처음 200줄입니다.
Đây là câu chuyện có thật vào tháng 11/1965, ở thung lũ Ia Drang, Việt Nam.
Một nơi mà chúng ta không thể quên trong một cuộc chiến khó hiểu.
Câu chuyện là bằng chứng về những người lính Mỹ hy sinh ở Thung lũng tử thần
và lời khâm phục tới những người lính của quân đội nhân dân Việt Nam.
Tôi xin được phép bắt đầu câu chuyện.
Nên bắt đầu từ đâu nhỉ?
Vào tháng 6 năm 1954,
Khi trung đoàn cơ động của Pháp được điều lên cao nguyên Việt Nam
nơi 11 năm sau chúng ta sẽ tới.
Có thấy gì không?
Không, thưa đại úy.
Cỏ cây khốn kiếp.
Cái nóng khốn kiếp.
Đất nước khốn kiếp.
Thổi kèn báo động!
Địch phục kích!
Tập trung lại!
Ở đằng sau!
Bắn tùy ý!
Ở đằng sau!
Tiến lên các đồng chí! Tiến lên!
Bắt nó!
Bắt nó! Bắt! Bắt!
Đồng chí ơi, chúng ta có bắt giữ tù binh không?
Không.
Giết sạch bọn chúng...
và không cho chúng tới đây nữa.
Và giờ câu chuyện bắt đầu ở nước Mỹ,
Chính phủ đã sớm nhận ra việc đối mặt với một loại hình chiến tranh mới
Nhà Trắng muốn đánh bại những tên du kích mặc áo bà ba đen...
Những kẻ đã đánh thắng quân Pháp.
Quân Pháp là gì chứ?
Khó khăn ở Việt Nam là địa hình.
Sông suối, rừng già - tập trận sẽ rất vất vả đấy.
Do đó chúng ta phải dùng trực thăng. Hành quân và rút lui nhanh.
- Họ muốn thử nghiệm trước.. - Nên tôi phải chọn ra một người chỉ huy.
Tôi biết có một Trung tá trẻ tên là Hal Moore.
Từng chỉ huy đại đội ở Triều Tiên, sau đó là gia nhập nhảy dù
Lính nhảy dù à? Nghe thú vị nhỉ.
#..The other side of the mountain Was all that he could see
# Was all that he could see, was all that he could see
# The other side of the mountain
# Was all that he could see
# The bear went over the mountain
# The bear went over the mountain, the bear went... #
How about we go back to Bingo? What do you say? Bingo!
# B-I-N-G-O, B-I-N-G-O
# B-I-N-G-O And Bingo was his name-oh! #
Tom, anh có biết vị Đại tá mới này không?
Từng tham chiến ở Triều Tiên, có bằng Thạc sĩ về quan hệ quốc tế ở Harvard.
Harvard à? Chắc ông ta chỉ ở nhà rồi chỉ huy thôi nhỉ?
Hal Moore?
Ném đi, Too Tall, Ném mạnh nhất đi nào, baby!
Oh! Các anh thấy rõ chứ, fan hâm mộ của tôi?
Thấy rõ chứ? Bay tới mặt trăng luôn nào!
- Nhanh lên nào. - Và anh ấy đang lượn vòng!
Ôi, không.
Bị loại, Snakeshit! Anh bị loại!
Vớ vẩn! Làm sao mà anh biết được chứ!
Tôi nghĩ anh đã bị loại.
- Anh là phi công? - Too Tall, thưa ngài.
- Ừ, tôi thấy rồi. - Ngài gọi, tôi sẵn sàng.
- Tôi nói chuyện với anh được chứ, Crandall? - Vâng.
- Loại. - Không.
- Loại. - Không.
- Anh uống bia chứ? - Vâng.
Bạn bè gọi anh là Snakeshit?
Đó là cách gọi thân mật của đồng đội, thưa ngài.
Vì tôi có thể lượn ở dưới thấp như Snakeshit.
Tôi có một vấn đề và tôi nghĩ anh sẽ là cứu tinh cho nó.
Tôi chưa từng được gọi là cứu tinh bao giờ.
Anh biết sư đoàn Không Kỵ chứ?
Bay vào hang địch - một nơi cách đây 10 ngàn dặm.
