처음 200줄입니다.
Buổi sáng, chẳng hiểu sao khi mở mắt ra, mình đều đang khóc.
Chuyện như thế thỉnh thoảng lại xảy ra.
Tôi không thể nhớ ra giấc mơ chắc hẳn mình đã thấy.
Chỉ còn...
Chỉ còn... cảm giác mình đã mất đi thứ gì đó.
Kể cả khi thức dậy, nó vẫn kéo dài dai dẳng.
Tôi đang mãi tìm kiếm thứ gì đó... hay tìm kiếm người nào đó.
Cảm giác ám ảnh đó...
có lẽ là từ hôm ấy.
Ngày hôm đó... cái ngày sao chổi bay ngang qua.
Khung cảnh đó như thể là...
như thể là... khung cảnh trong mơ vậy.
Chỉ là một cảnh sắc tuyệt đẹp...
vấn vương vô cùng vậy.
Taki-kun.
Taki-kun.
Cậu không nhớ mình sao?
Tên mình là...
Mitsuha!
Onee-chan, chị đang làm gì đó?
À thì... tại thấy cảm giác như thật vậy.
Hể, "Onee-chan"?
Ngủ mớ gì nữa thế chị hai?
Đi ăn cơm!
Tỉnh dậy ngay đi.
Hể?
Hể?
Hể~?
Bà ơi, bà ăn con cá hôm qua không?
Cháu cứ ăn đi.
- Chào buổi sáng~! - Chào buổi sáng!
Onee-chan, muộn quá đi.
Để ngày mai, chị nấu cho mà.
Ăn hơi nhiều thì phải? Mà kệ vậy.
Hôm nay, cháu bình thường nhỉ?
Hôm qua đúng gớm mà lại he.
Nè, chờ đã, gì thế?
Kính thưa mọi người, xin chào buổi sáng.
Đây là thông báo buổi sáng từ Tòa thị chính.
Về cuộc bầu cử Thị trưởng Thị trấn Itomori được tổ chức vào ngày 20 tháng tới...
Sao chổi được biết đến với 1200 năm chỉ có 1 lần... sắp sửa tiếp cận trong 1 tháng tới.
Trong vài ngày đó, chúng ta có thể ngắm sao chổi bằng mắt thường.
Làm lành cho rồi đi mà.
Vấn đề người lớn đấy.
Nhiều cơ quan nghiên cứu trên toàn cầu đang chuẩn bị để quan sát.
- Cháu đi rồi về. - Cháu đi rồi về.
Học hành cho tốt vào nhé!
Mitsuha!
Chào buổi sáng, Sayacchi, Tessie.
Chào buổi sáng.
Bà xuống lẹ giùm cái đi.
Có sao đâu? Đồ keo kiệt.
- Bà nặng quá đấy. - Độc miệng ghê nha!
Hai người đúng là thân ghê ha?
Thân cái đầu bà!
Mitsuha, hôm nay cậu cột tóc cho ra hồn rồi nhỉ?
Ể, gì cơ?
Phải rồi, đã được bà trừ tà chưa đó?
"Trừ tà" á?
Bà tuyệt đối đã bị nhập hồn rồi.
Đừng có nói chuyện huyền bí nữa.
Nhất định là do Mitsuha bị xì-trét thui. Nhở?
Chờ đã, đang nói chuyện gì thế?
Bà bị sao đấy?
Và hơn hết tất cả... để tiếp tục công cuộc khôi phục ngôi làng,
ta cần sử dụng hợp lý nguồn tài chính!
Bắt đầu từ việc thực hiện điều đó,
thì ta mới có thể tạo ra một thị trấn an toàn và an tâm.
Với chức vụ hiện tại...
Dám cá nhiệm kỳ này cũng là Miyami-san rồi.
Nổi đình nổi đám mà lại, chuyện ở thị trấn này ấy.
Ô~, Miyami.
Chào buổi sáng.
Không những giữa Thị trưởng và Ông thầu, cả đứa con của họ cũng thân nhau nhở?
Khiếp thật.
Mitsuha!
Không ưỡn ngực lên mà đi à?
Ông ấy cũng khắt khe với người nhà nhỉ?
Không hổ danh là Thị trưởng.
- Xấu hổ gớm. - Trông tội nghiệp ghê.
Mitsuha.
Toàn đúng những lúc này...
"Tasokare" bắt nguồn từ "Tasogare" nhé,
các em hiểu "Tasogare-doki" phải không?
Vào buổi chiều tối, không phải buổi trưa cũng không phải buổi tối.
Khi mà luân lý trên đời mờ nhạt đi,
có khi ta sẽ gặp được những thứ không phải người.
Cổ xưa hơn nữa là "Karetaso-doki" chẳng hạn...
cũng có "Kawatare-doki" nữa.
Cho em hỏi, không phải "Kataware-doki" sao?
"Kataware-doki"?
Từ đó không phải là phương ngữ ở đây sao?
Vì các cụ già ở Itomori vẫn còn dùng từ cổ xưa mà.
Làng quê mà lại nhở?
Vậy kế đến, Miyamizu-san.
A~, dạ.
Ôi chà, hôm nay em nhớ được tên mình rồi nhỉ?
Hổng có nhớ á?
Ưm.
Hôm qua, bà còn bảo là quên luôn ghế ngồi, và tủ khóa nữa.
Đầu tóc như mới ngủ dậy, lại còn quên cái nơ.
Hể, đùa á, thật sao?
Trông cứ như bị mất trí nhớ vậy đó.
