처음 200줄입니다.
Tập trước của Daisy Jones & Nhóm The Six
Ta có thành viên mới. Chào mừng Daisy Jones nhé.
Tôi không đến đây để hát mớ nhạc tình về vợ anh.
Có lẽ hai người nên đi chỗ khác làm việc với nhau đi.
Ta ổn chứ?
Dĩ nhiên là ổn.
Cô có đi không?
Cô thích Graham à?
Anh ấy gợi cảm dã man.
Về lí do ta làm những việc hại bản thân,
lí do ta vẫn tiếp tục làm thế dù biết là vô vọng.
Mỗi ngày cô uống bao nhiêu thuốc?
Tôi có thể ném nó vào bồn cầu. Chuyện nhỏ.
Anh chưa từng nghĩ em lại...
- Sao? - Đau khổ vậy.
- Cậu đi cùng tôi vào nhé? - Tại sao?
Điều tôi muốn nói là
chúng ta giống nhau hơn tôi tưởng.
THU - DỪNG - PHÁT
Bọn tôi chắc đã viết tám, chín bài trong hai tuần đầu.
Tôi nghĩ ý tưởng, anh ấy hoàn thiện và nghĩ đoạn lặp lại.
Tôi lại lo phần giai điệu.
Khi cùng làm một album, bất kì album nào,
phải thân mới làm được.
BILLY DUNNE GIỌNG CA CHÍNH / NHẠC SĨ
Buộc phải như thế.
Rõ ràng bọn tôi có tranh cãi.
Đâu phải bài nào cũng cần đoạn chuyển.
Tranh cãi không ngừng nghỉ.
Cả tháng trời, cứ như thế.
WARREN ROJAS TAY TRỐNG
Bọn tôi ở trong phòng thu, thu tất cả các biên khúc,
còn họ thì ở chỗ nào đó, làm gì không ai biết.
Họ nghĩ ra cái mới mỗi ngày.
Toàn những bài hay xỉu.
Đến tối, họ lại bước vào phòng thu cười khúc khích như hai nữ sinh.
- Đúng như mấy thứ anh ta nói. - Vớ vẩn.
- Không, thề luôn. - Tào lao.
Gì chứ? Có buồn cười đâu.
Anh có quan ngại?
Không hẳn. Chưa đến mức.
GRAHAM DUNNE GHITA CHÍNH
Dù họ làm gì đi nữa,
mọi thứ hiệu quả.
Sự thật có lấy lại được những lời dối trá đó?
Liệu lời hứa có được giữ trọn?
Cố gắng thì có mất gì không?
Anh à, cố gắng có mất gì không?
Anh à, cố gắng có mất gì không?
Chưa ổn. Nghe nhẹ nhàng quá.
- Phải gồ ghề hơn. - Dữ dội?
Anh hiểu ý em không? Nó cần nghe gồ ghề hơn.
Bỏ chũm chọe đi, chơi trống trầm thôi Eddie, kéo dài nốt ra.
Được rồi.
Tuyệt. Đâu khó đúng không?
Giờ anh ấy hiểu ý Daisy nhỉ.
- Gồ ghề. - Gồ ghề.
Ừ, bọn tôi biết bài hát hay.
Teddy là người tự tin nhất.
Teddy tự tin đến mức này.
Trước cả khi thu âm xong, anh ấy đã nhờ vả một người ở tờ Rolling Stone.
Đó là bài thứ năm của tôi.
JONAH BERG - NHÀ BÁO / TÁC GIẢ "SỰ VƯƠN LÊN CỦA DAISY JONES"
Nếu tờ báo quan tâm hơn về The Six, lẽ ra họ đã cử người khác đi.
Là điều gì? Anh phải làm gì hả?
Nếu em cho anh biết Hãy hứa rằng anh thật sự muốn làm
Để anh về Để anh về nhà với em
Nói đi Hứa với em rằng anh sẽ đến
Tôi biết mình có nói sẽ kể hết mọi chuyện.
Nhưng cô thật sự muốn biết bao nhiêu trong tất cả?
DAISY JONES VÀ NHÓM THE SIX
BÀI SỐ 6: "BẤT CỨ ĐIỀU GÌ GIÚP EM VƯỢT QUA ĐÊM TỐI"
Thời điểm đó cô đang làm gì?
Tôi bận nuôi dạy một đứa bé.
CAMILA ALVAREZ NHIẾP ẢNH GIA
Gần như là, chỉ có một mình tôi.
Không, anh không đồng ý. Ý anh là...
Mỗi lần em cố làm thế, là mỗi lần, không thành công.
Không, không.
Không, anh nghĩ câu đầu tiên có thể...
là câu điệp khúc, rồi đến đoạn sau...
Nhưng trước khi...
XIN NGƯỜI, TÔI QUỲ GỐI CẦU XIN TÔI CÓ MỘT GIA ĐÌNH
Em thấy vậy không hợp lý à? Tại sao?
LÀM ƠN, ĐÓ LÀ CĂN BỆNH KHỦNG KHIẾP VÀ NÓ ĐANG
CHỈ MỘT RÍT THÔI MÀ TÔI ĐANG Ở TRÊN CÁI CÂY ĐÁNG SỢ
Thôi nào.
Anh xin lỗi, không.
Câu này không ổn nhỉ?
Anh hỏi em thì biết là không ổn rồi.
