처음 200줄입니다.
KHÓA HỌC YÊU CẤP TỐC
ĐI NÀO! TIẾN LÊN!
Thầy Choi, thật vinh hạnh khi được diện kiến anh ngoài đời.
- Ngoài đời nhìn anh đỉnh của chóp luôn. - Anh là ai?
Khoan đã.
NGÔI SAO NGOẠI TÌNH! THẦY CỐ LÊN!
Tôi là Gã Biết Tuốt, chuyên đưa tin hỏa tốc đến khán giả.
Chào mừng đến Thế giới của Biết Tuốt.
ĐIÊN RỒI À? TIẾN LÊN, GÃ BIẾT TUỐT!
Gã Biết Tuốt?
Quý vị ơi,
thầy Choi biết tôi kìa.
Vậy là đủ rồi. Cảm ơn anh.
Có đúng là anh không còn làm việc cho The Pride không?
Anh cảm thấy thế nào khi rớt xuống đáy vực?
Này, anh kia!
Xem ra anh không trả lời được. Vậy để tôi hỏi câu khác.
Cảm xúc của anh đối với người phụ nữ kia thế nào rồi?
Anh còn thích cô ta không?
Anh thấy sao khi là tâm điểm của bê bối ngoại tình?
Đó không phải bê bối!
TÔI BIẾT CON BÉ ĐÓ! SAO?
AI VẬY? TRƯỜNG WOORIM KÌA!
Em vừa nói gì?
CHÀ! XINH QUÁ
ĐÚNG GU TÔI CHO XIN SỐ ĐI
Đó không phải bê bối.
Hae E à.
Bởi vì mẹ tôi…
thực ra
không phải mẹ.
Đó là dì của tôi, còn độc thân.
VÃI CHƯỞNG NÓI GÌ VẬY?
Vậy nên đó không phải là bê bối.
HẢ? GÌ CƠ?
Mà là tình yêu.
NÓ NÓI GÌ VẬY? LÀ THẬT SAO?
Chỗ đó là phòng nghiên cứu của thầy phải không?
Ừ, hình như đúng rồi.
Haeng Seon.
Chị!
Bom nổ tanh bành rồi đây.
MÓN PHỤ TUYỂN QUỐC GIA
ĐỈNH THẾ MẸ CON BÉ ĐÂU?
DÃ MAN GÃ BIẾT TUỐT CHÁY QUÁ
Khoan đã.
Của tôi mà.
- Đi đi. Anh mau đi đi! - Khán giả có quyền được biết.
Đó là dì em ấy ư?
Thầy Choi Chi Yeol!
Thầy Choi! Ngoại tình? Dì?
Vậy tức là…
cô ấy không phải mẹ em…
mà là dì em sao?
Dì ấy nói dối vì lo cho em.
Dì sợ em tổn thương.
Mẹ…
Dì em…
chưa từng kết hôn.
Và dì ấy thực sự rất thích thầy.
Thầy cũng thích dì mà. Đúng chứ ạ?
TOÁN HỌC LÀ CHOI CHI YEOL
Nam Hae E, con thật là…
Sao con làm vậy? Sao lại đến tận đây?
Làm thế để làm gì chứ?
Bởi vì…
cháu cũng phải có lương tâm chứ.
Chỉ cần dì không phải mẹ cháu thì chẳng có vấn đề gì hết.
Chỉ bê bối vớ vẩn đó cũng đã đủ lý do,
thêm tình cảm của thầy và dì…
Sao con phải quan tâm chuyện đó? Đó là việc của người lớn.
- Con chỉ cần tập trung vào học… - Không.
Cháu không muốn trơ trẽn thêm nữa.
Dì à, bây giờ…
cháu muốn dì cũng được sống cuộc đời của mình.
Dì hãy bày tỏ tình cảm với người dì thích đi.
Và đi hẹn hò với người mà dì thích nữa.
Lẽ ra cháu phải can đảm sớm hơn.
Xin lỗi dì vì đến giờ mới nói.
Cháu thật sự xin lỗi.
Lỗi lầm gì hả, con bé này?
Dì chọn thế này chứ đâu phải hy sinh gì. Vì làm vậy dì mới thoải mái.
Dì cần một cái cớ để sống mạnh mẽ hơn.
Và đối với dì,
- cháu và Jae Woo… - Cháu biết. Cháu hiểu hết.
Nhưng vậy là đủ rồi.
Dì thích thầy Choi mà.
Thầy cũng thích dì nhiều lắm.
Hôm nay, thầy đã đỗ trước cửa hàng nhìn dì rất lâu rồi đi.
Thế nên dì hãy giữ lấy thầy đi.
Cháu cũng thích thầy.
CHƯƠNG 11: QUAN HỆ HÀM SỐ CỦA TÌNH YÊU CHÚNG TA
TẬP 11
- Anh Chi Yeol. - Chị cậu đâu?
Cô Nam Haeng Seon đâu rồi?
Haeng Seon ra ngoài được một lúc ngay sau khi
xem livestream của Gã Biết Tuốt hay Gã Biến Thái gì đó rồi.
Nhưng chị Nam Haeng Seon để điện thoại ở nhà.
Thầy Choi.
