처음 200줄입니다.
Quảng Đông, Phật Sơn là cái nôi võ thuật của vùng phía nam Trung Hoa.
Với danh tiếng của nó, đã lôi cuốn nhiều môn phái kéo đến.
Đó cũng là nơi trao đổi võ học. Ngày nay, Phật Sơn trở thành thành phố của võ thuật.
Năm 1935 - Phật Sơn, phố Võ Quán
Lại thêm một kẻ nữa đến giành chén cơm với chúng ta.
Được rồi, tập luyện thôi
Nhanh lên, chuẩn bị.
Một
Hai
Một... hai
Thiếu gia, có Liêu sư phụ đến tìm cậu.
Huynh đây là....
Tôi là sư phụ của Liêu gia quyền pháp
Vừa mới mở một võ đường ở Phật Sơn.
Chúc mừng! Chúc mừng!
Tôi nghe nói rằng Vịnh Xuân Quyền của huynh rất tuyệt.
Vì vậy tôi đến đây xin huynh chỉ giáo vài chiêu.
Một hôm khác được không?
Ngay bây giờ thì không tiện lắm
Vì tôi đã lỡ đến đây rồi...
... và chỉ tỉ thí thôi, không mất nhiều thời gian của huynh đâu.
Hãy đóng cửa lại và tỉ thí. Thắng hay bại sẽ không ai biết.
Vấn đề không phải là thắng hay bại, bây giờ tôi đang dùng bữa.
Vậy thì, tôi sẽ đợi huynh.
Liêu sư phụ,
ông đã ăn gì chưa?
Vậy lại đây ăn luôn.
Ông hút thuốc không?
Tôi không hút.
Đồ ăn hôm nay thế nào?
Ngon, ngon lắm.
Thế thì tốt.
Sẽ nhanh thôi.
Vương thúc, đừng dọn bàn vội. Hãy đóng cửa trước đã.
Liêu sư phụ
Xin mời.
Xin mời.
Huynh không sao chứ?
Tôi không sao. Tôi không sao.
Thêm lần nữa đi.
Vậy, tôi ra đòn đây.
Trúng!
Trúng! Trúng!
Cả hai trúng!
Cảm ơn huynh đã nhường tôi thắng, Liêu sư phụ.
Đa tạ huynh chỉ giáo. Tôi đã học hỏi được nhiều.
Tôi cũng thế. Tôi cũng thế.
Cuộc tỉ thí đóng cửa này... Diệp sư phụ.
Đừng lo, chuyện này không lộ ra đâu.
Đa tạ huynh rất nhiều.
Cáo từ.
Hãy bảo trọng.
Tôi không tiễn huynh nhé.
Chiêu "Thiên Đế phá tháp" của Diệp Vấn. Thêm 1 lần nữa, rồi chiêu "Bốn lạng đẩy ngàn cân"
... quăng Liêu gia rớt xuống đất như trời giáng.
Chiêu thức đó là của Thái Cực Quyền mà?
Nghe nói Diệp sư phụ luyện tập Vịnh Xuân Quyền, phải không?
Gì cũng được! Dù sao, Diệp sư phụ đã đẩy ngã ông ta chỉ bằng một tay.
Liêu sư phụ vẫn không chịu nhận thua.
Sau đó, Diệp Vấn hung dữ đuổi theo và đánh ông ta.
Nhưng Liêu sư phụ sau khi bị đánh vẫn chưa vừa ý.
Và dụng chiêu "Chó đói vồ phân" để đánh trả Diệp Vấn.
Loại trà xanh này rất tốt. Giá lại rẻ nữa
Cảm ơn quý khách.
- Tôi đi đây. - Bảo trọng nhé.
Tạm biệt. Hẹn gặp phu nhân lần sau.
Bình thúc thúc, ai để cái này ở đây vậy?
Là tiểu đệ của cậu đó.
Ban đầu tôi tưởng công phu của Liêu gia khá lắm. Nhưng ông ta còn chẳng có cơ hội ra đòn nữa.
Bị đánh như đầu heo vậy.
