처음 200줄입니다.
LẤY CẢM HỨNG TỪ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT
TURIN NGÀY 3 THÁNG MƯỜI MỘT NĂM 1883
Adele? Adele đâu?
Có ai thấy cô ấy không?
Thôi dùng thứ này đi!
Hôm nay Adele chưa đến.
Vậy cô thế chỗ cô ấy. Lấy trang phục đi.
Mọi người lên sân khấu, nhanh lên!
Chìa khóa kho bị mất.
- Chìa khóa chính đây. Xong việc nhớ trả. - Cảm ơn.
Mau. Sắp hết rồi.
NỮ LUẬT SƯ LIDIA POËT
Sao? Thấy sao?
Đáng khen cho trách nhiệm. Cần cải thiện kỹ năng.
"Cần cải thiện" ư? Ta nên giải quyết việc đó luôn.
LUẬT PHÁP VÀ NGHỊ ĐỊNH CRIVELLARI - BỘ LUẬT HÌNH SỰ
THÔNG BÁO HÀNH VI TỐ TỤNG BẢN ÁN TÒA PHÁ ÁN
BỘ LUẬT HÌNH SỰ CHO VƯƠNG QUỐC Ý
- Không thể nào. - Cô Poët.
Tôi phải ra mở cửa. Là bà chủ nhà.
Là bà chủ nhà.
Nào!
Tôi biết cô ở trong phòng ngủ.
Này cô!
- Ra đây! - Mở cửa ra!
Cô không ở cùng ai, đúng không?
Không, thưa bà! Bà cấm điều đó mà.
Tôi sẽ ở đây mấy hôm. Gặp lại nhé?
Tôi thích anh, song anh cần tìm một cô gái không bắt anh về qua cửa sổ.
Anh xứng đáng hơn thế.
Chào.
Tôi đây.
Có chuyện gì vậy?
Quý bà này muốn nói chuyện với cô.
Cô là luật sư Poët, phải không?
- Đúng vậy. Tôi cũng nợ tiền bà à? - Không.
Tôi nghe nói cô là luật sư và không lấy công cao.
Ý tôi là ít hơn nam luật sư.
Đúng vậy.
Xin lỗi, thưa bà, nhưng chúng tôi cần chút riêng tư.
Tôi thì cần tiền thuê nhà.
Sắp có tiền thuê nhà rồi. Chậm nhưng sẽ có.
Sắp có rồi.
Con tôi, Pietro, bị bắt tối qua.
Họ đến tận nhà bắt nó và đưa đến nhà tù Le Nuove.
Họ nói nó đã giết một cô gái.
Vũ công chính của nhà hát D'Angennes.
Nhưng nó vô tội. Tôi thề.
Chào. Tôi cần gặp khách hàng.
Khách hàng? Và cô muốn gặp anh ta ở đây?
Tên anh ta là Pietro Baiocchi và tôi là luật sư của anh ta.
Lidia Poët.
Là thật.
Sẽ không xấu đến vậy nếu không phải trình nó ra mỗi lần.
Em tới đây làm gì thế?
Này, cưng!
Xin chào!
Em yêu ơi!
Chào đằng ấy!
Nhìn em kìa!
- Đẹp quá! - Thật lộng lẫy!
Baiocchi, luật sư của anh tới.
Hai người có năm phút.
Chào Pietro.
Tôi là Lidia Poët.
Mẹ anh thuê tôi làm luật sư cho anh.
Cô là luật sư ư?
Phải. Tôi đã tốt nghiệp và đăng ký vào Hiệp hội.
Làm ơn, đừng đòi xem giấy tờ của tôi. Ta có rất ít thời gian.
Nếu bị điều tra, anh có nguy cơ bị tử hình.
Anh quen cô Adele Valery này bao lâu rồi?
Anh có biết mấy hôm nữa cô ấy sẽ cưới Hầu tước xứ Clermont không?