Chiến trường còn rộng hơn cả sân bóng đá.
Và nếu trực thăng không tới, chúng ta sẽ đi tong.
Tôi biết các phi công thường ngại vì sợ hy sinh, do đó, tôi là Hal Moore.
Vâng, tôi biết. Nhưng sao là chúng tôi?
Tuy các anh không giỏi, nhưng với vũ khí hiện đại
thì dù ít kinh nghiệm, các anh vẫn sẽ chiến thắng.
Với những phi công như Too Tall, anh ta có thể chống chọi với số đông.
Họ muốn bay chung với anh vì nhiều lý do. Có lẽ vì anh là người giỏi nhất.
Hoặc vì tôi chỉ huy những tên dỏm, thưa ngài.
Tôi nghĩ mình chỉ có một sự lựa chọn?
Đúng thế.
Thế thì đành vậy. Vì sư đoàn Không Kỵ.
- Buổi sáng tốt lành, Thượng sĩ. - Làm sao anh biết được tốt hay xấu chứ?
Tập hợp! Nghiêm!
Thư giãn, các anh em.
Chào mừng tới sư đoàn Không Kỵ!
Chúng ta sẽ cưỡi trong trận chiến.
Và đây là con ngựa của chúng ta.
Không cần phải ngủ. Không cần phải ăn.
Nhưng tôi cam đoan rằng phương tiện vận chuyển hiện đại này sẽ...
giúp những sĩ quan như các anh...
thoát khỏi những nơi nguy hiểm.
Thượng uý Plumley và tôi xuất thân từ lính nhảy dù,
Nơi các sĩ quan là người đầu tiên nhảy khỏi máy bay.
Vì nếu làm theo cảm tính hoặc lấy lính làm bia đỡ cho mình...
thì sớm muộn gì thì anh cũng sẽ chịu chung số phận như họ.
Thượng sĩ Plumley đã nhảy dù 4 lần ở Không quân 82
trong suốt Thế chiến II - Sicily, Salerno, Normandy và Hà Lan,
một cái nữa ở Triều Tiên.
Anh ta chỉ nghe lệnh thực thi từ tôi.
Bây giờ, tôi hi vọng các anh sẽ yêu thích cuộc diễn tập
vì tôi và Thượng sĩ đây...
rất thích nó.
Đánh bóng 3 trái mà chưa bị loại!
Chưa hẳn là kết thúc mà phải hơn thế nữa.
- Nhanh lên, con trai. - Đi nào! Nhanh!
-Hai... - Đi thôi!
Ba.
- Tốt chứ? - Rất tốt.
Phải có gì đó sai sót.
Cố lên! Chúng ta sẽ là trung đội giỏi nhất trong tiểu đoàn này!
Sẵn sàng đi! Đi nào! Ra thôi!
Được rồi! Sĩ quan đã chết! Anh sẽ làm gì? Làm gì?
Được. Anh này do dự, anh ta chết. Các anh thì sao?
- Rời khỏi trực thăng. - Đúng thế, rời trực thăng!
Các sĩ quan nghe đây.
Lại đây nào.
Savage, anh học từ người đi trước,
rồi hãy tự dạy cái mình học được cho những người sau,
- Như thế mọi người đều hiểu. Rõ chứ? - Rõ, thưa ngài!
Chúng ta sẽ đáp vào vùng lửa đạn, các anh nghe rõ.
Sẽ có hy sinh.
Các con đã cầu nguyện chưa?
- Chưa à? - Chưa ạ.
Bố sẽ làm với các con.
Xuống nào.
Được rồi. Chuẩn bị chưa?
Nhân danh Cha, Con và Thánh thần.
Mẹ Maria, đầy ơn phúc, đức Chúa Trời ở cùng Bà.
Bà có phước lạ hơn mọi người nữ, và Jesu con lòng Bà cùng phước lạ
Thánh Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu... Cecile, bố không nghe tiếng con cầu nguyện.
Con không muốn theo đạo Thiên Chúa. Con muốn theo đạo Giám Lý như mẹ.
Thế à?
- Vì sao vậy con? - Vì con có thể cầu nguyện tuỳ thích.
- Đó là tội đấy! - Không, không phải tội lỗi.
