Persona

Persona (Åžahsiyet)

Vietnamese 자막 다운로드

릴리스 정보

Sahsiyet E03 Vie
다음의 해설 The_Overseer

태그

other
게시일: 2019-06-22
다운로드: 43
청각 장애인용: No

Vietnamese 자막 미리보기

처음 200줄입니다.

Hãy nhớ lại...

Nhưng thưa bác sĩ, tôi vẫn nhớ mọi chuyện.

Người ta thường đãng trí khi mắc bệnh Alzheimer.

Nhưng cuối cùng thì tôi sẽ quên hết, đúng không?

Tất cả ký ức, trải nghiệm của tôi sẽ bị xóa bỏ, chúng sẽ biến mất.

Tôi sẽ ra sao đây? Tính cách của tôi sẽ ra sao?

Ông Agah hòa nhã, tử tế lại trách mắng người hầu bàn.

Tôi không thể tin được.

Tôi đã lựa chọn cô trong số 50 cô gái.

Không phải vì bố cô là cảnh sát.

Cô cảm thấy thế nào khi là người phụ nữ duy nhất

làm việc ở Cục điều tra án mạng với 140 nhân viên khác?

Vui như chưa từng được vui.

Bố à, con sắp ly hôn rồi.

Chấm dứt rồi, con không thể chịu đựng anh ấy nữa. Con sẽ quay về cùng Deva.

Không phải tôi, Naimhan. Tôi chưa hề làm gì nên tội.

Mà là anh. Anh và bọn họ.

Tất cả các người.

Nevra, sao cô lại cất công đến đây?

Chả mấy khi rồng đến nhà tôm!

Anh biết tôi bằng cách nào?

Ai mà chẳng biết cô.

Cô nổi như cồn.

Mà thôi.

Cần gặp tôi có chuyện gì à?

Nếu là chuyện trong khả năng, thì bọn tôi sẽ giúp.

Anh sẽ bị ung thư đấy.

Tại sao anh lại đốt trụ sở tòa án?

Tôi không đốt.

Anh bị bắt vì tội đấy.

Tiếng xấu thì đồn xa.

Tôi sẽ được tuyên vô tội sau lần xét xử đầu tiên thôi.

Tôi biết,

nhưng anh đã phóng hỏa tòa án trước đó rồi.

Bảy năm về trước.

Lần đó khác. Tôi đã thụ án rồi.

Anh biết người này không?

Nhìn kỹ đi. Hắn có tên trong hồ sơ lưu tại trụ sở tòa án đó.

Nhiều người đã chứng kiến phiên xét xử hắn ta.

Không biết. Chưa thấy hắn bao giờ.

Vâng.

Người này có tội gì?

- Giết một thẩm phán. - Ái chà.

Tôi đã từng có ý định đây rồi,

nhưng sau đó lại thôi. Chả bõ công sức.

Không làm nữa.

Nhưng anh đã phóng hỏa trụ sở tòa án hồi anh còn làm chấp hành viên ở đấy.

Đó chỉ là một văn phòng tòa án thôi, cô em ạ.

Tòa nhà có thể bị thiêu rụi, bị ngập nước, thậm chí bị đổ sập.

Chứng cứ biến mất.

Hồ sơ vụ án không cánh mà bay.

Để tôi nói cho cô biết điều này, cô em.

Nhất định người đó đã tìm thấy một người cũng mặc cảm tội lỗi như tôi,

cho hắn ta một ít tiền, để hắn châm một que diêm.

Nghe này, cô em.

Thị xã nơi tôi sống có hai món "đặc sản".

Là vùng trồng nho đen ngon nhất, và là nơi lòng người thâm sâu khó lường.

Tòa nhà đó cứ cách 5 đến 10 năm lại cháy rụi một lần, tại sao lại thế?

Nếu cô có gan thì đi mà tìm kẻ chủ mưu đã thuê người phóng hỏa ấy.

Rồi đưa người đấy ra xét xử. Tôi sẽ đứng ngoài la hét phản đối.

