처음 200줄입니다.
Hãy nhớ lại...
Tôi năm nay đã 65 tuổi rồi.
Tôi đã ước trong ngày sinh nhật của tôi.
Như một đứa trẻ vậy...
Lại là một điều ước bất khả thi.
Bà có biết tôi đã ước gì không?
Trở thành một người tốt.
Tôi sẵn lòng giúp ông.
Tôi biết.
Ông là một người tốt.
Giết
Bà Nesrin, chĩa súng và bóp cò là hai việc rất khác nhau.
Đoạn phim đó là độc nhất vô nhị, không có trên mạng hay tivi đâu.
Chào mừng đến với hội thần tượng kẻ giết người hàng loạt đầu tiên ở Thổ Nhĩ Kỳ.
Làm gì cũng được, cản họ lại.
Xác của Tufan Elibol, mà hung thủ đã sử dụng để đánh lạc hướng chúng tôi,
là manh mối để truy tìm kẻ sát nhân.
Hung thủ đã tự đào mồ chôn mình.
Thôi, về đi.
Đám mây xốp phía trên ngọn.
Từ trong ra ngoài là biển cả.
Ta là cây óc chó ở công viên Gulhane.
Cả bạn lẫn cảnh vệ
đều không nhận ra.
Hôm nay tôi đã gặp một cô gái. Tên cô ấy là Nevra Elmas
Tôi chỉ tin tưởng cô ấy. Vì Nevra hiểu tôi
Hôm nay là sinh nhật Nevra. Tôi có quà cho cô ấy
Nevra và tôi có một bí mật
Tôi đã nói với Nevra mọi chuyện nhưng cô ấy không tin tôi
Tối nay, một ngôi sao băng vừa rơi
Tôi đã ước
Tôi ước rằng bọn chúng chết hết
- Bọn họ chết cả rồi. - Ai?
Ufuk có hai người em.
Một người bị bắn ở xưởng sửa chữa. Người còn lại bị bắn trong rừng.
Do hắn làm à?
- Đều để lại lời nhắn trên trán họ. - Bố của họ ra ngoài rồi.
Đã đi nhận xác các con, đang chờ thủ tục giấy tờ.
Không được. Chúng tôi cần khám nghiệm tử thi.
Tôi không thể yêu cầu như vậy. Thực sự không thể.
Thôi nào! Lằng nhằng!
Tôi sẽ nói với ông ấy.
Con ơi!
Mày đã hại chúng nó!
- Mày giết con ta rồi! - Salih à...
- Salih, xin ông đấy. - Mày đã giết các con của ta!
Mày đã kết liễu chúng nó rồi!
Cô hài lòng chưa? Giờ cô đã vui chưa, hả Nevra?
- Cầu được ước thấy rồi phải không? - Im đi!
Nếu cô truy tìm hung thủ thay vì bắt Ufuk thì đâu đến nỗi.
- Cả hai người họ đã không phải chết. - Câm mồm!
Tôi nói sai sao?
Khốn kiếp!
Để tôi chết quách đi!
Nhân cách
Tôi bị sao vậy?
Chúng tôi phải rửa dạ dày của cô, thưa cô Zuhal.
Vì sao?
Đã có chuyện gì?
Cô được đưa đến bệnh viện trong tình trạng ngộ độc rượu.
Nevra?
Nevra, con làm gì thế?
Không sao. Con bị chảy máu cam. Máu dính vào ống tay áo.
- Con có ổn, con gái? - Không.
Con không hề ổn.
Con đang đau buồn vì Ufuk, đúng không? Thằng bé đáng thương.
Con cảm thấy bất lực.
Những người quanh con lần lượt chết nhưng con lại hoàn toàn bất lực!
Con phát điên mất!
Con đã cố kìm nén.
Con đã gồng hết cơ bắp để không ai có thể nhận ra.
Nhận ra cái gì?
Con cảm thấy sợ hãi tột cùng. Con sợ không nói nên lời.
Con sợ mình sẽ không bao giờ bắt được hung thủ!
Con sợ lắm!
Con sợ lắm...
Con sợ lắm...
Nevra, con yêu...
Cầm nước mắt trước mặt nhiều người sao mà khó đến vậy.
Con chỉ biết cắm đầu chạy đến tận đây.
Con yêu... hồi bé con cũng vậy mà.
Con cuống quýt chạy về nhà để kịp đi vệ sinh.
May mà con nhanh chân.
Con thấy nhẹ nhõm hơn chưa?
Con nghĩ là rồi.
- Đừng sợ hãi, Nevra. - Mẹ à...
Suỵt.
Đừng sợ hãi.
Hãy vượt qua sự sợ hãi.
Với lại... Đâu chỉ mình con.
Mẹ cũng sợ nữa.
Mẹ có biết sợ bao giờ đâu.
Đó là chuyện quá khứ.
Mẹ sợ con gặp chuyện không may.
Đưa đây, mẹ giặt cho.
Hừm...
Còn chẳng tẩy nổi vết máu...
Mà vẫn trở thành cảnh sát được.
Cảnh sát thời buổi này thật là.
- Có người tặng hoa cho cô, thưa cô Zuhal. - Là ai?
- Là tôi. - Nếu cô cảm thấy khỏe rồi thì có thể xuất viện.
- Ông không về à? - Không.
Ông đã ở đây cả đêm ư?
Xin chào?
Vâng, tôi đến rồi.
Tôi có mang tài liệu.
Ông ở đâu?
Xin chào?
Tôi không nghe rõ. Xin chào?
Cemil, tôi thực sự xin lỗi.
