Tớ suýt bị đuổi học và tất cả là tại các cậu.
Bọn tớ?
Ừ! Lũ khốn các cậu ở đâu?
Các cậu lẽ ra nên ngăn tớ đánh Ines.
Biết đó, chả quan trọng. Dù sao các cậu cũng đâu thể cản tớ.
Những nắm đấm này là dành cho cái bản mặt em gái tớ.
Vậy thôi. Tớ bỏ cuộc.
Chúa giơ cả hai tay với một số người,
mà rõ ràng chỉ giơ ngón út với tớ.
Không, Chúa giơ ngón giữa với cậu đấy.
Tớ sẽ không để em gái tớ phá hỏng danh tiếng của tớ!
Glo, của cậu bị phá hủy rồi. Mà với tớ và Demi,
họ ghép nó với bọn tớ và bọn tớ với nó!
Kiểm soát lại.
Tớ đọc tử vi của cậu, nhà thứ ba về giao thiệp đang đầy năng lượng.
Còn lúc nào tốt hơn để nói ra cảm xúc với Ines và giải thoát.
Ừ, giải thoát cả và sống như năm nhất một lần nữa
khi Ines học cấp hai và đời thật tuyệt.
Năm hai không có Ines đã đủ khổ rồi.
Hay Andre.
Rồi, bình tĩnh, cô à. Tớ đang đá Andre. Đang xảy ra đây.
Hy vọng vậy.
Nói thật, Ines là cái hố đen tiêu cực.
Riêng tớ đã có thể tẩy rửa Ines, nhưng cậu cần đó!
Ta đều cần.
Đến lúc rồi! Ta đã phát triển, nó chưa.
Nó vẫn là kẻ bám đuôi bỏ phân chó vào ba lô tớ lúc tới trường!
Và cắt mái ngang đằng sau đầu tớ!
Và giờ tớ bị mụn rộp!
- Ôi Chúa ơi. - Tớ không có bị mụn rộp.
Nhưng em gái tớ thật tệ, và tớ cần có giới hạn.
- Mượn hai đô nhé? - Mượn? Sẽ trả lại chứ?
Sau khi tớ trả tío.
- Chả tin nổi tớ mua bữa tối cho Ines. - Xin lỗi.
Bọn tớ nợ tío Tonio một ngàn đô.
Một ngàn đô á? Cậu định trả kiểu gì?
- Bên tôi không chấp nhận nó. - Nhưng đô bạc đó!
Còn giá trị hơn cả mệnh giá!
Có thấy cái thùng toàn đồ sơ sinh của chị không?
Đang cố tìm thìa bạc tía Maria cho chị.
Với bạc ngày nay đang rất có giá trị, chắc chị có thể đổi được kha khá.
- Có lẽ tận 150 đô. - Tầm 3,1 đô thì đúng hơn.
Thật? Nghĩ vậy à?
Em đổi được có thế.
- Em bán rồi? - Gái à, thôi căng thẳng đi.
Sẽ tiến triển tốt như mọi khi.
Đâu phải cứ vậy một cách thần kỳ!
Tiến triển vì chị tìm ra cách cho em!
- Phải, vì em có niềm tin. - Được rồi.
Niềm tin thật vớ vẩn.
Có kế hoạch, làm việc. Nó mới giúp em có tiền.
Làm gì trong này thế?
Và bị sứt môi ở đâu vậy?
- Demi. - Sao vẫn chơi với nó?
Con chả biết.
Ôi trời.
Con chỉ phân loại đồ cũ của con để bán rẻ, không định động tới đồ của mẹ.
Bố tặng nó cho mẹ các con…
- ở ngày hẹn hò thứ ba. - Ở ngày hẹn hò thứ ba.
Con có thể lướt thùng của mẹ xem có gì bán không.
Chỉ là không phải thứ này.
Ồ, thứ Bảy, bố mời một người bạn đến bữa tối sinh nhật bố.
Ôi khỉ thật!
Ta quên mua quà cho bố rồi.
Ines, chị chuẩn bị vụ bán này để trả nợ của ta thì em mua quà cho bố đi.
Hoặc chị mua quà cho bố, và em sẽ viết tên em lên.
Nó tiêu rồi!
Khi biết sự độc hại sẽ chả bao giờ rời bỏ nhà tớ,
tớ đã tìm ra cách để nó rời nhóm bạn này.
Tớ xử Ines ở nhà và lạnh băng với nó ở trường.
Đang ăn mừng gì vậy?
- Làm đi! - Dễ mà.
Làm đi!
Này!
Tia sáng phức tạp của em kìa,
như ánh nắng ló qua nhiều đám mây gắt gỏng.
Em chưa thấy anh từ tiết hai.
Nhớ mùi của anh.
Cậu trước đi. Làm đi.
- Thôi, phụ nữ trước. - Ai đó trước đi.
Thật bực mình.