Nhưng người đó sẽ được thả trước khi tôi kịp dứt lời!

Phiên tòa sẽ chỉ còn mình cô thôi!

Thưa bị cáo và cũng là nguyên cáo, Nevra Elmas!

Muốn biết biểu cảm của cô khi đó không?

- Cháu làm gì vậy? - Ông đã tỉnh rồi.

Nhưng sao ông lại ra khỏi giường?

Ông còn tháo ống truyền dịch ra nữa.

Lại đây.

Phải báo cho các y tá biết. Họ đã dặn phải gọi cho họ khi ông tỉnh lại.

Xe ô-tô để đâu?

- Xe nào ạ? - Tất nhiên là xe của ông. Nó ở đâu?

Đã được kéo đi rồi. Họ đã đưa địa chỉ nhận xe.

Cảnh sát đã đưa cho mẹ một mảnh giấy có ghi địa chỉ trên đó.

Lấy mảnh giấy đó đi. Chúng ta sẽ lấy lại cái xe.

- Bây giờ ư? - Đúng.

Nhưng ông vừa ra khỏi phòng chăm sóc đặc biệt.

Họ đã chuyển ông sang phòng đấy, ông cứ nửa tỉnh nửa mê.

- Thì sao? - Ông đã lẩm bẩm gì đó nghe không rõ.

Như thế nào? Ông đã nói gì?

Một con mèo tên là Munir hay sao ấy. Ông cứ hỏi nó ra sao.

- Ông đã hỏi bọn cháu đã cho nó ăn chưa. - À.

Ông à. Ông không nhớ gì à?

Ông nhớ tại sao ông lại đến bệnh viện không?

Ông đã chụp X-quang động mạch vành.

Nhớ mà. Ông nhớ rõ.

- Đi nào, đi lấy cái xe thôi. - Ông định lấy xe đi đâu ạ?

Ông không thể bỏ xe ở chỗ đấy. Đó là vật kỷ niệm của Mebrure để lại.

Đó là xe của bà cháu. Đi nào.

Từ từ thôi. Lối này.

- Đầu ta lại đau rồi. - Xin chào, thưa ông.

Chào con trai. Đi chầm chậm thôi.

- Vâng, ông sao thế? - Đầu óc ông cứ quay cuồng.

Bác sĩ đã dặn nên đi bộ, nhưng đi bộ có ích gì chứ?

Ông quên dép... Chúng ta đi đâu vậy?

- Chúng ta sẽ lấy chìa khóa. - Ông à...

Nhân cách

Bố à.

Bố dậy rồi à? Con sẽ kêu y tá đến.

- Thôi mẹ à. Y tá đã biết rồi. - Thế à?

Họ đã dặn ông phải nghỉ ngơi. Bác sĩ sẽ kiểm tra ông vào ngày mai.

Bố khỏe mà, con yêu.

Bố làm chúng con sợ thót tim.

Bố định làm gì vào lúc đêm hôm khuya khoắt như vậy?

Ở tận đầu bên kia thành phố.

Bố rời nhà mà không báo với chúng con.

Lúc đó bố định đi đâu?

Bố không biết nên kể với con như nào nữa.

Giá mà bố có thể nói cho con biết sớm hơn.

Con có quyền được biết.

Đôi lúc con người ta

đột nhiên thay đổi tính tình.

Làm những chuyện mà họ chưa bao giờ nghĩ tới.

Có lúc bố không thể nhận thức được hành vi của bản thân.

Tự hỏi không biết có phải mình đã làm chuyện gì không.

Và đúng thế thật.

Đến lúc nhận ra thì sự đã rồi.

Sớm muộn gì con cũng sẽ biết tin này thôi.

Bố không cần nhờ ai, mà chỉ muốn tự mình nói cho con biết thôi.

Và rồi...

Đó là quyết định của con, con gái.

Bố là bố của con. Và là ông của cháu.

Đừng quên điều đó nhé, được không?

Ông đang yêu, con gái ạ.

- Bố đang yêu ư? - Bố có bạn gái.

Tối hôm đó bố đã ở nhà cô ấy.

