처음 200줄입니다.
Năm 1997 sau Chúa giáng sinh, một thời thịnh vượng.
Vẻ huy hoàng của tạo vật, sự phong phú của Địa Cầu,
vẻ diệu kỳ của cuộc sống hiện đại…
NETFLIX GIỚI THIỆU
…chưa bao giờ rực rỡ đến thế.
Nhưng với một số người chúng ta…
giấc mơ Mỹ, hy vọng duy nhất của dân tộc chúng ta, vẫn mãi ngoài tầm với.
- Amen! Đúng quá, Mục sư! - Phải!
Dù chúng ta thấy cay đắng, muốn rủa sả sự bất công,
thậm chí trách móc Chúa…
Dù người khác có khinh miệt niềm tin của ta,
hãy giữ vững đức tin, không chỉ vào Chúa, mà còn vào bản thân, tố chất của ta.
- Phải! Amen! - Amen!
Năng lực của ta để vươn lên, để bay,
để hình thành thế hệ bay bổng này, để sự trì hoãn càng củng cố đức tin.
Đừng bao giờ để đức tin đó tan vỡ.
- Phải, Chúa là Cha! - Amen!
Vào thời các gia đình trên khắp thế giới đang tan rã…
- Đi đâu đấy, JD? - Ra suối bơi ạ!
Đừng để rắn nước cắn đấy.
Khi người ta hỏi tôi quê ở đâu,
tôi nói là Ohio, vì gần như cả đời tôi sống ở đó,
nhưng đấy chỉ là một phần đời tôi.
Nếu hỏi tôi thấy nơi nào là nhà,
thì đấy là vùng đồi ở Jackson, Kentucky.
Hè nào tôi cũng vui chơi dưới những thung lũng đó.
Chắc chắn đấy là những ngày thơ ấu đẹp nhất.
Đó chính là quê hương của tôi.
Này.
- Này. - Này.
Mày có gì đấy?
Là một…
Một con rùa. Thấy chứ?
- Mai nó vỡ rồi. Lôi nó ra đi. - Không.
Thiếu mai, nó không sống nổi đâu. Xương sườn dính vào mai mà.
- Mày ném nó đi. Xem được bao xa. - Không, nó lành được mà, nhỉ?
Tùy mày.
- Sao không ai gói đồ đạc vậy? - Có con này.
Con đã bảo Kevin sẽ về nhà trước 1:00.
- Bà già ơi. Gói đồ chưa? - Vội làm gì, Bev? Có hẹn hò à?
Vâng, mà không phải chán đến tận cổ. Lần tới con sẽ đưa Chip theo.
Không được. Ta không cần thêm chuyện.
Lấy đồ của mẹ đi!
Miễn đi. Khi nào thích thì mẹ đi.
- Mẹ được lắm. - Nổ máy đi!
Ừ!
- Em con đâu? - Lái xe đi rồi.
Không để mắt đến nó hai giây được à?
- Được, bắt lấy nó! - Nó đang lên bờ kìa!
- Về lại Ohio đi, nhóc! - Giữ nó dưới nước!
Đồ hèn!
Biến khỏi đây thôi.
Ở Jackson, lúc nào cũng có thể có chuyện ngay,
nhưng ông bà đã dạy tôi là đừng bao giờ sinh sự.
Nhưng nếu có kẻ sinh sự với mình, thì phải bảo đảm chốt hạ nó.
Bò về với mẹ đi, đồ hèn. Bảo là tối nay tao sẽ ghé.
- Nó đến rồi kìa! - Ừ, Dane! Đồ đần!
Nếu không chốt hạ được, thì người của mình sẽ luôn hỗ trợ.
Bỏ nó ra!
Luật của chúng tôi là thế, và với tôi, luật đó là tất cả.
- Bỏ nó ra! - Bỏ ra!
Bọn mày nghĩ đang làm gì hả?
Đáng ra tao phải đạp thẳng vào mông, cho mày bị trĩ mười năm.
