처음 200줄입니다.
Cô có muốn uống gì trước khi tiếp tục không? Cà phê?
- Ca cao nóng? - "Biến đi."
- Tôi muốn nói thế đấy. - Thôi, cảm ơn.
Tôi ra vẻ cứng rắn, chứ tôi chưa từng đến đồn cảnh sát.
Cô không biết sao mình lại ở đây ư?
Lúc đó, tôi vẫn nghĩ mình có thể xử lý được.
Tôi nói rồi, tôi không biết.
Tôi không biết anh muốn gì.
Chúng tôi đã để người mẹ lo lắng lại với đứa cháu gái tàn tật.
Nên hoặc là bắt giam để chúng tôi gọi luật sư hoặc là thả chúng tôi đi.
- Tôi còn phải đi làm nữa. - Thế à?
Chúng tôi thấy cô trên Tin tức 24.
Cô lên TV trông đẹp lắm.
Cảm ơn.
Nhưng cô đã hủy hoại sự nghiệp của mình.
- Ít ra tôi có một sự nghiệp. - Từng có.
Đã từng. Kết thúc rồi.
Anh ta nói không sai. Nhưng đáng lẽ hôm nay là một ngày tốt lành.
BÁO THỨC
Tôi sống ở quận 14.
Tôi ngủ ở phòng khách, ăn ở đó, thay đồ ở đó,
đi nghỉ mát ở đó. Tôi đang sống cuộc sống Paris thực thụ.
Chủ nhà của tôi vừa già vừa giàu. Và keo kiệt vô địch nữa.
Lẽ ra hắn đã phải sửa phòng tắm của tôi sáu tháng trước.
Nhưng hắn chả bao giờ quên khi đến hạn trả tiền nhà.
Tôi làm việc lặt vặt kiếm 2.000 euro và trả 1.500 cho tiền thuê nhà.
Mẹ khỏe không?
- Mẹ ổn, con gái. Con ngủ ngon không? - Tạ ơn Allah, còn mẹ?
- Tôi không ăn sushi mỗi bữa trưa. - Tất nhiên, con sẽ đến.
- Dư ra được bao nhiêu tôi cho mẹ hết. - Mẹ à?
Hôm nay con có phóng sự lên sóng. Mẹ sẽ xem chứ?
- Tất nhiên, mẹ luôn xem mà. - Thời điểm này rất quan trọng.
Mẹ đeo kính, tắt điện thoại. Cứ xem đi.
- Một bất ngờ. - Gửi video cho mẹ nhé.
Hôm đó, kênh thông báo tôi sẽ dẫn chương trình
Tin tức 24 giờ trưa.
Sau nhiều năm gian khổ, đời tôi cuối cùng cũng sang trang.
Phóng sự thứ mười mấy ở khu nhà ở xã hội.
Tôi đã thành chuyên gia khu này. Là hậu phương đạo đức của nhà đài.
- Alô. - Cô đang ở đâu?
Chúng tôi đang đợi. Chuẩn bị lên sóng.
Tôi tìm đám náo loạn của anh.
- Của tôi là sao? - Chả có gì. Không có náo loạn.
Một tên côn đồ hút cần cũng không. Chả có gì hết.
Đợi đã, tôi sẽ cho anh xem.
Chỉ có chiếc xe cháy rụi này.
Được rồi, ta có thể xoay sở mà.
- Bằng cách nào? - Đứng trước xe đi.
- Đi đi. - Anh vẫn muốn làm à?
- Làm theo lời tôi đi. Cao hơn. - Cái gì?
- Ở đó à? - Để ta thấy tòa tháp u ám.
Tuyệt. Hai phút nữa lên sóng, nhanh lên.
- Tôi luôn mơ được làm phóng viên. - Chết tiệt.
Phóng sự đầu tiên của tôi là vào ngày sinh nhật bố.
- Chúc mừng sinh nhật bố - Chúc mừng sinh nhật bố
- Chúc mừng sinh nhật bố - Chúc mừng sinh nhật bố
Làm gì vậy?
Bố à, hôm nay là sinh nhật bố mà.
- Tụi con muốn bố vui. - Tụi con xin lỗi.
Bố không muốn thổi nến ư? Có phải vì bản tin không?