Vậy em sửa được chứ?
Có thể.
Được rồi.
Cảm giác như bọn tôi là đối thủ.
Thậm chí là kình địch.
Em sửa nó rồi đây.
Em giữ lại đúng câu không hay nhất.
Câu đó hay mà.
Là do mấy câu còn lại dở tệ.
Trời, điên thật.
- Không phải như anh nghĩ đâu. - Rồi.
Anh xem Bonnie and Clyde rồi nhỉ?
- Warren Beatty và Faye Dunaway. - Ừ.
Họ liếc mắt đưa tình với nhau trước ống kính,
nhưng sau đó mỗi người có cuộc sống riêng, cũng như tôi và Daisy.
Anh đang nói đây là diễn?
Cũng không hẳn,
nhưng cũng không phải thật.
Ý tôi là thế.
Được rồi.
- Chào. - Chào.
Đẹp đấy.
Cô ấy đẹp mà.
Ý tôi là bức ảnh.
Cô chụp à?
Cách hắt sáng vào bên mặt của cô ấy.
Và cách để căn phòng có cảm giác mất cân bằng một chút...
Ôi, Chúa ơi.
Tiếng Tây Ban Nha của tôi mai một rồi.
- Chỉ muốn nói là tôi rất ấn tượng. - Cảm ơn.
Ừ.
- Tôi cũng thích bức ảnh đó. - Cảm ơn cô.
Cô muốn thỉnh thoảng đi xem phim chứ?
Người trong ảnh là chồng tôi.
Thế cô ấy là ai?
Một thành viên trong ban nhạc của anh ấy.
Nếu cô nói thế.
- Anh ta trông thế nào? - Chuyện đó thì liên quan gì?
Không biết. Em đang hình dung trong đầu.
Thật vui khi lại được nói tiếng Tây Ban Nha.
Và không có cảm giác...
như một mẹ bỉm sữa trong vòng 30 giây.
Chị và chồng dạo này thế nào?
Em biết đấy. Chắc là ổn.
Anh ấy không ở nhà nhiều, dù có ở nhà thì cũng, như mất hồn.
- Em hiểu chứ? - Mấy bài hát thật sự hay đó.
Đó lại một chuyện chết tiệt khác. Chị chưa được nghe bài nào cả.
Khi mọi người thu album đầu tiên, chị cảm giác mình cũng góp phần vào đó.
Có lẽ chị muốn có gì đó cho riêng mình. Hiểu không?
Ừ.
Mà thôi, chuyện em và Graham thì sao?
Khoan. Cậu ấy kể với chị à?
Chị biết Graham từ lúc nó 17 tuổi. Chưa từng thấy cậu ấy vui như thế.
- Bọn em chỉ chơi bời thôi. - "Chỉ"? Sao lại "chỉ"?
- Ôi trời. - Em thích cậu ấy.
- Đúng, em thích nó. - Phải.
- Phải, em thích anh ấy. - Và...
- Cậu ấy yêu em. - Không có đâu.
- Karen. - Đừng kể ai nghe đấy.
Không kể đâu.
- Chào anh. Buổi thu thế nào? - Chào em.
Ừ.
- Cũng có cái hay. - Vậy à?
- Xin lỗi vì xong muộn hơn anh nghĩ. - Không sao mà.
Em có đọc mấy lời bài hát của bài đó.
Bài "Please"?
Nó rất hay. Thật sự rất hay.
Nó rất...
mãnh liệt.
Là Daisy sáng tác.
Em thích nó.
Khi nào em được nghe nó?
Khi nó hoàn thiện.
Sao thế?
Sao hả?
Anh chỉ muốn nó hoàn hảo khi đến tai em.
Từ khi nào?
Em từng là người đầu tiên anh cho nghe thử các bài hát, nên...
Sớm thôi.
Được rồi.
Chẳng có lời nào cho bài hát anh ở đây để hát
Không có lời cho bài hát tôi đến để hát
Kể cả bây giờ, khi bạn nghe album đó,
mọi bài hát đều giống như một thông điệp được mã hóa của hai người họ.
Xin lỗi. Anh ấy nói "mã hóa" ư?
Cái này không ổn. Nó...
Trong đầu em khác cơ. Em phải đi.
- Em đi đâu vậy? - Em cần ít thuốc.
Không cần phải đi đâu.
Em tưởng đã nghĩ ra trên xe.
Vậy thì lên xe thôi.
Giai điệu đó quay lại với em chưa?
- Em biết chuyện gì điên rồ không? - Gì hả?
Ta sống ở California. Biển nằm ngay ở đó, mà anh chưa ngắm bao giờ.
Vậy rẽ phải đi.
Dù việc này là gì, thì nó cũng mới đối với em.
Với anh cũng thế, Daisy.
Tên thật của em là Margaret.
Vì sao có tên Daisy?
Lúc còn nhỏ em không thích bản thân mình lắm,
nên em trở thành người khác.
Anh cũng muốn thú nhận.
Em làm bài "Honeycomb" hay hơn.
Em biết.
Em làm mọi thứ tốt hơn.
Ta vẫn phải nghĩ ra phần còn lại của bài hát.
Em không mệt.
Có lẽ là anh nên...
Hẹn gặp em ngày mai.
Điều gì làm anh ấy đổi ý?
No comments yet. Be the first to leave one.