Phải. Được rồi. Anh chỉ muốn nói anh cần…
- Đi nặng thật! - Đi với. Em có Poo-Pourri khử mùi!
Còn tớ phải tập đu xà hai cánh tay.
Tuần này sẽ xác lập kỷ lục.
Mình em thấy vậy hay nhóm bạn này cần nhỏ hơn, thân hơn?
Phải, có người trong ta rõ ràng chả tôn trọng chủ đích của mình.
Ta bảo Cam ra kiểu gì đây?
Ả khốn phải đi thôi.
Ta phải bảo nó vì Gloria chả bao giờ nói đâu.
- Tớ chưa từng bị cậu thu hút như thế đó. - Cam, thôi đi.
Cậu đang có một mối tình và ta là bạn mà.
Cậu mới quan tâm tới tớ chỉ là cái cớ
để tránh các cảm giác hoặc thiếu cảm giác với Andre.
Nhớ này, cậu đâu giỏi gây tội.
- Chắc tớ nên ở một mình. - Tốt cho cậu đó.
Nhưng thật chán nản. Tớ yêu tình yêu.
Tớ chỉ là…
- không yêu người ta. Phải. - Không yêu người ta. Phải.
Tớ nhận ra hầu như chả có ai tớ có thể chịu nổi,
nên tớ cảm thấy như tớ có thể hiểu cậu.
Hợp lý và tớ tôn trọng. Nhưng đây chỉ là một phần khuôn mẫu của cậu.
Cậu cần sự ám ảnh mới để biện hộ cho việc bỏ cái cũ,
nhưng có lẽ cậu không nên bỏ, chịu đến cùng, phá vỡ khuôn mẫu của cậu.
Cậu cũng biết tớ chả làm tình hay chen vào. Tớ đâu phải Song Tử.
Tớ đâu thoải mái phá hủy nhóm này khi ta rõ ràng có cuộc chia tay tồi tệ.
Nên ta sẽ không phá hủy nó. Ta sẽ chỉ tỉa bớt một người thôi.
Một Ines.
Hai.
Tạm biệt Andre. Tớ sẽ cắt mồi.
Cảm ơn cậu đã hợp lý hóa và từ chối.
Thực sự thích ý tưởng tớ ở một mình.
Mặc áo len màu xám dịu ấm áp.
Không có túi áo!
Bảo sao tớ bí mật ám ảnh với cậu hàng năm trời.
Nói dối, cậu đâu có bí mật.
Có. Chỉ là có cớ rõ ràng chưa từng kể với cậu thôi.
Đó là…
Cậu làm tớ tan vỡ.
- Đang làm gì vậy? - Lạnh băng với em.
- Đến lúc em tự tìm bạn rồi. - Sao?
- Bạn chị là bạn em. - Không, bạn chị là bạn chị.
Được rồi, hợp lý, nhưng em chả có bạn nào của em cả.
- Chị đóng cửa đây. - Khoan!
Tớ đã làm rồi! Tớ đã bảo nó ra!
- Nó cứ thế chấp nhận? - Phải!
Tốt! Có thể xóa email cho nó.
- Email gì? - Nặc danh, bảo nó ăn phân.
Gửi đi!
Không, đừng. Cứ xóa đi. Ta đủ rồi.
Cậu bảo đủ rồi mà.
Phải.
- Có giới hạn là sao vậy? - Tớ đã nới rộng giới hạn.
Phải lợi dụng nó trước khi bỏ nó. Xem đây.
Ines! Mấy cái áo đó không tự gấp đâu.
Thấy chưa? Nó là gái của tớ.
Ồ, được rồi. Khách đến. Đi đi.
Chào!
Chú đâu thể không nhận ra cháu đang bán rẻ đồ cũ.
Ngay cạnh sân nhà chú.
Ôi trời.
Vậy chúng sẽ đi chứ?
Anh vừa mua đĩa hát ư?
Nó nói là đồ sưu tầm.
Đi! Cháu phải đi đi!
- Xin lỗi. Cái này bao nhiêu? - Một thì sáu, hai thì mười.
Cảm ơn.
Rồi. Cháu có thể ở lại.
Cháu sẵn lòng ạ.
Cháu sẽ thậm chí còn bán đồ vớ vẩn của cô tăng lên 50%.
Chốt.
TRẢ TIỀN Ở ĐÂY
Năm vụ đầu tiên thuộc về nhà này.
- Trời. - Tìm ra quà cho Andre rồi.
- MM đâu phải tên viết tắt của nó. - Ừ. Sai tên viết tắt. Hoàn hảo.
Nó sẽ hoàn toàn đá tớ sau khi tớ tặng, nhất là khi nó cứ lải nhải tớ vô tâm.
- Hai đô. - Bằng đúng số tiền cậu nợ tớ.
Vậy giao dịch hoàn tất.
Tôi đang tìm cái hộp chữ lồng.
- Trên có chữ viết tắt MM ạ? - Phải.
No comments yet. Be the first to leave one.