Nó cũng có phần trong trà quán này, mà cứ la cà và làm trò hề khắp nơi.
Thử hỏi làm sao nó trông coi nổi cái trà quán này chứ?
Xin chào.
Diệp ca.
Xin chào, Diệp sư phụ.
Anh Quân có ở đây không?
Huynh ấy đang đợi huynh trên gác.
A Quân, chờ tôi lâu chưa?
Cậu lúc nào cũng trễ.
Đệ bận mà!
Bận rộn chuyện gì nào?
Chắc vẫn như mọi khi chứ gì. Ăn cơm, uống rượu và luyện công.
Chuyện đó thì có gì bận rộn đâu?
Loại trà này thơm thật.
Tôi đang nói với cậu đó!
Gọi mấy món ăn đi.
Tôi có chuyện muốn bàn với cậu.
Ăn trước đi, nói chuyện sau.
Mới ra lò. Ăn thử đi!
Tôi nghe mọi người nói rằng, huynh đã song đấu với Liêu sư phụ,
và nhanh chóng đánh bại ông ta. Có thực như vậy không?
Ai nói với cậu như vậy, Lâm Võ Si?
Tiểu đệ của tôi.
Huynh phải nói sớm cho tôi biết chứ... Tôi từng định bái ông ấy làm sư phụ đấy.
Cậu đã bái sư hầu hết những sư phụ ở thị trấn này rồi mà.
Diệp huynh, là một cuộc tỉ thí kín phải không?
Bọn tôi còn có chuyện cần bàn. Cậu ra ngoài đi.
Vậy, tôi không làm phiền 2 vị nữa.
Xin chào sư phụ.
- Xin chào sư phụ. - Chào các con.
- Sư phụ. - Chào buổi sáng.
- Xin chào sư phụ. - Chào các con.
Sư phụ, có người nói thầy đã bị Diệp Vấn đánh bại.
Giờ thì mọi người ở Phật Sơn đều biết chuyện này rồi.
Thật vô lý, kẻ nào đã nói?
Sa Đan Viên ở trà quán.
Giá cả hàng hoá ở Phật Sơn đã tăng lên.
Thế thì sao nào?
Tức là, kinh tế của Phật Sơn đang rất tốt.
Mọi người đều có thu nhập đủ chi tiêu.
Thật à?
Hãy nghĩ thử đi! Quần áo, thức ăn, chỗ ở, đi lại. Quần áo phải đặt lên hàng đầu.
Trong tương lai, nhu cầu về vải vóc sẽ rất lớn.
Đó là lý do tôi muốn có 1 xưởng sợi, để sau đó cung cấp tiếp cho xưởng vải.
Tôi muốn cậu hùn vốn với tôi.
Tôi không phù hợp với việc kinh doanh.
Không sao, tôi phù hợp.
Tôi cũng không quá cần tiền.
Ai là Sa Đan Viên? Ra đây ngay đi!
Tôi đây.
- Cậu là kẻ nói bậy làm hỏng thanh danh tôi. - Sư phụ!
Hôm nay, tôi phải dạy cho cậu một bài học.
Sư phụ! Sư phụ!
Nó là tiểu đệ của tôi. Có gì từ từ nói đi.
Đừng quá tức giận mà sư phụ.
Tiểu đệ của cậu... hắn nói bậy làm hủy hoại thanh danh tôi.
Nói là tôi đã thua Diệp Vấn trong trận tỉ thí.
Nói xem, tôi còn mặt mũi nào ở phố Võ Quán này nữa chứ?
Làm sao tôi có thể mở võ đường và nhận môn sinh đây?
Sư phụ! Xin lỗi ông ấy ngay!
Tôi đâu có nói sai. Tôi chỉ nói đúng sự thật thôi.
- Cậu nói bậy. - Sư phụ!
Diệp Vấn đang ở trên gác. Nếu ông có gan thì lên gặp ông ta đi!
Dám không! Đi!
Sư phụ, nguôi giận đi, nguôi giận đi.
Sư phụ! Sư phụ!
