처음 200줄입니다.
A Tỳ địa ngục còn gọi là Vô Gián Địa Ngục,
là nơi không bị khống chế bởi không gian, thời gian,
nơi kẻ đại ác sẽ chịu báo ứng đời đời.
THỜI GIAN VÔ TẬN
THỜI GIAN
Tôi vẫn nhớ lần đầu bắt người.
Đó là ngày 12 tháng 12 năm 1980.
Tôi và đồng nghiệp đang tuần tra trên đường Hà Nội.
Chúng tôi được thông báo có chuyện không hay xảy ra ở New World Centre.
Chúng tôi nhanh chóng đến đó.
Lúc đó đang xảy ra một vụ thanh toán băng đảng.
Khoảng 15 tên đã bị hạ.
Máu me đầy đường.
Có một bàn tay đứt lìa, vẫn còn cầm con dao.
Anh đồng nghiệp bảo tôi rút súng ra.
Tôi là lính mới nên cứ làm theo lời anh ấy.
Nhưng trước khi tôi mở được bao súng, thì anh đồng nghiệp đã gục ngã.
Một thằng nhóc đâm cây sắt vào bụng anh ấy.
Máu không ngừng chảy ra từ cây sắt.
Tôi không nghĩ được gì.
Chỉ đơn giản là xả cả sáu viên đạn vào thằng nhóc đó!
Không nhớ nó lãnh bao nhiêu năm tù.
Nhưng hai năm trước, tôi gặp lại nó,
ăn mặc bảnh bao, đang uống rượu với một vài người.
Đám người đó đều là đàn em của Nghê Khôn.
Giết người phóng hỏa thì sống giàu sang, Xây cầu, sửa đường thì lại chết mất xác.
Giờ tôi không nhớ mặt đồng nghiệp đó nữa.
Tôi hối tiếc,
vì sáu viên đạn năm xưa không ghim vào đầu thằng nhóc đó.
Thế giới không nên như thế này.
Không nên như thế đâu, Sâm.
Ở Tiêm Sa Chủy bao lâu rồi?
Gần hai năm rồi.
Biết sao tôi không bắt anh không?
Vì tôi đẹp trai!
Có lẽ vậy.
Vì tôi nghĩ anh là người tử tế.
Để anh quản lý khu Tiêm Sa Chủy vẫn được hơn..
Quên đi.
Anh có sáu viên đạn mà không xử được một thằng nhóc.
Thế mới là người tử tế.
Không phải thế đâu.
Tôi không muốn là người tử tế nữa.
Anh Khôn đã cho tôi mọi thứ, kể cả cái mạng này.
Nếu tôi phản anh ấy,
tôi còn có phải là người không?
- Tôi biết anh sẽ nói thế. - Sự thật là thế!
Danh dự không có nghĩa lý gì với nhà họ Nghê đâu.
Sư phụ tôi hay nói,
"Luôn có nhân quả báo ứng".
Ai biết đời anh và tôi sẽ kết thúc thế nào?
Đến lúc làm việc rồi!
Sớm thế này à?
- Tôi phải ăn, lính của tôi cũng vậy. - Lấy cả hộp đi.
- Không sao. Anh ăn đi. - Cứ để đó. Đi đi!
Đủ rồi.
Này!
Muốn đi cửa sau không?
Đâu có luật nào cấm tâm tình với cớm.
Tôi sẽ đi cửa trước. Quen thế rồi.
Đường Bảo Lặc!
Đường Bảo Lặc.
SỞ CẢNH SÁT TÂY CỬU LONG
CÂU LẠC BỘ CA KỊCH HƯƠNG GIANG
HỒNG KÔNG HIỆP HỘI VÕ THUẬT TRUNG HOA
Chú Khôn có đây không?
Chú Khôn! Có người tìm chú!
Tạm biệt, Mary.
Người ta nói
món đồ cổ Mỹ này có âm cao ngọt ngào, âm trung rõ ràng và âm trầm mạnh mẽ.
Thật nhảm nhí!
Giá 180.000! Ở Hồng Kông, ai mua nổi?
Ngồi đi.
Chỉ khoảng 10.000 người có khả năng mua.
Sâm yêu cầu cậu trà trộn vào lực lượng cảnh sát.
Cậu không muốn, tôi có thể nói chuyện với anh ấy.
Dù sao cậu cũng là người của tôi.
Không sao.
Chắc chứ?
Chắc chắn.
Đưa tôi cái túi đó.
Chị Mary.
Gần đây thấy cậu cứ lờ đờ. Tôi nghĩ cậu sợ không muốn làm.
Ở yên ở Đồn Môn cho đến khi mọi chuyện lắng xuống.
Giữ sức khỏe chuẩn bị cho học kỳ mới ở Học viện.
Số tiền tôi đưa cậu, xài cho khôn khéo.
Thích bài hát không?
Thích.
Tặng cậu đó.
Nghe bằng dàn âm thanh khác có khi không hay bằng.
Kiếm được tiền, tôi sẽ mua cho cậu một cái tốt hơn.
Sao? Không thích à?
Không phải vậy.
- Đồng hồ này anh Sâm tặng chị à? - Không phải việc của cậu.
Chuyện tối nay,
chỉ có cậu và tôi biết
Tôi không muốn anh Sâm biết.
Sao vậy?
Phụ nữ rất đơn giản.
Đàn ông mà đối tốt với tôi,
chuyện gì tôi cũng làm.
Giờ về nhà đi.
Tối nay tôi rất bận.
Chuyện thường thôi. Xã hội đen mà, mày xử tao hoặc tao xử mày.
Sư phụ nói hôm nay tao sẽ gặp họa đổ máu.
Thì sao chứ? Các đàn anh đánh giá tao rất cao.