Bố tôi bị bản tin đó hớp hồn.
Bố xin lỗi, đến bản tin rồi. Để sau nhé.
Tôi rất muốn lên TV chỉ để được ông ấy chú ý.
- Nó trở thành nỗi ám ảnh. - Thôi nào.
Là người phụ nữ Bắc Phi đầu tiên dẫn tin tức trên TF1.
Claire Chazal người Ả Rập.
Xin chào quý vị.
- Quý vị đang xem tin tức trong ngày. - Fara!
Giờ là tin nóng.
- Fara! - Sống với chính mình, Fara Bentayeb.
- Fara! Mẹ gọi xuống ăn kìa! - Con xuống ngay!
Tôi đã làm những việc vớ vẩn để có tiền vào trường báo chí hàng đầu.
Xin chào.
Tôi đã phỏng vấn tại tập đoàn truyền thông lớn nhất.
Chúng tôi đã xem lý lịch và rất hứng thú với hồ sơ của cô.
Thẳng thắn với nhau luôn nhé.
Chúng tôi đang thiếu một chút…
Sự đa dạng?
Tôi kịch liệt phản đối giá trị biên tập của họ.
Nhưng đó là bước đầu.
Phát triển sự nghiệp thì sao?
Hãy chứng tỏ bản thân ở hiện trường. Cô có thể trở thành phát thanh viên.
Tám năm sau, tôi vẫn còn ngoài hiện trường.
Ngôi sao của kênh rời đi, và vị trí đó cuối cùng cũng trống.
- Chào mọi người, chào Margot. - Chào Philippe.
- Cô sắp đi à. - Giờ là lúc tôi tỏa sáng.
Và điều đó sẽ được thông báo trực tiếp.
Đây là lần cuối tôi dẫn chương trình này,
nhưng từ ngày mai, Eglantine Galtier sẽ tiếp quản.
Đúng vậy.
Tôi sẽ nhớ cô, Margot à.
Tôi cũng sẽ nhớ anh.
Tôi đã bị một con bé mới vào sáu tháng qua mặt.
Và giờ là tin nóng.
Ngay khi tháng lễ Ramadan bắt đầu…
Alban, anh có biết chuyện này không? Cái quái gì thế?
- Bình tĩnh. Ta sẽ nói chuyện đó sau. - Bình tĩnh ư?
Tôi đã bỏ lỡ hai lần thăng chức. Vị trí đó đáng lẽ phải là của tôi.
Giờ không phải lúc đâu.
Bình tĩnh lại đi. Lần sau em sẽ làm được.
- Chuyên nghiệp lên. - Giờ, phóng viên của ta, Fara Bentayeb.
Đúng vậy, Philippe, tôi đang ở khu nhà xã hội Four Seasons
ở Villiers-le-Bel, nơi bình yên đã trở lại.
Nhưng căng thẳng giữa giới trẻ và lực lượng cảnh sát vẫn còn cao.
Tối nay, lực lượng cảnh sát sẽ triển khai ở Villiers-le-Bel.
Phải, chúng tôi thấy xe bị cháy sau lưng cô.
Thiệt hại có đáng kể không?
Sao thế? Trả lời đi.
MỘT ĐÊM BẠO LOẠN
Đúng, Philippe, thiệt hại rất đáng kể.
Ta có chiếc xe bị cháy… và con bồ câu chết này.
Đây là sự thật về những tin tức trên kênh này, đều là tin giả!
- Cô không được nói vậy đâu. - Tôi cứ nói đấy.
Ta ở đây đâu phải để cập nhật cho dân Pháp, mà là để hù dọa họ.
- Ta chia rẽ! - Bỏ qua.
- Đùa à? - Ta gieo rắc thù hận!
- Cắt! - Tiếp tục thôi, Margot.
Bỏ qua à? Lũ khốn!
Và giờ là một tin thú vị. Tiêu thụ…
Quá đủ rồi. Họ đi chết đi là vừa.
Anh đúng là một đạo diễn tồi!
- Bình tĩnh. - Hỏng bét hết rồi!
- Cô ta. - Anh tiêu rồi!
- Là cô ta! - Bình tĩnh!