Nhắc mới nhớ, hình như mình đã thấy nhiều giấc mơ lạ lắm rồi.
Làm như là giấc mơ về cuộc sống của người khác chăng?
Ưm~, đúng là không nhớ rõ.
Tui hiểu rồi, đó chính là...
ký ức của kiếp trước!
Không chừng là tiềm thức của bà có liên hệ với thuyết đa vũ trụ của Everett...
Ông nín giùm tui cái.
A~, Tessie, không lẽ là ông đã viết vào vở của tui...
Hả?
Không có gì hết.
Hả?
Nhưng mà, Mitsuha, hôm qua cậu thật sự kỳ lạ đó.
Không phải do cậu không khỏe đấy sao?
Kỳ thiệt nha, tui khỏe cơ mà.
Không phải bị xì-trét đó sao?
Nghĩ đi, sắp đến buổi lễ rồi còn gì?
A~, đừng có nhắc mà!
Tui không chịu nổi thị trấn này nữa đâu.
Đã nhỏ mà còn chật.
Tui muốn tốt nghiệp cho nhanh để lên Tokyo lắm đó.
Ừa thì cái thị trấn này đúng là không có gì cả nhỉ.
Tàu điện thì 2 tiếng có 1 chuyến.
Tiệm tiện lợi đóng cửa lúc 9 giờ tối luôn.
Chẳng có nhà sách, nha khoa nhỉ.
Vậy mà chỉ có 2 tiệm bán đồ ăn nhẹ.
- Không có tuyển dụng. - Chả có nàng dâu nào dám đến.
Thời gian ban ngày cũng ngắn.
Hai bà đó nhá!
Muốn gì hả?
Kệ hết đi, ghé qua quán cafe chơi không?
- Cafe á? - Cafe á?
- Đâu thế? - Đâu thế?
Chào buổi chiều.
Chào buổi chiều ạ.
Cái gì mà "Quán cafe" hả?
Ở thị trấn này mà có quán đó à?
Mitsuha bỏ về rồi còn đâu.
Bà ta cũng khổ nhọc thiệt ha?
Thì Mitsuha là vai chính mà lại.
Cũng phải nhỉ.
Nè, Tessie.
Ửm?
Sau khi tốt nghiệp Cao trung, thì ông tính sao?
Tự dưng hỏi gì đấy? Chuyện tương lai hả?
Ừm.
Không có gì, tui tính sẽ sống cả đời ở thị trấn này đó.
Cháu muốn làm việc bên đó cơ.
Yotsuha thì vẫn còn quá sớm.
Hãy lắng nghe âm thanh của sợi chỉ.
Cứ thế mà quấn liên tục nhé,
rồi cảm tình sẽ nảy sinh giữa người và sợi chỉ thôi.
Sợi chỉ có nói được đâu.
Ý bà là "tập trung" đó.
"Dây bện" của chúng ta đấy nhé... có lịch sử 1.000 năm ở Itomori rồi.
Nghe bà, đi ngược về 200 năm trước...
Lại bắt đầu rồi.
Phòng tắm của tiệm dép rơm Yamazaki Mayugoro bị bốc cháy và thiêu rụi cả vùng.
Các miếu thờ lẫn sách cổ văn đều bị cháy mất...
chuyện này được gọi là...
"Đại hỏa hoạn của Mayugoro".
- Ưm. - Ê~? Đặt cả tên cho nó sao?
Tội nghiệp tiệm Mayugoro ghê.
Nhờ vào đó, mà ta không biết ý nghĩa của các nghi lễ nữa, thứ còn lại chỉ là hình thức.
Dù chữ viết không còn nữa, nhưng ta không thể để truyền thống biến mất.
Đó là bổn phận quan trọng của đền Miyamizu nhà ta.
Đã nói rõ rồi nhưng thằng con ngu ngốc đó lại...
Mới từ bỏ Thần Chức của mình, bỏ nhà ra đi vẫn chưa đủ...
mà còn tham gia Chính trị? Không ra thể thống gì.
Giám đốc, uống thêm một chén đi.
Nhiệm kỳ này cũng mong được Giám đốc giúp đỡ rồi.
Cứ giao phó cho tôi.
Phiếu bầu từ Kadoiri và Sakagami đều sẽ thuộc về ông, không nhầm đâu.
- Anh với cô ấy thế nào rồi? - Đâu dễ như thế được.
Có mùi "mục nát" ở đây nhở.
Con nói gì thế?
Oy, đem vào thêm 2-3 chai rượu nữa đi.
Rồi rồi.
Katsuhiko, cuối tuần đến hiện trường phụ đi.
Để học cách dùng thuốc nổ đấy.
Ừm.
Trả lời đâu?
Ờ!
Hai chúng ta đúng là không thể chịu nổi nhỉ?
Đó không phải là Yotsuha-chan sao? Cao lớn rồi nhỉ?
Hai đứa cũng xinh đẹp như mẹ đấy chứ?
Yô~.
Yô~.
Nghe nói nó là rượu ngon nhất thế giới đấy.
Nhai cơm, sau đó nhổ ra, để nó lên men tự nhiên, rồi trở thành rượu.
Kuchikamizake.
Liệu thần linh có vui không nhỉ, với cách làm kinh như thế?
Tất nhiên là vui rồi.
Coi kìa, nhìn thử đi, Miyamizu đấy.
Khiếp, mình tuyệt đối không thể làm thế đâu!
Nhỏ dám làm thế trước mặt mọi người luôn nhỉ.
Không thể tin được luôn.
Onee-chan, phấn chấn lên đi mà.
No comments yet. Be the first to leave one.