Họ cứ hỏi, "Anh Cường, hôm nay có xe Mercedes không?"
Tao nói, "Tất nhiên có". Và tao ở đây!
Nếu không, tao sẽ không ở đây với mày.
Mà tay đang ôm các em gái Đại Lục, ăn bánh mì nướng kiểu Pháp. Cá luôn đó!
Này, có thuốc lá không?
Tao không hút thuốc.
Thôi bỏ đi. Xe của em không sao.
Thấy chưa? Cô ấy nói không sao mà.
Không sao đâu. Nhìn mày kìa.
Ăn mặc bảnh bao. Mày đâu muốn gặp rắc rối chứ hả?
Nhìn tao này. Bị mày dần tơi tả.
Mày nghĩ thẩm phán sẽ tin ai? Nghĩ cho kỹ đi.
Cá là tụi mày chưa từng đến Đông Tiêm Sa Chủy hả?
Biết tao là ai không? Là Cường đó!
Đệ tử ruột của Hàn Sâm. Cánh tay phải của Del Piero.
Gặp tụi mày ở đâu là tao đánh ở đó. Cứ tin thế đi.
Ê.
Anh cảnh sát à, gọi xe cấp cứu đi. Nhìn máu me đầm đìa nè!
Bảo họ mang 500cc máu loại O. Loại hiếm đó!
Im đi! Về đồn cảnh sát rồi phân bua.
- Sao tôi phải về đồn? - Đưa hắn đi.
Này, sếp à.
Tôi chỉ trộm xe thôi mà.
- Tôi làm gì mà bị giải về đồn? - Im đi!
Có biết mình chỉ là học viên cảnh sát không?
Năm nay phải được khen thưởng.
Đừng để Hiệu trưởng Diệp biết.
Mừng sinh nhật, anh Diệp.
Có gì mà vui chứ.
Mười năm ở Học viện, đúng là địa ngục trần gian.
Anh còn đưa được tôi ra. Vụ của anh là dĩ vãng xa xưa rồi.
Nói Ủy viên đưa anh ra đi.
Dù Ủy viên giờ là người Trung Quốc.
Phải đợi sáu năm nữa mới đến lúc chuyển giao.
Lúc đó thì tôi 48 tuổi rồi.
Ở đây còn đào tạo được vài cảnh sát tốt.
Sau 1997, thế giới là của anh.
Này, 27149! Cạn ly!
Nhân này.
Nó cứ reo miết, sao không gọi lại? Bạn gái à?
- Chúc mừng sếp! - Cạn ly!
Để tôi yên! Chả liên quan đến tôi. Tôi không muốn biết gì cả. Đi đi!
Này!
La Kế.
Muốn gì?
Cha tôi vừa qua đời.
Ông ấy muốn khi ông ấy có bề gì thì các con sẽ được biết.
Xin lỗi đã làm phiền!
Đừng xem tivi nữa! Ăn đi đã, Hắc Quỷ!
Không biết họ có điều tra được gì về cái chết của lão Khôn chưa.
Anh điều tra được gì chưa?
Tôi nhiều chuyện mà, tôi điều tra được gì, là kể mấy anh nghe liền.
Hỏi Quốc Hoa và Gandhi kìa.
Chết tiệt. Khi lão Khôn chết, tôi đang ở Macao. Ai cũng biết!
Cá là mấy thằng con lão ấy nghĩ là tôi làm.
Tôi không sợ gì cả.
Thằng con cả là bác sĩ. Thằng út thì vắt mũi chưa sạch.
Đứa con gái đã lấy chồng. Chỉ còn thằng giữa quán xuyến mọi việc.
Nếu tụi nó làm láo, tôi sẽ cho tụi nó một bài học.
Không bảo vệ được chú Khôn, là lỗi của tụi em.
Chú Ba, đủ rồi.
Cha thường nói,
"Ở đời, việc gì cũng có vay có trả".
Nó cũng đã xảy ra muộn hơn dự kiến rồi.
Quốc Hoa, Văn Chủng, Hắc Quỷ và Gandhi. Đoán xem bốn người đó đang nghĩ gì.
Cảm ơn. Cảm ơn mọi người!
Chị ơi, mẹ sao rồi?
Mẹ vẫn ổn, đang ngủ.
Mẹ bảo mua vài gói thuốc lá mang đến nhà quàn cho cha.
Em sẽ làm.
Này.
Đội B, theo dõi đường Đức Thành.
Đội C, canh ở đường Austin chỗ lối ra tòa nhà công ty tài chính đó.
Nó có hai lối ra.
Một ở đường Đức Thành, một ở đường Austin…
Xin lỗi.
A lô?
Chuyện lớn thế này, sao không báo tôi?
Vừa xảy ra là tôi đã báo mọi người ngay rồi.
Tụi đàn em của Khôn không để yên đâu. Tối nay sẽ có chuyện cho coi.
Đã là ngày 14 rồi.
Ngày 14. Đến lúc nộp tiền cho nhà họ Nghê rồi.
Tôi nhỏ nhất ở đây, để tôi chơi ngông một lần.
Từ tháng này, tôi sẽ không nộp tiền cho Khôn nữa.
Ba người nghĩ sao?
Cạn ly.
- Cạn ly - Đừng nói nhảm nữa.
- Thanh tra Huỳnh. - Gì thế?
Làm gì trước nhà Quốc Hoa thế?
- Không tiện nói bữa nay. - Định làm gì à?
- Được. Lần sau nhé? - Này.
Dịp gì mà ăn nhậu vậy?
Nào. Tôi ngồi chỗ nào đây?
Nếu anh đến để ăn thì xin mời.
No comments yet. Be the first to leave one.