- Con của Hugh McCall? - Chết đi, lão già.
Biến đi trước khi tao gọi bố mày.
Gã gàn.
Đi thôi, JD.
Con bị gì thế?
Nó cố chơi trò ẩu đả.
Trong đủ cách ngu ngốc để khỏi phải về nhà…
- Ai đánh con? Mẹ sẽ giết nó. - Thôi mà, mẹ.
Mẹ sẽ giết nó. Nói tên đi.
Con của Hugh McCall và hai thằng tồi khác.
Thằng bé nhà McCall đó đầu to óc như trái nho.
- Cho nó chút đá đi. - Vâng!
Có bảo ba đứa đó là chúng nó chẳng bằng một người họ Vance chứ?
- Dĩ nhiên rồi! - Giỏi lắm.
- Được rồi. - Ổn cả rồi.
- Con ổn chứ? - Ổn mà, mẹ.
- Chắc chứ? - Vâng.
Lấy đồ đi!
Thay đồ khô đi! Bẩn thế, bà không ngồi cạnh mày ba tiếng đâu!
Biết thừa chỉ 45 phút nữa là sẽ đói ngay thôi.
Chụp hình cả nhà rồi đi. Bev, qua đây.
Cầu trời, chắc đến trưa chưa đi được quá.
- Chụp ở đâu? - Bên kia. Đứng cạnh chị đi.
Mấy chị em đứng cạnh nhau đi. Nhìn vào máy ảnh nhé.
Nào, đi thôi.
Chịu Kentucky hết nổi rồi.
Tạm biệt bố. Yêu bố!
- Tạm biệt. - Hẹn sớm gặp lại.
Sao ta không ở lâu hơn? Lúc nào ta cũng đi trước hết.
Cháu chẳng hiểu sao bà rời Jackson.
Vì khi dính bầu ở tuổi 13 thì phải thoát khỏi hang quỷ.
Hồi nhỏ, tôi chẳng hiểu nổi chuyện đó.
Cứ hình dung bà trạc tuổi tôi,
mang bầu, chạy trốn khỏi mọi thứ bà biết,
toàn bộ gia đình mà bà có.
Tôi cảm thấy mình đụng phải gì đó rồi. Một mảnh ghép, một lời đáp cho câu hỏi
mà tôi hiếm khi hỏi về gia đình mình và tố chất của chúng tôi.
Ơn trời. Trở lại với nền văn minh rồi.
Kevin đến kìa.
- JD, lấy đồ cho chị. - Không.
Nền văn minh Middletown cái con khỉ.
Kevin! Chào!
Chào! Thằng nhóc của bà đây rồi.
Bev, đưa mẹ ít sườn nào.
Bà mẹ vô dụng của nó đứng bên cửa kìa.
Cô ta có chết cháy tôi cũng chẳng quan tâm.
Của cháu này, nhóc. Đây.
Được rồi. Đem về nhà đi.
- Được rồi. - Cảm ơn bà.
Có gì đâu mà. Được rồi.
Đi thôi!
Tôi về nhà đây. Mai gặp nhé.
- Tạm biệt cả nhà. - Tạm biệt bà.
- Tạm biệt con gái. - Tạm biệt bố. Mai gặp lại.
Dù ông bà tôi theo đuổi cuộc sống tốt đẹp gì ở Xa lộ 23,
họ chẳng bao giờ đạt được.
Ở Middletown, không hiểu sao ai cũng khác biệt.
Tôi chẳng biết nữa, như thiếu mất gì đó. Có lẽ thiếu hy vọng.
MƯỜI BỐN NĂM SAU
- Lương. - Xin lỗi. Cảm ơn nhé.
Ở Xa lộ 23 làm gì vào nổi Yale,
nhưng tôi đang tiến xa hơn bất kỳ ai ở đó để chạm vào giấc mơ tốt đẹp hơn.
Tôi có thể thấy nó ngay đó, trước mặt tôi rồi.