Chúa không ép buộc ai cả. Đó không phải là tội lỗi.
Để bố nghĩ xem. Con muốn cầu nguyện Chúa cho gia đình chúng ta?
- Vâng ạ. - Được, vậy thì làm thôi.
Mẹ Maria, đầy ơn phúc, đức Chúa Trời ở cùng Bà.
Bà có phước lạ hơn mọi người nữ, và Jesu con lòng Bà cùng phước lạ
Anh nghe tiếng em cười rồi đấy.
Em chỉ hơi ngạc nhiên thôi.
Về điều gì?
Anh chiều cho tính bướng bỉnh của con mà không biết là nó bắt chước từ anh.
- Thế à? - Mmm.
Anh sẽ cho em thấy điều ngạc nhiên.
Sshh! Bọn trẻ...
Khi anh cầu Chúa...về điều anh ước
Đó là có được em.
- Buổi sáng tốt lành, Thượng sĩ - Giờ anh chuyển qua làm dự báo thời tiết à?
Nhìn xem anh mua thứ gì cho con này.
Họ vừa gửi thêm vài sĩ quan nữa.
Con nhà lính đấy, phải dạy cho thật kỹ.
Chắc ta phải lập thêm đơn vị mới.
Họ cũng gửi loại súng mới - khẩu M16.
- Được xem là vũ khí tốt nhất hiện nay. - Nó chứa nhiều nhựa quá.
Cảm giác như súng đồ chơi. Thà lấy súng lục của tôi còn hơn.
- Anh nghĩ súng lục có thể bắn xa được sao? - Vậy còn ngài thế nào?
Một chỉ huy phải giữ vẻ lạnh lùng, bình tĩnh.
Phải chịu đựng được tiếng nổ, thời tiết và khói bụi.
và cả tiếng la của thương binh.
Đó là điều bình thường trên chiến trường. Bình thường.
Đại tá, anh mang đại đội qua cứu viện cho mạn phải.
- Tiếng động gì thế? - Cố vấn của chúng ta ở Việt Nam.
Radio bắt được từ tần số xung quanh.
Khi Crazy Horse còn là đứa trẻ...
ông ta được bú sữa của mọi phụ nữ trong bộ tộc.
Đó là cách nuôi nấng của người Sioux.
Để mọi chiến binh có thể gọi mọi phụ nữ trong bộ lạc là mẹ,
và gọi chiến binh già hơn họ là ông nội.
Họ sẽ chiến đấu vì cả gia đình của mình.
Hãy quan tâm đến lính của mình.
Và dạy họ phải bảo vệ lẫn nhau...
vì khi chiến tranh đến, họ là những người ta có.
- Anh dò xong rồi chứ? - Vâng.
Rất tốt. Anh sẽ là lính điện đàm của tôi.
- Tôi... - Ổn thôi. Anh làm được mà.
Ai trong số các anh dám cả gan gọi tôi là ông nội...
Tôi sẽ giết kẻ đó.
Godboldt, cởi giầy ra.
Cởi đi.
Mọi người, cởi giầy ra.
Kể cả đôi vớ luôn.
Tôi muốn anh hãy thay ngay đôi vớ khác.
và thoa bột vào chân của mình.
Mọi người hãy kiểm tra chân của nhau, như tôi và Godboldt.
- Ra vẻ chỉ huy rồi đấy. - Đúng thế.
Và anh chàng đô con kia nữa chứ. Có vẻ muốn lập chiến công đấy.
Có lẽ vậy.
Tôi rất vui vì các cô có mặt ở đây hôm nay.
Tôi biết vài người vừa mới vào đây, và tất cả đều chưa quen với nơi này.
nên tôi nghĩ chúng ta có thể chia sẻ về những vấn đề thường ngày cho nhau.
Vậy bắt đầu với việc đầu tiên - thực phẩm?
Nếu kho dự trữ trong quân đội cạn kiệt, thì ta nên mua sắm ở đâu?
Tôi thấy Big Star có vẻ khá tốt.
Ngoại trừ việc xếp hàng lâu đến mức tôi muốn vỡ nước ối ra!
Vậy là mua sắm thực phẩm đã xong. Việc thứ hai - giặt ủi.
No comments yet. Be the first to leave one.