Tôi cảm thấy thật hổ thẹn. Tôi không biết phải nói gì nữa.
Tôi đã khiến ông chịu nhiều phiền phức rồi.
Tôi sẽ xin nghỉ việc.
Tôi phải làm gì bây giờ, ông Cemil?
Nhớ tưới hai lần một tuần
Tưới hoa hai lần một lần...
Và đi cùng tôi đến một nơi nữa. Đi nào.
- Giờ con định làm gì? - Quay về Istanbul.
Con có chuyện muốn biết.
Sao mẹ và Selim lại nói dối?
Về ngôi nhà bị cháy đó.
Sao mẹ phải nói dối?
Mẹ đã nói với con rồi.
Selim đã quên uống thuốc nên ông ấy gặp ảo giác.
- Chỉ thế thôi. - Được rồi. Mẹ đã nói vậy thì thôi.
Sao mẹ phải giấu con chuyện gì cơ chứ?
Vì có một điều khiến mẹ lo sợ. Nhưng con thì không.
Điều gì?
Mẹ sợ bị bỏ lại một mình. Lúc nào cũng vậy.
Mẹ sẽ làm gì nếu Selim gặp chuyện bất trắc?
Nếu con đã biết mẹ sợ bị bỏ lại một mình,
thì sao con còn rời đi?
Con không đưa mẹ về Istanbul.
Mẹ sợ phải sống cô đơn, còn con thì sợ mẹ.
Tốt thôi! Thế thì đừng bao giờ quay về đây khóc sướt mướt nữa.
Cần gì chứ? Chẳng phải mẹ đã nói con hãy vượt qua nỗi sợ rồi cơ mà?
Tạm biệt.
Xin chào?
Sóng yếu quá. Tôi không nghe rõ.
Xin chào?
Xin chào?
Cửa đang mở
Dừng lại!
Gọi cảnh sát ngay, Galip!
- Anh thế nào rồi? - Rút súng ra.
Thế nào rồi?
- Có chuyện gì thế? Tìm thấy hắn rồi à? - Tôi vừa nhận được tin.
Hắn đang kẹt ở hầm để xe trong một trung tâm mua sắm.
Vâng. Chúng tôi đã chặn mọi lối ra.
Đây là lối thoát duy nhất. Chắc chắn hắn ở đây.
Đi thôi!
Tôi tìm thấy bộ đồ. Hắn đang lên tầng thượng!
Thực lòng thì...
Tôi không hề thích mùi vị rượu, ông Cemil ạ.
Nhưng sau khi uống cốc đầu tiên đó...
Tôi cảm thấy khác lạ...
Tôi không thể kiềm chế bản thân.
Trong đầu tôi chỉ nghĩ đến uống.
Bằng mọi giá.
Bất chấp hậu quả.
"Lúc này mình chỉ cần rượu. Chỉ uống thêm một ly nữa thôi."
Tôi không thể dừng lại.
Chắc cô đã nghe nói đến nhà văn Bukowski.
Cô biết ông ấy đã nói gì không?
Ông ấy nói uống rượu là một hình thức tự sát.
Ông ấy nói uống say không biết trời đất gì là hành động mưu toan tự tử.
- Tôi không muốn chết, Cemil ạ. - Cô có chắc không?
Tất nhiên rồi. Tôi còn chẳng muốn nói chuyện này nữa.
Tôi cảm thấy thật hổ thẹn khi bắt ông nghe chuyện này.
Hãm hại người khác mới là hành động đáng xấu hổ, Zuhal ạ.
Tự làm tổn thương chính mình thì không có gì đáng xấu hổ hết.
Cô đã chịu nhiều phiền toái lắm rồi.
- Cô có muốn về không? - Không.
- Chúng ta cứ ở lại đi. - Được.
Thế thì tôi sẽ cho cô biết lý do chúng ta đến đây.
Ở Kambura có một ông già tên là Turan.
Một ngày, ông ấy gặp riêng tôi và nói tôi không phải người đầu tiên.
Tôi bèn hỏi thế nghĩa là sao.
Ông ấy nói, "Cậu không phải đứa trẻ đầu tiên được người dân ở Kambura góp tiền đóng học.
Họ đã từng trả học phí cho ba đứa trẻ trước cậu rồi."
Tôi lấy làm ngạc nhiên.
Tôi hỏi ông ấy bọn họ đã đi đâu, đang làm gì.
Người đầu tiên được đóng học. Ông ấy nói cậu ấy là một học sinh giỏi.
Học xong đại học. Bắt đầu kinh doanh. Kiếm được nhiều tiền.
Nhưng cậu ấy đã quên Kambura.
Cậu ấy không bao giờ quay về Kambura.
Ông ấy nói đôi lúc người dân thấy cậu ấy trên ti-vi, là họ liền đổi kênh.
Cậu bé thứ hai. Họ cũng đóng học cho cậu.
"Cậu ấy học xong đại học,
chúng tôi đã cho cậu ấy đi Luân Đôn để học cao học."
Nhưng cậu ấy lại trở thành một con bạc.
Tất cả số tiền mà người dân Kambura tích cóp được...
Cậu ấy đã mất sạch vào bàn cược Roulette.
Sau đó thì, cậu ấy bị tống giam.
Từ đó về sau, không ai còn thấy cậu ấy
hay nghe tin gì về cậu ấy nữa.
Hy vọng cuối cùng của họ...
Họ cũng đóng học cho cậu bé thứ ba.
Cậu ấy đã vào trường y.
Nhưng cậu ấy lại trở thành con ma men.
No comments yet. Be the first to leave one.