처음 200줄입니다.
LOẠT PHIM CỦA NETFLIX
Ôi trời ơi.
Mười lăm tuổi, bằng tuổi tôi giờ, mẹ sinh tôi.
Nên 7 tuổi, mẹ đã bàn chuyện tình dục với tôi,
mà chẳng phải mấy câu tào lao thông thường.
Nhưng xét lại thì mẹ tôi cũng đâu có bình thường mấy.
- Có bút nào cho tớ mượn không? - Tình dục. Đàn ông thèm khát.
- Họ nghĩ ta nên chiều họ. - Cảm ơn.
Nhưng tuyệt đối đừng cho đi bất cứ thứ gì trừ khi được nhận lại gì đó.
- Chào. - Này.
Làm tình với đàn ông, con có thể có được hai thứ.
Đam mê hoặc quyền lực.
Cậu tệ thật đấy.
Nhưng phải chắc chắn con sẽ nhận được gì đó.
Nếu không là con thiệt to rồi.
À mà nhớ dùng bao cao su.
Mẹ tôi không bao giờ lơ là.
Mẹ luôn kiểm soát.
Cuộc nói chuyện về tình dục đó cực hiệu quả.
- Tôi vẫn còn trinh. - Virginia Miller.
Ra hành lang gặp cô nhé?
Virginia này…
Cô cứ gọi Ginny.
Dượng của em gặp tai nạn.
Mẹ và em trai em đang tới đây.
Cô rất tiếc, em ạ. Dượng em mất rồi.
Tội nghiệp Amber Lynn. Tôi biết họ có vấn đề sau khi ly hôn,
- nhưng dù thế, chắc cô ấy rất đau khổ. - Nhìn cô vợ mới chưa?
Ai lại mặc áo khoét sâu thế dự đám tang chứ?
Chẳng ra sao.
Ấy. Cháu xin lỗi. Cháu bị vấp.
Kenny tốt vô cùng.
Tốt vô cùng.
Làm mẹ đơn thân bao năm dài đằng đẵng, anh ấy như món quà trời ban cho tôi.
Và anh ấy đối xử với Virginia và Austin tốt hết chỗ chê.
Anh ấy xem hai đứa nó như con ruột.
Chẳng phải con ruột mà bọn nó cũng được hưởng hết tiền.
Anh ta để lại khoản thừa kế của Dave tội nghiệp cho ả rác rưởi đó.
Anh ta là đồ khốn.
Anh ấy là một thiên thần rộng lượng
và không thể tin anh ấy đã mất.
Đam mê, quyền lực, đàn ông, tình dục.
Tôi sẽ tin lời mẹ. Mẹ là chuyên gia mà.
Tôi chẳng hề giống mẹ.
Nhưng cô ấy thấy tôi trên bàn bếp Đâu phải anh
Thấy tôi mây mưa ở sofa Đâu phải anh
Tôi còn làm tình lúc tắm Đâu phải anh
Còn bị cô ấy quay lại Đâu phải…
Này!
Xin lỗi. Mẹ nghĩ bài này phù hợp với đứa chín tuổi?
Thôi đi. Em con chẳng hiểu gì đâu. Austin, nội dung của bài này là gì?
Làm tình trên sàn nhà tắm, bị bắt gặp
và nói dối để tránh khỏi rắc rối.
Chơi trò Harry Potter tiếp đi.
Mẹ mặc gì vậy? Nhìn như Vanessa Hudgens học Cấp ba Rydell.
Việc Rizzo của con là Vanessa, không phải Stockard
cho thấy mọi vấn đề của thế hệ con.
Stockard cũng tuyệt, nhưng Vanessa làm ai nấy đều ngạc nhiên. Ai mà ngờ?
Con thích chứ?
Nhìn như mẹ bị hoại thư ấy.
Con sẽ thích Massachusetts. Một nơi rất yêu nước.
Hoàn hảo cho khởi đầu mới.
- Mẹ không được có thai. - Con biết điều gì mẹ không biết à?
Một đứa bé tên Massachusetts hay Wellsbury ư? Ngược đãi trẻ em đó.
Bury cũng khá hay mà.
Mẹ nói mình sẽ ở đây một thời gian mẹ nhỉ? Chỉ ba mẹ con mình?
Nhớ chuyến đi Kenny đưa ta đến sa mạc Đại Bồn Địa?
Nhớ ạ. Chuyến đi mãi không có hồi kết.
Chà, đời sống hẹn hò của mẹ cũng giống sa mạc đó.
Phóng hết tầm mắt vẫn chả thấy gì.
Sa mạc đó chẳng có gì cả.
Sa mạc đó chẳng có gì cả.
Còn lâu con mới tin.
Hôm nay con cáu kỉnh ghê!
Sao thế?
Con đang buồn.
Con là con người có cảm xúc. Được buồn chứ?
- Buồn sao? Con ghét Texas mà. - Có lẽ con nhớ Kenny.
Con ghét Kenny.
Chào anh cảnh sát!
Phân biệt chủng tộc à? Đúng là phân biệt nhỉ?
Rời miền Nam vẫn chẳng thoát được.
Nãy mẹ sao thế? "Chào anh cảnh sát". Như phim đen dở ẹc.
Mẹ thèm được động chạm. Đã lâu rồi.
Kinh thế.
Thật đấy, kinh quá. Sang chấn. Con bị sang chấn rồi.
Con thích nơi này.
Con thích nơi này rồi.
Nhìn như sự kết hợp giữa Paul Revere và latte bí đỏ.
Nhớ lấy: mẹ con mình sẽ làm chủ nơi này.