Cô ấy sẽ không bao giờ cưới hắn.
Vì tôi biết cô ấy yêu tôi.
Cô ấy nói vậy với anh à?
Rằng cô ấy yêu anh? Anh chắc chứ?
Theo hồ sơ cảnh sát, anh bám theo cô ấy.
Adele đã vài lần yêu cầu giám đốc nhà hát đuổi anh ra.
Tôi cũng có thể tin là cô ấy yêu anh.
Nhưng để thẩm phán tin là anh vô tội, tôi cần chứng cứ thuyết phục.
Đó là những điều không được nói ra.
Đó là cử chỉ, ánh nhìn.
Cô ấy yêu tôi.
Nói thật đi, cô ấy trò chuyện với anh chưa?
Anh ở nhà hát vào tối ngày 2-11 chứ?
Cô chưa yêu bao giờ à?
Điều đó không liên quan.
Tôi cảm thấy mình cháy rực khi xa cô ấy.
Có buổi tập dượt ở nhà hát, nên tôi đến xem cô ấy.
Tôi vẽ chân dung cho cô ấy.
Nhưng cô ấy không ở đó.
Họ thấy tôi và đuổi tôi đi.
Hết giờ. Mời cô đi cho.
- Chào. - Chào.
Khi thấy em là thành viên, anh đã không muốn tin.
- Thế giới thay đổi nhanh thật. - Em đủ tư cách ba tháng rồi.
Giờ em có một vụ quan trọng.
Nói sao nhỉ? Số phận dẫn dắt ý chí.
Vụ sát hại ở D'Angennes.
Bắt đầu sự nghiệp bằng một thảm họa thì nhất rồi.
- Bên nguyên sẽ cho em thê thảm. - Rồi.
Cảm ơn. Em cũng nhớ anh.
Cho em gửi lời hỏi thăm đến vợ con anh nếu họ chưa tự sát.
Dù sao, cần giúp thì bảo anh.
Em vẫn là người nhà Poët. Ta đâu muốn xấu mặt.
Poët, Esquire.
- Vâng. - Vâng.
Lidia Poët.
Vào tối ngày 2 tháng 11, Tướng Valery báo rằng
cô con gái Adele của mình mất tích.
Ở nhà hát vào hôm sau,
họ nhận ra cửa phòng kho bị khóa, và chìa khóa bị mất.
Đây.
Họ mở bằng chìa khóa chính và tìm thấy cái này.
Baiocchi có đầu óc tăm tối, dễ có những tưởng tượng bệnh hoạn.
Anh ta si mê nạn nhân mấy tháng trời. Gửi hoa, thơ, tranh vẽ cho cô ấy.
Còn đứng hàng giờ bên ngoài...
Mời vào.
Ngài Công tố viên.
Ông biết cô Poët chứ?
- Cô ấy biện hộ cho Baiocchi. - Lidia Poët, Esquire.
Tôi vừa bảo cô ấy là
Baiocchi đã nhiều tháng nuôi dưỡng một nỗi ám ảnh,
cho đến tối ngày 2-11, khi anh ta tìm cách gặp nạn nhân.
Khi bị từ chối, anh ta đã bóp cổ cô ấy.
Cảm ơn, thưa Quý Tòa.
Các chi tiết mà bên công tố thu thập được là rất rõ ràng.
Nhưng tôi nghĩ ông cũng thu thập được vài chi tiết có lợi cho nghi phạm?
Cô muốn dạy tôi cách làm việc à?
Hoàn toàn không.
Nếu tìm ra chứng cứ có lợi, tôi đã cho cô biết.
Vâng.
Tôi xin phép, thưa Quý Tòa.
Không biết liệu ông đã ra lệnh kiểm tra dấu vân tay
ở khu vực tìm thấy xác chưa?
Đó là một thủ tục rất đơn giản.
Bác sĩ Henry Faulds đã viết về điều đó
trên tạp chí khoa học định kỳ Nature vài tháng trước.