Nhưng một phần trong tôi biết con đường đến đó rất gian nan.
TRƯỜNG LUẬT YALE NEW HAVEN, CONNECTICUT 2011
Và chỉ có cách phải vượt qua nó.
Gì thế? Cất đi.
- Ăn đi mà. - Em phải học.
- Em phải ăn. - Thấy đem theo đồ ăn là họ đuổi em đấy.
Anh che cho. Nào.
- Dừng! Họ đến đấy! - Gì?
Cất đi! Họ đang đến!
- Được rồi. - Máy quay!
Họ sẽ tống em vào ngục, Usha à, ngục thất khét tiếng của Yale!
Đồ tào lao! Thôi! Anh muốn ăn không?
Không, anh sắp dự tiệc tối mà.
Anh sẽ làm tốt.
- Anh lo à? Có chuyện gì? - Không.
Anh sẽ tỏa sáng trước đám đậm chất Ivy League.
Nếu anh cạn ý, cứ nói về chuyện Hatfield-McCoy ấy.
Chúa ơi, anh không nên kể cho em mới phải. Lố quá đi.
Này. Anh sẽ thành công mà, được chứ?
Phải thành công, vì anh không để em đi DC mà không có anh đâu.
Em đâu muốn ở đó thiếu anh.
Anh có cuộc hẹn.
Nhưng anh yêu em.
Anh yêu em.
- Thế à? - Ừ.
Em cũng yêu anh.
Cảm ơn em.
HỌC PHÍ DỰ KIẾN: $67.825 CHI PHÍ CUỐI CÙNG: $21.390
- Chào JD, gặp em vui quá. - Vâng.
Em kiếm được học bổng cho năm tới chưa?
Vâng, em định nói với cô về chuyện đó.
Cô biết. Không được nhiều như năm đầu.
Cô Jill, em làm một lần ba việc, mà vẫn không lo nổi 21.000 đô đâu.
Tuần tuyển dụng thế nào?
Ổn. Có người gọi lại rồi, tối nay ăn tối, mai phỏng vấn…
Lương tiêu chuẩn cho nhân viên vụ hè là hơn 30.000 đô.
Nếu em được nhận. Nhưng nếu không thì sao?
Em đang tìm kế hoạch dự phòng.
Có không?
Cô hết lòng vì em mà.
Em sẽ được nhận việc thôi, JD.
Cô chắc chắn.
Tôi sẽ cân nhắc chuyện phụ việc,
nhưng tôi cũng muốn làm luật sư trong hãng.
Hợp lý mà. Cứ để mở chọn lựa đi.
Để tôi giới thiệu cậu.
Hay quá. Có người tôi mong được gặp.
Holly! Cô đến được rồi!
Brooks! Vâng.
Là biên tập viên ở tờ Journal,
tôi có cơ hội tiếp xúc mọi hãng luật hàng đầu,
nên tôi sẽ cân nhắc…
Xin phép.
Gọi tôi vào thứ Ba.
Cậu dùng rượu không?
Uống đi. Toàn rượu ngon đấy.
Vang đỏ hay trắng?
Trắng là được rồi.
Chardonnay hay Sauvignon Blanc?
Thử Chardonnay đi.
- Cảm ơn ông. - Cậu vừa nói…
Vâng, tôi… Xin lỗi.
Bạn gái tôi có vị trí thực tập hè ở DC,
và tôi mong nói chuyện với Phillip Roseman
- vì công ty của ông ấy… - Ông ấy kia kìa.
Cao, mang kính.
Nói lại tôi nghe. Cậu học đại học ở đâu?
- Đại học Bang Ohio. - Rồi. Nhiều đại học công tốt mà.
Luật sư của hãng thấy phiền?
Dĩ nhiên rồi. Ai chẳng có phần khổ.
Tranh chấp ghê quá, chuyển tiếp lớn đấy.
Ghế này ai ngồi chưa ạ?
Mời cậu.
Phillip Roseman.
No comments yet. Be the first to leave one.