Đừng tức giận quá. Sư phụ.
Diệp sư phụ, tôi nói sai sao?
Sư phụ! Sư phụ!
Xin hãy nói với mọi người,
... rằng ông đã đấu với Liêu sư phụ và đã đánh bại ông ta.
Diệp sư phụ,
ông phải trả lại sự trong sạch cho tôi.
Vẫn còn nói dối sao!? Còn làm phiền Diệp đại ca nữa!
Đệ không nói dối.
Khi đệ lấy lại cái diều, đệ đã thấy họ đang đánh nhau.
Thật tình cờ là diều của đệ hỏng và rơi vào vườn của Diệp đại ca.
Thật tình cờ là đệ thấy Liêu sư phụ và Diệp đại ca quyết đấu.
Không có quá nhiều tình cờ như vậy đâu!
Đúng thế, hoàn toàn là tình cờ mà.
Kể cả là sự thật, đệ cũng không nên kể lung tung cho mọi người như vậy.
Có những chuyện mà người ta không thể thừa nhận.
Nếu là sự thật thì người ta sợ gì mà không dám thừa nhận.
Nếu một người thừa nhận thì người kia sẽ bị mất mặt.
Mất mặt gì chứ? Làm sao đệ biết được?
Như thế này gọi là "Mất mặt" đấy.
Lâm Võ Si, không cần phải làm vậy đâu.
Mọi người đang cười gì vậy? Đừng làm như tôi không có ở đây!
Thưa sếp, chuyện nhỏ thôi mà.
Chuyện nhỏ là thế nào?
- Mọi người giải tán đi... - Đứng lại!
Thưa ngài, chuyện nhỏ thôi mà.
Tôi thấy hết. Để tôi nói cho các anh biết,
... bất kỳ ai làm loạn trong địa hạt của tôi, tôi sẽ tống giam kẻ đó.
Tôi không đến đây để gây rối.
Chỉ là có kẻ bôi nhọ thanh danh của tôi. Tôi chỉ đòi lại công bằng.
Công bằng cái gì? Tôi chính là công bằng đây.
Đám lười nhác các người, suốt ngày chỉ giỏi đánh nhau.
Đang là thời đại nào rồi?
Vẫn còn dùng nắm đấm!
Đánh với vũ khí đi.
Súng này! Súng này! Có biết không?!
Ngài cũng nên biết, thanh tra Lý...
Những người luyện võ bọn tôi có nhiều năng lượng
và đôi khi có hơi lớn tiếng...
Nhưng ăn to nói lớn không có nghĩa là chúng tôi thiếu tư cách.
Thực sự chúng tôi là những người văn hóa. Không cần rút súng vì việc nhỏ nhặt này.
Xin để cho tôi chút thể diện.
Lâm Võ Si, tiếp đãi thanh tra Lý. Tất cả tôi chịu.
Được. Thanh tra Lý, xin mời đi lối này.
Các người nhìn gì? Cút đi.
Đừng nhìn nữa! Mọi người giải tán đi.
Thanh tra Lý, xin mời.
Liêu sư phụ.
Bảo trọng.
Sao cậu phải bí mật thế?
Đệ thực sự không phù hợp với việc làm ăn.
Hãy nhận tiền và mở nhà máy đi. Khi nào huynh có lãi thì trả cho đệ.
Tôi không thể trả cho cậu sớm được.
Trả lúc nào cũng được mà.
Hãy giúp tôi một chuyện nhé. Nhận con tôi làm đồ đệ được không.
Có rất nhiều sư phụ ở phố Võ Quán. Cứ hỏi 1 trong số họ đi là được thôi.
Võ công của họ không thể bằng cậu được.
Ngang nhau thôi mà.
Diệp đại ca.
Lâm Võ Si đấy à?
Anh Quân.
Diệp ca, em vừa học được vài chiêu mới, đại ca giúp em thử chiêu chứ?
Cậu rảnh thật! Đã tìm thấy tiểu đệ của cậu chưa?
Đừng lo cho nó.
No comments yet. Be the first to leave one.