Bố đang trên đường về nhà.

Bố đang trên đường về...

Bố đang nói gì vậy?

- Hai chúng ta đã làm chuyện ấy đến tận sáng. - Eo ơi! Gì cơ?

Chìa khóa vẫn cắm kìa, anh bạn!

- Cậu biết lái xe à? - Chúng ta sẽ không lái.

- Thế làm gì? - Chúng ta sẽ lái theo kiểu phá xe.

Ngồi xuống đi. Con làm bố chóng hết cả mặt.

Thế trụ sở tòa án thế nào?

- Ai đã phóng hỏa? - Có vẻ là một băng nhóm tội phạm.

Tôi đã nói gì nào?

Bọn ta đã cá cược.

Đừng ăn mừng vội. Vẫn chưa chắc chắn đâu.

Bố nghĩ Tufan là người phóng hỏa.

Nhưng cái gã đó, chả biết nói sao nữa...

Gì ạ?

Gã đó không phạm tội gì từ lúc ra tù.

Thì hắn có thù hằn gì với tay thẩm phán đó chứ?

Biết chết liền.

Để bố nói cho mà nghe.

Nếu không tìm thấy mối liên hệ giữa nạn nhân và kẻ sát hại,

thì đó là kẻ giết thuê rồi, con ạ.

Hắn đang làm thay người khác.

Tôi nghe.

Ở đâu?

Tôi tới ngay.

Lại một cái xác nữa à?

Gặp lại bố sau.

Ừ.

Ai đời nhắn tin lại chỉ viết một câu cụt lủn cơ chứ?

Thằng khốn đó phải học cách viết đi. Này Nevra!

Gì hả bố?

Hắn gửi tin cho con đấy.

- Thì sao ạ? - Thì "đáp trả" hắn đi.

Bác sĩ sẽ đến để kiểm tra ông sau nửa tiếng nữa.

Hy vọng ông ấy đến sớm để cho ông về. Ông mệt lắm rồi.

Cứ nằm giường cả ngày, chả có gì làm.

Cháu cũng không đem cái gì cho ông đọc.

Mẹ cháu đâu rồi?

Chắc đang ăn rồi ạ.

- Cháu có tiền không? - Có ạ.

Mua cho ông cái gì đó để đọc đi.

- Vâng, nhưng... - Quanh đây chắc phải có hiệu sách.

Cháu sẽ chờ bác sĩ đến.

Thôi khỏi. Cháu đi ngay đi.

- Để cháu đưa ông về phòng đã. - Ông tự đi được.

Cháu đi đi.

- Nhưng ông muốn cháu mua cái gì? - Thì...

Quyển sách có nhan đề "Cuộc sống bận rộn". Mua đi.

- Vâng. - Đi đi.

- Chúc ông chóng khỏe. - Cám ơn.

Ốm đau khốn khổ thật.

Tôi mong ông chóng khỏe.

Tôi cũng...

Ông ấy không tỉnh dậy đâu.

À.

Vâng.

Thế thôi.

Chúc một ngày tốt lành.

- Tôi tới để thăm ông ấy. - Thật thế ư?

Sao ông quen ông ấy?

Tôi chỉ tin tưởng cô ấy. Vì Nevra hiểu tôi.

- Họ là anh em cháu à? - Vâng.

Mấy đứa hay làm gì?

- Họ thích đập đá. - Hiển nhiên rồi.

- Và họ còn làm diều. - Cái xe đậu ở chỗ này à?

Không. Ở đằng kia ạ.

Được rồi, nhóc. Dẫn thằng bé đi.

- Nhất định đã bị theo dõi. - Ừ.

Một vỏ đạn nữa, thưa sếp.

Lần đầu hắn chỉ bắn một phát. Giờ hắn lại bắn sáu lần.

À, lần đầu hắn còn bắn xuyên qua bể cá nữa.

Nạn nhân có hai vết đạn.

Thị lực của hắn tự nhiên kém đi à?

Danh tính của nạn nhân.

More Vietnamese subtitles for Persona

댓글

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left