Nói chuyện với tôi một lát nhé?
Jae Woo, cậu lên nhà một lúc được không?
Thế là suốt mười mấy năm, cậu ấy đã sống trên danh nghĩa là mẹ Hae E.
Đôi lúc tôi cũng thấy cậu ấy thật đáng nể phục.
Nhưng hà cớ gì phải hy sinh đến mức từ bỏ cả cuộc đời mình chứ?
Là bạn nên nhiều lúc tôi cũng phát bực giùm.
Nhưng ở bên cạnh mới thấy, họ cũng nương tựa vào nhau rất nhiều.
Như một gia đình.
Ba người họ khăng khít lắm.
Chắc có lẽ vì vậy mà cậu ấy không nỡ mở lời với thầy.
Hae E từng chịu tổn thương rất lớn hồi còn học cấp hai.
Thầy Choi.
Haeng Seon nhà tôi
là một đứa thực sự rất tốt.
Tôi dám thề trên cương vị bạn thân,
đây là lần đầu tiên cậu ta khóc vì đàn ông đấy.
Thầy hãy giữ lấy Haeng Seon, nhé?
Thầy.
À…
Tôi sợ chúng ta lại lệch đường nhau…
Tôi…
Ban nãy luống cuống quá nên tôi để quên điện thoại ở cửa hàng.
Thầy biết tôi hay bỏ quên điện thoại mà.
Tôi cố sửa tính đó đi rồi nhưng khó quá.
Phải mang theo bên mình thì đến lúc cần còn liên lạc,
nhưng tính tôi vốn ẩu đoảng vậy đấy.
Thế nên ý tôi là,
đó là lý do tôi không gọi được.
Nhưng tôi nhất định phải gặp thầy…
Sao em không nói sớm?
Sao lại trừng phạt anh như vậy chứ?
Anh chẳng hay biết gì,
cứ dặn lòng phải quên em nên đau khổ biết bao nhiêu.
Em phải nói anh biết chứ. Thiệt cái tình.
Thầy ơi, mũ bảo hiểm.
Bảo sao thấy vướng.
…không phải mẹ.
Đó là dì của tôi, còn độc thân.
Vậy nên đó không phải là bê bối.
Mà là tình yêu.
NHẬT KÝ CUỘC GỌI
NAM HAE E
Mẹ.
Anh con đâu?
Con có thấy anh không?
Từ lúc con về đã không thấy nó rồi à?
Vâng, con không thấy ạ.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…
Chết tiệt.
KHÔNG CÓ TÍN HIỆU
Có chuyện gì vậy ạ? Mẹ tìm anh làm gì?
Con làm bài kiểm tra toán sao rồi?
Anh ấy có chuyện gì phải không?
- Mẹ hỏi con kiểm tra toán thế nào? - Đó đâu phải chuyện quan trọng lúc này.
- Để con đi tìm anh. - Không cần đâu.
Không có chuyện gì đâu. Con mau đến học viện đi.
Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…
TRUNG TÂM Y TẾ ĐỘNG VẬT
Như tôi đã nói lần trước,
do con mèo bị bi sắt bắn rồi rơi từ trên cao xuống,
tôi đã phẫu thuật để cầm máu cho phổi,
nhưng lá lách bị tổn thương quá nặng nên phải cắt bỏ.
Tôi cứ nghĩ nó đã vượt qua cơn sinh tử,
nhưng đột nhiên hôm nay lại chuyển biến thành phù phổi cấp tính.
Rốt cuộc tên điên nào lại làm trò này với mèo hoang chứ?
Chắc cậu đau lòng lắm.
Cậu đã chăm sóc ngay cả khi nó đang hấp hối đến tận giờ.
Anh lại nhớ tới cảm xúc đêm hôm đó ở đây rồi.
Sao vậy?
"Sao vậy?"
Sao là sao chứ?
Em không biết đây là đâu à?
- Sông Hàn. - "Sông Hàn" ấy à?
Chỉ là sông Hàn thôi?
Sông Hàn mà người dân Seoul và thậm chí cả con chó cũng biết?
À ra là thế?
Thì ra đây cũng chỉ là sông Hàn thôi à?
Được rồi, em có thể không biết.
Không biết cũng phải.
Xem ra chỉ có mình anh vấn vương thôi.
Vậy thì Haeng Seon này.
Từ khi nào vậy?
Em bắt đầu…
Bắt đầu làm sao cơ?
Tôi cũng không rõ.
Ban đầu…
Anh làm thằng bé sợ kìa!
Chết tiệt.
Tôi tưởng thầy là tên điên nào đó.
Có chuyện gì vậy?
Cô làm ơn về đi.
Đã điên lại còn hãm.
Tôi còn nghĩ: "Sao có thể lạnh lùng vậy chứ?"
Vào đây.
Thầy Choi Chi Yeol đang câu cá kìa.
Và rồi
tôi nhận ra không phải thầy lạnh lùng, mà là thầy cô quạnh.
Bữa tối thì sao? Cô ăn gì chưa?
Rồi tôi lại ngạc nhiên,
"Người đàn ông này ấm áp đấy chứ.
Sự ấm áp này là sao?"
No comments yet. Be the first to leave one.