처음 200줄입니다.
Đùa mình à?
HỘI CHỢ VIỆC LÀM THÀNH PHỐ
Chào mừng tới hội xếp lốt sớm.
Tưởng anh là người đầu tiên à?
Ừ, kiểu thế.
Có lẽ ta sẽ là hàng xóm một lúc. Tôi là Janice Cray.
Chào. Tôi là August Odenkirk. Cô có thể gọi tôi là Augie.
- Bé đây là Patti. - Xin chào Patti.
Ôi Chúa ơi. Con bé xinh quá.
Cám ơn anh.
Con bé bao nhiêu tháng rồi?
Gần hai tháng.
Tôi phải mang nó theo.
Vì không đủ tiền thuê người trông trẻ.
Không việc làm, đó là lý do tôi ở đây.
Con mẹ nó chứ.
Nhìn cái đám người này.
Ừ, nền kinh tế đã hồi phục rồi.
Viêm phế quản. Nghe có vẻ tệ hơn thế.
Phải rồi. Không sao đâu.
Được rồi, cứ thành thật với tôi nhé.
Tôi đứng ngoài đây cả đêm lạnh giá cùng một đứa bé.
Những người thuê đó sẽ chỉ nhìn
và nghĩ, "Vô trách nhiệm" không?
Chà, họ cũng có thể nói, "Tận tụy".
Và họ sẽ nhìn con bé và thấy cái mũ và đôi găng tay này,
có vẻ như là tự làm,
và họ sẽ nghĩ, "Cô ấy để ý đến chi tiết."
Anh tốt bụng thật.
Anh sẽ kiếm được việc nhanh thôi.
Hi vọng vậy đi.
- Tôi sẽ dỗ con bé. - Ừ.
Không sao mà. Không sao mà.
Không sao nhỉ?
Thôi nào. Thật đấy?
Xin lỗi.
Chúa ơi.
- Xin lỗi. - Không sao. Không sao mà.
Nó đang đói.
- Ôi, Chúa ơi. - Sao thế?
Nó ướt nhẹp rồi, tôi có thể cảm thấy.
Tôi không thể thay tã giữa cái lạnh thế này.
Cô suy nghĩ rất đúng đấy.
Thưa ngài, thôi đi. Nào.
Tôi phải làm gì đây?
Đây, cầm túi ngủ của tôi đi.
Phải. Chui vào, để ấm, để con bé ấm.
Cô biết không, nếu cô cho phép, sao cô không đưa tôi đứa bé nhỉ,
tôi sẽ bế nó khi cô chui vào.
- Thế thì sao? - Được.
- Được rồi, tuyệt. Đây. Nào. - Tôi xin lỗi.
- Không, đừng xin lỗi. Không sao đâu. - Không sao đâu.
- Không sao đâu. - Không sao đâu.
- Không sao đâu. - Anh đã kết hôn chưa?
Đã ly dị.
Con cái?
Không.
Hai người tìm cái phòng đi.
Mấy đứa các cậu gọi là gì? Chịch dạo à?
Anh bạn, thôi đi.
Sao anh thô lỗ thế?
Được rồi, được rồi. Đưa con bé cho tôi.
Không sao đâu, không sao đâu.
Không sao đâu. Tôi bế con bé trước. Không sao đâu.
- Tôi biết. - Của cô đây.
Đây, tôi sẽ kéo khóa lại.
- Được rồi. - Được rồi.
Không sao đâu. Xong rồi. Xong rồi.
Anh đưa cho tôi một cái tã được không?
- Ừ, chắc rồi. - Chúng ở trong túi.
Lẽ ra tôi nên thay trước khi cho con bé ăn.
Lấy được rồi. Của cô đây.
- Được rồi, cảm ơn anh. - Của cô đây.
Có cái túi nhựa Costco. Anh chỉ cần vứt nó vào đó.
Đúng rồi, tuyệt. Cám ơn anh.
Được rồi, sao rồi?
Được rồi.
Mẹ biết, mẹ biết.
Này.
Thôi nào, anh bạn.
Tắt đèn pha đi.
Tắt đi, đồ con bò.
Chúa ơi, đến hội chợ việc làm trong một chiếc Mercedes-Benz.
Dấu hiệu đã đến giờ, chắc vậy nhỉ?
Có thể là thị trưởng, đến kiểm tra công việc lớn của ông ta.
Ông ta lái một cái coupe thể thao cơ.
Đây không phải là coupe. Là dòng xe to hơn.
Thôi đi, đồ khốn. Tắt đi.
Sao hắn lại chỉ đợi ở đó?
À, có một điều ta chắc chắn, ta biết hắn là một tên khốn.
Cái quái gì vậy?
- Đi. Đi mau! - Gì cơ?
- Nào, đi đi. Nào, cởi ra! - Nó kẹt rồi!
