처음 200줄입니다.
Con người
đầu thai ở cõi đời này, đầu thai rồi lại đầu thai,
bởi có nghiệp chướng làm hại cuộc đời họ.
Nghiệp chướng thành hình bởi những ham muốn sâu thẳm bên trong.
Gắn với thứ gì đó,
Không chịu rời đi.
Một số gắn vào lòng tham.
Một số gắn vào lòng say mê. Để tạo thành tình yêu.
Một số chìm trong thù hận và trả thù.
Rahtree Báo Thù
Sao anh không mở nó ra?
Anh muốn giữ nó như mới.
Nhưng em cho anh để anh dùng chứ không phải để giữ.
Em là ai?
Anh không nhớ em à?
"Ra ngoài đi. Nếu không chúng tớ sẽ không đến thăm cậu nữa đâu."
Các cậu muốn tớ đi đâu đây?
Buppha.
Là em Rung đây.
Rung, cậu bé mà chị đã dạy sau mỗi giờ học.
Chờ em một chút.
Cậu trông khác quá. Tôi không nhận ra cậu đấy.
Em không nghĩ sẽ gặp chị ở đây.
Chị sống có tốt không?
Có.
Cho chị xin lỗi.
Trung úy.
Trung úy.
Sếp không vào à?
Nạn nhân bị cắt vào cổ họng bằng một con dao rất sắc.
Nhưng chúng tôi vẫn chưa tìm thấy hung khí.
Chúng tôi vẫn đang tìm.
Người thuê nhà đâu?
Ở phòng bên kia.
Tôi nghĩ,
thằng trộm trốn ở nhà vệ sinh.
Ngay khi Kengotin tới hắn cắt cổ ông ấy.
Mặt Mẹt, bà biết nạn nhân bao lâu rồi?
-Một năm. -Một năm.
Hai người có bao giờ đánh nhau hay cãi vã gì không?
Chưa bao giờ.
Chúng tôi đối với nhau rất tốt.
Ken lúc nào cũng rất lịch sự.
Nói chung, cái của ông ấy rất tốt.
Tốt thế nào?
Sao ông lại muốn biết?
Thêm chi tiết cho việc điều tra thôi.
Nhưng đây là chuyện riêng tư!
Riêng tư? Không vấn đề gì.
Mọi điều bà nói sẽ được giữ bí mật.
Ông phải hứa không được nói với ai đấy?
Tôi hứa với danh dự một sĩ quan sảnh sát.
Ok, tôi nói.
Ch1m ông ấy dài gần hai gang tay.
Đừng nói cho ai đấy.
Khi tôi nghĩ tới lúc ông ấy âm yếm tôi...
nó luôn khiến tôi cực khoái...
Đủ rồi. Đủ rồi.
-Sao? -Hiểu rồi.
Tôi có thể xem ảnh.
Trung úy.
Có chuyện gì?
Sếp qua đây xem được không?
Sao? Có chuyện gì?
Có gì đó bất thường.
Cái gì bất thường?
Cái xác.
Cái xác? Cái xác làm sao?
Cái xác. Nó di chuyển.
Thật đấy.
Thế mấy tên cứu thương đâu rồi.
Bọn họ đi rồi.
Chết tiệt.
Thế cái xác ở đâu rồi?
Bên trong thưa sếp.
Bên trong á?
Tôi nghĩ sếp tự nhìn đi.
-Cẩn thận. -Này!
Không cần phải nói. Tôi yếu tim đấy.
Ối trời ơi.
Chúng ta làm gì đây, Trung úy?
Hai cậu ở đây. Cấm không được đi đâu.
Khi bà nói nó dài gần hai gang tay,
bà thấy nó giống cái gậy hay là cái dao?
-Sếp muốn xem clip không? -Hả?
Bà có quay cả clip à?
Trung sĩ.
Dạ thưa sếp.
Tôi có vài thứ cho cậu xem đây.
Cái gì thế?
Này, Trung sĩ.
Sếp nhìn gì thế?
Hai thằng kia đâu rồi không biết?
Sếp không bảo bọn nó gác ở đây à?
Có. Tôi bảo hai thằng ấy ở đây mà.
Nghe này. Cậu vào đấy và kiểm tra xem.
Kiểm tra cái gì?
Cứ vào kiểm tra đi. Đi đi.
Chúng ta là sĩ quan cảnh sát. Không được hèn nhát.
Ai hèn nhát?
Cậu thấy gì hả?
Chẳng có gì ở trong cả.