Tôi tưởng mình đã biết hết, nhưng điều này...
- Cô nói là "dấu vân tay"? - Dấu vân tay, chuẩn.
Tôi không có ý xúc phạm, nhưng ta đang lãng phí thời gian.
Ngay cả một sát nhân như Baiocchi cũng có quyền có luật sư thực thụ.
Đây là trò đùa à?
Có lẽ ông sợ thua một phụ nữ ở tòa?
Tôi chỉ sợ cái nghề này sẽ mất uy tín
nếu bắt đầu có phụ nữ tham gia.
Dù sao, chúng tôi không có thời gian
cũng như phương tiện để thu thập "dấu vân tay", dù nó có nghĩa là gì.
Ít nhất tôi có thể xem thi thể chứ?
Nhanh nhé. Sắp giao thi thể cho gia đình.
Vâng. Cảm ơn, thưa Quý Tòa.
Chúc một ngày làm việc tốt lành.
Cô cũng vậy.
Thi thể bị nhốt trong rương hơn 18 tiếng.
Cô ấy bị ngạt thở.
Hung thủ rõ ràng là to hơn và khỏe hơn cô ấy.
Đây, thấy chứ? Hắn bóp ở đây và ở đây.
Ấn chặt bằng ngón tay cái đến khi cô ấy chết.
Cô ấy còn quá trẻ.
Mười bảy tuổi.
Làm nghề này thì phải quen với điều đó.
Anh đã tháo nhẫn ra à?
Khi được đưa đến đây, cô ấy không đeo nhẫn.
Nghe này, tôi sẽ cho cô thêm hai phút trước khi phải mời cô về.
Thưa bà, ta đảm bảo trong triều đình,
tôi chưa từng thấy vẻ đẹp nào như của bà.
Cậu đang trêu tôi thì có.
Thề danh dự, tôi nào dám.
Lidia đây. Hỏi cô ấy đi. Tôi dừng nói.
Lidia, bà ấy có vẻ thanh lịch và dáng điệu của quý bà phương Đông nhỉ?
Anh tới đây làm gì?
Người yêu cô đề nghị trả hết số nợ cô khất lại.
- Chả phải người yêu. - Đúng, mà tôi có thể cho cô mượn tiền.
Thôi, cảm ơn. Và anh không thể đột ngột đến đây.
Cô ấy rất kiêu hãnh và không muốn mang ơn.
Không, tôi thế này vì không cần đàn ông trang trải cho tôi.
Xin phép, tôi đã mệt, bận việc,
và ở đây không cho phép có khách.
- Phải không? - Không!
- Nếu cậu ấy muốn ở lại... - Hoàn toàn không. Quy định là thế rồi.
Quy định là thế rồi, nên tôi sẽ về.
Xin tạm biệt. Tôi sẽ lấy đồ đạc.
Bà cứ giữ nó. Coi như là quà. Biểu hiện cho lòng thành của tôi.
Nếu đổi ý thì biết tôi ở đâu rồi đó.
Không thì tôi sẽ gặp cô khi tôi quay lại. Ngủ ngon.
Tôi xin lỗi.
Tôi hứa ngày mai tôi sẽ trả hết số tiền tôi nợ bà.
Mong là vậy, không cô sẽ phải trả lại chìa khóa.
Này cô.
Cái này gửi đến cho cô.
Từ tòa án.
Cảm ơn.
Mong là không phải tin xấu.
Chết tiệt.
Tòa án tán thành khiếu nại đối với cô Lidia Poët...
và tuyên bố hủy bỏ đơn đăng ký
vào Hiệp hội Luật sư Thành phố Turin của cô ấy.
Tòa thấy rõ rằng
Hiệp hội Luật sư là một văn phòng mà phụ nữ không nên dính dáng vào.
Thực tế, sẽ thật buồn phiền và khó coi khi thấy phụ nữ tranh cãi
No comments yet. Be the first to leave one.