Nào! Đi thôi!
Ta phải đi! Nào! Đứng dậy!
Đi đi!
Không, không, không, không, không!
Không!
Không!
Chết tiệt.
Nó còn tệ hơn vẻ ngoài.
Ta có 16 người chết, số người bị thương gấp ba.
Không có dấu vết của chiếc xe.
Xe? Anh chắc không phải xe tải chứ?
Xe hơi.
Ai đó đã mất lái.
Hắn không mất lái.
Hai Năm Sau
Chào buổi sáng, Ohio.
Ta có một thời tiết tuyệt đẹp ở Bridgton hôm nay.
Nhưng dưới phía nam với các bạn ngoài Bridgton...
bạn sẽ có mưa nhỏ và mưa dông.
Nhưng người dân ở Bridgton sẽ rất đẹp và ôn hòa
xuyên suốt đêm.
Và về những ngày còn lại,
nhiệt độ sẽ vẫn ấm áp, cho tất cả mọi người.
Ta đang nhìn các con số...
Và đó sẽ là thời tiết xuyên suốt các ngày trong tuần...
Vâng?
Trời, mấy giờ rồi đây?
Ai đây?
Pete. Sao, tôi đánh thức ông à?
Cứ quên lão nghỉ hưu nhà ông ngủ cả ngày.
Anh muốn gì?
Ăn trưa. Có đi hay không nào?
Bill, anh nghe thấy tôi không?
- Ừ. - Được rồi, gặp anh ở đó.
Và mặc hộ tôi cái gì đẹp nhé, anh chàng to xác?
Cái bộ đồng ca màu hồng của anh chẳng hạn?
Chết tiệt.
Nào. Nào.
Fred.
Fred.
Mày đâu rồi hả, đồ chết tiệt?
Mày đây rồi.
Đây rồi, anh bạn.
Fred!
Ừ. Chào buổi sáng mày.
Chết tiệt.
Chết tiệt.
Tôi phải thành thật. Trông anh không ngon cho lắm.
Anh cũng có vừa mắt đâu.
Có tập thể dục không thế?
Ta kết hôn rồi à?
Anh ghét chuyện đó phải không?
- Nghỉ hưu ấy. - Tôi không ghét chuyện đó.
- Chào, đẹp trai. - Chào, Sheila.
Lâu lắm rồi.
- Pete. - Chào buổi sáng.
Tôi nhớ anh quanh đây lắm.
Ừ.
Vẫn có nụ cười chết người đó chứ?
Không.
Thôi nào.
Thôi nào.
Đây rồi. Cà phê nhé?
- Sao lại không? - Được.
Các chàng còn cần gì không?
Tôi sẽ ăn... cá rô nướng và một phần bông cải xanh.
Ừ, tôi sẽ ăn bò nướng hở
và khoai tây nghiền và sốt thịt.
Và một bia.
Được rồi. Đã rõ.
Được rồi. Ta đều biết ta không đẹp trai.
Ta biết cô ấy biết rằng ta không đẹp trai.
Câu hỏi trở thành, anh có nghĩ cô ấy biết
rằng ta biết cô ấy biết ta không đẹp trai?
Phải suy nghĩ quá nhiều đối với tôi.
Này, Allie sao rồi?
Anh có nói không?
Cũng được. Con bé có vẻ ổn.
Tôi biết.
Ừ.
Anh không sao chứ?
Ừ.
Thật không?
Chỉ là điều chỉnh thôi.
Tôi nhớ là anh thích bánh rượu rum cho khai vị.
Giờ còn thế không?
Vẫn còn.
Tôi nghĩ anh ta đang ăn hơi nhiều
bánh rượu rum gần đây, Sheila, cô có đồng ý không?
Không bao giờ.
Sao anh lại nói như thế?
Nào. Đừng bảo tôi là khiếu hài hước của anh cũng nghỉ hưu nhé.
Chỉ giả sử thôi
rằng nhỡ cô ấy thấy tôi đẹp trai thì sao?
Có lẽ tôi đẹp trai, có lẽ không. Cô ấy phân vân, đúng không?
Và cái bình luận nhỏ của anh có thể làm cán cân chống lại tôi.
- Anh đã bao giờ nghĩ thế chưa? - Tôi nghĩ là không?
- Anh không. - Chắc là tôi không.
Không, anh không có.
Pete đây.
Ừ, ừ, ừ, ừ.
Gì cơ?
Ừ. Tôi sẽ đến ngay.
Không thể tin nổi. Anh còn nhớ Donald Davis không?
Kẻ khốn giả tạo mà giết vợ hắn, rồi tạo
một quỹ thưởng cho tin tức đến chỗ của cô ta?
Người quản lý khu vực cấm săn bắn phát hiện xương và mảnh váy
No comments yet. Be the first to leave one.