Trung sĩ, đừng lừa tôi.
Khỉ thật.
Đúng. Đừng có nói tục hay là lừa gạt với tôi.
Tôi không gạt. Sếp tự xem đi.
Chẳng có gì cả. Chẳng có gì.
Đồ chó đẻ.
Đi chết đi!
Ông hóa thành ma rồi à?
Khốn khiếp.
Trung úy.
Trung úy. Đợi tôi đã.
Chết tiệt. Cửa khóa rồi.
Ta làm gì bây giờ?
Đến xem thử.
Sau cậu dừng lại?
Tôi hỏi sếp vài điều ạ.
Cậu muốn hỏi gì?
Sếp nghĩ sao nếu hắn chồm dậy.
Ý kiến điên rồ.
Cửa khóa rồi.
Trung úy. Ra khỏi đây thôi.
Chim đen, chim đen, trứng của mày quạ nó ấp.
Con quạ nó không biết
Con chim non không phải con nó.
Nó cứ cho ăn và chăm sóc.
Con chim non được ủ ấm trong tổ.
Chăm sóc nó. Cho nó ăn.
Dạy nó bay, dạy nó sải cánh.
Ở đây có gì đáng sợ lắm. Sao cậu vẫn muốn ở lại.
Sao cậu không đến ở với tớ?
Cảm ơn cậu, Moo.
Nhưng mọi người ở lại được, sao tớ lại không được chứ?
Những người khác chắc không còn lựa chọn nào nữa.
Nhưng cậu thì có.
Cho tớ xem nào.
Các cậu có thấy tai tớ to không?
Không. Trông bình thường mà.
Này cậu không phải gào lên chứ!
Tớ không điếc.
Ai gào với cậu? Bọn tớ nói chuyện bình thường mà.
Đây. Đây.
Tớ nghĩ thính giác của cậu nhạy quá đấy.
-Tee. -Oy. Cậu không phải gào lên.
Sớm khỏe lại thôi.
Được.
Này, Rung.
Còn chuyện ôn luyện thì sao? Cậu vẫn đi cùng bọn tớ chứ?
Bây giờ tớ không cần nữa.
Sao lại thế?
Tớ nghĩ tớ tìm được người dạy kèm rồi.
Xin lỗi vì làm phiền chị.
Gì vậy Rung?
Dạ,
Em định năm nay thi vào trường Silpakorn.
Nhưng môn toán và lý em không giỏi lắm.
Em muốn hỏi chị nếu có thời gian dạy em.
Một tiếng mỗi ngày.
Lúc này chị thấy không được khỏe.
Em nên tìm người khác đi.
Tên tôi là David. Hân hạnh được gặp sếp.
Người mà cảnh sát Hong Kong muốn tên là Viên Hòa Bình.
Các anh bắt hắn và giao cho anh David.
Đó là việc các anh phải làm.
Thế thôi à?
Ừ.
Anh vừa nói tên mình là gì nhỉ?
David. David Trương.
Vậy đây là trang phục của đặc vụ Hong Kong mặc à?
Không thưa sếp.
Đây là yêu cầu của phòng cảnh sát giao thông.
Tôi là CSGT thưa sếp.
Sao họ lại gửi CSGT đi làm việc này?
Tôi thích đi sang Thái nghỉ mát thưa sếp.
Tôi nói tiếng Thái lưu loát. Vì thế tôi xin đi.
Vậy Viên Hòa Bình đang ẩn náu ở Thái Lan à?
Không ẩn náu thôi đâu.
Hắn ở đây để đánh bạc?
Đánh bạc?
Hắn không chỉ đánh đơn thuần. Hắn ở đây để thách đấu.
Thách đấu?
Ngoài việc là tội phạm,
Viên Hòa Bình còn là thần cờ bạc.
Hắn đến đây thách đấu với thần cờ bạc Thái Lan.
Thế cuộc thi đấu được tổ chức ở đâu?
Tại căn hộ Oscar.
Căn hộ Oscar?
Sao?
Các cậu không nghĩ là có một sòng bài phi pháp ở đấy à?
Không thưa sếp.
Thế sao cảnh sát Hong Kong lại biết?
Sư phụ Kong. Dì Ba đây.
Sư phụ đang chào hàng à?
Để tôi hỏi sư phụ một điều nhanh thôi.
Sư phụ xua đuổi được tà ma phải không ạ?
A lô.
Sư phụ Kong.
Dám gác máy à.
Thằng chóa.
No comments yet. Be the first to leave one.