Chúng tôi không thể để cô vào, Fara.
Anh biết tôi đã mười năm rồi.
- Họ còn chả biết anh, Mamadou. - Nhưng tôi không thể.
- Thôi nào. - Cô không được vào.
Đây là lệnh từ cấp trên.
- Fara, dừng lại đi. - Chết tiệt!
- Dừng lại! - Này, lại đây!
- Mamadou, làm ơn. - Tuyệt, họ cử Thái tử Charles đến.
- Em chỉ muốn nói chuyện với họ. - Bình tĩnh đi.
- Em chỉ muốn nói chuyện. - Dừng lại đi, Fara.
Em đang không tỉnh táo.
Em định làm gì, ép họ cho em công việc đó à?
Họ đã hứa với em. Anh hiểu không?
Em biết lời hứa ở đây vô nghĩa mà.
- Họ chưa sẵn sàng. - Phải.
Họ chưa sẵn sàng để một người Ả Rập đưa tin.
Em đang tự loại mình ra đấy.
Tôi đã cố quên đi.
Nhưng Internet không cho phép.
Tôi đang rơi xuống đáy nhưng lại nổi trên Twitter.
Tạ ơn trời vì có gia đình tôi.
Khi tôi buồn, gia đình tôi biết phải nói gì.
Bọn này chả thèm quan tâm đâu.
Với họ, em chỉ là cô gái Ả Rập nào đó từ khu nhà ở xã hội.
Họ sẽ lại biến nó thành một cuộc đua.
Phải, chính xác.
Cảm ơn nhé, chúng ta vẫn chưa bị ghét đủ!
Sao con lại làm thế, con gái yêu?
Sau ngần ấy năm học tập,
sự hy sinh của con…
- Sao con không gì hết vậy? - Mẹ à.
Nghe này, con đã cố.
Không phải cứ thụ động và im lặng là mọi thứ sẽ thay đổi.
Xin lỗi, con đã gây rối.
Nếu con mất việc và chật vật,
hãy về nhà, nha cục cưng.
Về sống với mẹ.
Phải rồi, cưng. Cưng à!
Mẹ, làm gì đi chứ!
Làm mất mặt ta! Mọi người sẽ sỉ nhục ta!
- Đủ rồi. Thôi đi. - Gọi chị ấy là cục cưng?
Tối nay đừng nói chuyện này.
Đừng phá hỏng ngày đầu tháng Ramadan.
- Được rồi. Ta sẽ dừng lại. - Ừ, ta sẽ không nói gì.
Con có đến không, cục cưng?
Tối nay con có đến không?
Vâng, thưa mẹ.
Được rồi. Hãy đến vì mẹ. Vì mẹ thôi.
- Mang ít bánh chamia đến nhé. - Vâng.
Và em trai con sẽ dẫn theo người yêu. Yêu con.
Thôi nào, Fara.
Chết tiệt.
Fara, giờ chị đang ở nhà à?
- Phải. - Chị vẫn đang thuê ga-ra đúng không?
- Mọi chuyện ổn chứ? - Em có một cuộc hẹn gần nhà chị.
Em đỗ xe trong ga-ra của chị nhé?
- Em còn cách bao xa? - Em không biết.
Em đang đi nhanh nhất có thể. Có lẽ là ba phút nữa.
- Được rồi, gặp sau. Gặp sau nhé. - Được rồi, hẹn gặp chị.
Chết tiệt.
- Cảm ơn chị. - Sao thế? Có chuyện gì vậy?
Không có gì.
Em trai gặp chị cũng không được à?
- Chị có nói thế đâu. - Được rồi.
Này.
Không hôn tạm biệt à?
- Hôn miễn cưỡng thế. - Em vừa có một ngày tồi tệ.
Chị nghĩ ngày của chị còn tệ hơn.
Chị đã bảo nhà đài đi chết đi trước ba triệu người xem.
Sao chị lại làm thế?
Họ gây sự với chị một lần, quá nhiều lần. Lại đây nào.
- Sao cơ? - Lại đây.
Vẻ mặt đó là sao?
Có chuyện gì thế?
Tôi luôn thân với Selim.
- Đi đi! - Thật đấy!
No comments yet. Be the first to leave one.