Làm chủ, phá tan nó, bỏ trốn vào màn đêm. Như nhau cả thôi.
Đến mấy gã chính trị gia cũng đẹp trai.
Nhìn như JFK thời trẻ.
Như sa mạc nhỉ?
Nhà này khác xa căn chung cư ở Houston và căn hộ ở New Orleans. Nhìn đi.
Nhà riêng của mình ạ? Chỉ ba mẹ con mình?
Con sẽ chọn phòng ngủ lớn nhất!
Con vào chứ?
Không!
Cứu với! Làm ơn cứu với!
Con ranh con này. Lại đây!
Tao sẽ giết mày, Mary!
Mẹ muốn biết con nghĩ gì khi hút cần sa bên vệ đường,
chỗ ai nấy dễ dàng thấy. Hàng xóm, cảnh sát…
Thật đấy, mẹ muốn biết đầu óc con nghĩ cái gì!
Giờ hợp pháp rồi.
Với con thì không.
Vào trong nhà đi.
Con bị cấm túc.
Đáp lời đi, chết tiệt!
Được, con bị cấm túc.
Nhưng khi nào ăn tối? Vì con đói quá.
Ôi, chết tiệt.
Xin chào! Cô để cửa mở.
Vào đi!
Chào cô. Tôi là Ellen Baker. Chào mừng cô đến khu này.
Georgia Miller. Cô mang bánh kìa.
Cô dễ mến quá nhỉ?
Cô ở nhà đối diện nhỉ? Hình như nãy tôi thấy cô lái xe vào.
Cô chứng kiến rồi hả?
Phải. À thì…
Nghe nhé. Tôi đang lái xe về nhà thì thấy thằng bé ở góc đường, hút cần.
Ngay giữa vỉa hè! Chẳng biết xấu hổ. Mặc kệ sự đời.
Phê pha vào ngày Chủ nhật.
Hồi bé, bọn tôi chỉ dám dùng thuốc nhỏ mắt và hoang tưởng.
- Hiểu. Con tôi cũng tuổi mới lớn. - Gì?
Không thể nào. Cô sinh con hồi 12 tuổi chắc?
Mười lăm.
Chết tiệt.
- Mười lăm. - Phải.
Con chịu, bố ạ.
Là nhà thôi.
Rộng rãi.
Con đang dỡ đồ đạc ra, mà có vẻ sẽ chẳng ra đâu vào đâu.
Sao ạ?
Đâu. Dạ, con nghe.
Dạ, mẹ ổn mà.
Bố này? Con gọi lại sau nhé.
Con gái ơi! Mẹ có quà cho con này.
Thấy gớm.
Rất gớm, nhưng mẹ nghĩ mai con có thể mặc đi học.
Mặc áo len vặn thừng cũng đâu thành đứa da trắng tỏ vẻ được.
Nếu mẹ cho con quàng khăn tròn màu than thì sao?
Trò mới của con à? Xấu tính với mẹ?
Thôi nào. Mình đâu có thế này.
Mình như Các cô gái nhà Gilmore, nhưng ngực to hơn.
Con mệt rồi.
Mai rất quan trọng. Trường mới số năm.
Con đọc thấy trẻ đang hình thành nhân cách rất cần sự ổn định.
Có lẽ vì thế Austin vẫn tè dầm.
Nơi này khác mà. Mẹ cảm nhận được. Mình sẽ an cư.
- Mẹ cũng nói vậy về Houston. - Mẹ lầm về Houston.
- Kệ đi. Lúc nào cũng thế. - Cố sáng tạo hơn chút đi!
Cái màn thiếu nữ băn khoăn siêu rập khuôn con đang diễn này…
Nói thật, chán chết!
Mẹ ghét lúc con giận mẹ. Nào. Lại đây.
Hai ta chống lại thế giới. Nhớ lấy.
Làm màu quá. Thế còn Austin?
Đừng lo lắng về ngày mai.
- Con đâu có. - Nói dối.
Con không lo lắng, nhưng con cần ngủ một giấc thật ngon.
Con thật có trách nhiệm.
Đôi khi không thể tin con chui ra từ bụng mẹ.
Hình ảnh hay đấy. Cảm ơn.
TRÊN ĐƯỜNG JACK KEROUAC
Mẹ, gì thế?
Không có gì.
Con gái ngủ ngon.
Có ngon nhào vô.
Này nhóc! Lại đây!
Nhóc tên gì?
CHÀO MỪNG ĐẾN GEORGIA
Georgia.
Ai động vào mặt vậy?
Cho nhóc lời khuyên này. Có vẻ là nhóc cần.
Mật ngọt thì hút ruồi,
như nếu lỡ hút cả ong,
thì hãy đốt trước.
Này nhóc.
Cô là ai?
Mẹ con cô mới vào ở nhà đối diện. Nghe nói cháu có cần.
Cô không ngủ được. Giờ mà có cái đó thì đỡ quá.
Có hay không nào?
Cảm ơn nhóc.
Là Marcus.
Đừng hút chích, Marcus.
TRƯỜNG TIỂU HỌC BANKLER
Trường này hả?
Có là gì đâu. So với Hogwarts, đây như trò đùa.
Vâng.
- Liệu Harry Potter có sợ? - Không, mà Ron thì có.
Ừ, Ron là đồ nhát cáy.
Được rồi, nào anh lính. Nghiêm!
Nhớ nhé, mật ngọt thì hút ruồi, nhưng nếu lỡ hút cả ong…
Hãy đốt trước. Crucio!
Này.
Này, không sao đâu.
Con có phép thuật mà, nhớ không?
Nhìn thằng đó đi!
Thôi con vào đi.
No comments yet. Be the first to leave one.