처음 200줄입니다.
THEBES - Năm 3067 trước công nguyên.
5000 năm trước.
Một chiến binh lừng danh có biệt hiệu Vua Bò cạp
đã dẫn một đạo quân hùng mạnh vào một chiến dịch
chinh phục thế giới đã biết.
Sau một cuộc chinh phạt bạo tàn kéo dài 7 năm,
Vua Bò cạp và quân đội của ông ta đại bại
và rút sâu vào sa mạc Ahm Shere.
Từng người một, họ chết dần dưới ánh mặt trời thiêu đốt
cho đến khi chỉ còn người chiến binh vĩ đại sống sót.
Gần kề cái chết,
Vua Bò cạp khẩn cầu một thỏa hiệp với thần bóng tối Anubis
rằng nếu thần Anubis tha mạng
và cho phép anh ta chinh phục kẻ thù,
thì anh ta sẽ hiến dâng linh hồn của mình.
Anubis nhận thỏa hiệp đó và tha mạng cho anh ta.
Ốc đảo Ahm Shere.
Anubis giao cho Vua Bò cạp quyền chỉ huy âm binh của mình,
và như một trận lụt, họ cuốn trôi tất cả những gì trên đường đi của họ.
Khi mọi việc của anh ta đã hoàn thành, thần Anubis buộc Vua Bò cạp
phải phục vụ cho ông ta vĩnh viễn.
Âm binh của thần trở về với cát bụi mà từ đó họ đã đi lên,
nơi mà họ vẫn lặng lẽ chờ đợi,
để được triệu hồi lần nữa.
Ai cập - 1933.
Alex?
Cha tưởng là gì, một xác ướp sống lại hả?
Cha sẽ kể con nghe mấy chuyện đó sau.
Con xuống đây làm gì? Cha đã bảo con chờ ở trên đền mà.
- Nhưng con thấy... - Không "nhưng" gì hết.
Ở dưới này nguy hiểm lắm, Alex .
- Nhưng mà con đã thấy hình xăm của cha. - Con nói gì?
Trên tường ở cổng vào có y như thế này này.
Có kim tự tháp, con mắt và hai vua, và có đủ mọi thứ.
- Chắc không? - Chắc.
Được, ta sẽ trở lên xem hình đó trong một phút nữa.
Trong lúc đó, hãy lên kia chờ cha mẹ.
Nhưng mà...
Không, lấy đồ của con và quay lên đền thờ ngay đi.
- Đi đi. - Rồi... con sẽ làm gì?
Cha đâu biết. Làm gì để cha bất ngờ đi.
- Làm cái bẫy chuột khác tốt hơn. - Vâng.
Trong khi mẹ con khám phá thêm một hầm mộ mới.
Đi chỗ khác.
- Đó là rắn độc, em biết không? - Chỉ khi nào nó cắn thôi.
- Chuyện gì ban nãy vậy? - Không có gì.
Alex nó muốn khoe anh cái gì đó.
Anh thề,
thằng nhóc đó càng ngày càng giống em đấy.
Sao, ý anh nói là xinh đẹp, dịu dàng và hấp dẫn đó hả?
Không phải, nó làm anh phát khùng.
Mình làm đến đâu rồi?
Búa và đục.
- Thôi được rồi, làm theo cách của anh đi. - Cảm ơn em.
Từ khi em mơ giấc mộng đó, em chỉ nghĩ đến chỗ này.
Từ khi em mơ giấc mộng đó, anh chẳng ngủ thẳng giấc được đêm nào.
Em có cảm giác là em đã đến đây rồi.
- Em biết em đã từng đến đây. - Evy, chưa một ai từng đến đây.
Ít nhất là trong 3000 năm qua. Trừ những người này.
Vì sao cái gì em cũng biết chính xác như thế.
Vào đi.
Cốc cốc! Có ai ở nhà không?
Hai thằng đi một vòng kiểm tra đi, xem có gì không.
Tao sẽ đi tìm bọn O'Connells.
Nếu em quơ đuốc nhanh một tí, có khi em viết được tên mình đó.
Em vừa có một ảo giác.
Đó là... như trong giấc mơ của em, nhưng mà thật hơn.
Y như em đã ở đây từ thời xa xưa nào đó.
Vậy nếu em từng ở đây, hãy chỉ anh cách mở cửa đi?
Cầm giúp em với.
- Giờ em bất đầu làm anh sợ đấy. - Em cũng bắt đầu sợ em rồi đây.
Gì thế này, nhìn cái mớ rác này xem?
Bọn Ai cập chẳng bao giờ để lại manh mối gì. Toàn vải bông với đồ vớ vẩn.
Nhìn mà xem.
Một đám đồ gốm rẻ tiền. Rác rưởi cổ đại.
- Jacques, có gì đó đập vào đầu tôi. - Im đi, Spivey. Chỗ này bị nguyền rủa đấy.
Đừng đánh thức các thần linh.
Đó là dấu hiệu Vua Bò cạp.
Nghe nói chỉ là huyền thoại mà thôi.
Không... chưa từng có vết tích gì về ông ta.
Không vết tích, không chứng cứ...
Có lẽ họ không muốn có ai tìm thấy ông ta.
Mở cái này ra xem sao.
Evy, anh có linh cảm không tốt về cái này.
Chỉ là một cái rương thôi mà. Mở rương không bao giờ có hại.
Đúng vậy, đọc sách cũng đâu có hại gì nhỉ?
- Em nhớ lúc đó không? - Chúng ta có thể ngừng chuyện đó không.
Vừa nhớ ra, anh là lý do ta ở đây.
Một lần thôi.
Toàn rác rưởi với giẻ rách.
Chỉ nửa chỗ này...
Trời, đau quá.
Công nương, làm theo cách của em đi.
Vòng tay của thần Anubis.
Để đó cho tao.
Ôi trời ơi.
Hơi trễ rồi phải không?
- Bỏ vào túi của anh đi. - Anh có ý hay hơn. Bỏ nó lại đi.
- Em nghĩ giờ thì muộn rồi. - Trên hộp ghi gì?
''Kẻ nào lấy vòng tay này, sẽ được uống nước sông Nile''.
Nghe tệ rồi đấy.
Jaccque's sẽ cho mày biết tay. Cứ chờ đó đi con.
- Coi nào, coi nào. - Spivey! Jacques!
- Phắn khỏi đây mau! - Chuồn đi.
Xuống đi.
Ui choa.
Tệ quá rồi, Evy!
- Mình từng ở tình huống tệ vậy mà. - Lần này tệ nhất.
Bố, mẹ, để con giải thích.
HAMUNAPTRA Thành phố của người chết.
Sách của người chết cho ta sự sống.
Và sách của người sống...
Lấy đi sự sống.
Tôi tưởng đó là việc của tôi chứ.
Ta đã đến gần đích rồi.
Có tìm được chưa?
Ta đã đến rất gần đích.
Chúng ta tìm ra ông ta rồi.
Ta đã tìm ra ông ta.
Tránh đường ra!
Imhotep. Chính là ông ấy. Là Imhotep.
Giờ ta phải hồi sinh những kẻ hầu hạ ông ta.
Tránh đường ra.
Tránh đường ra, không tao bắn chết hết bây giờ.
Nói thật đấy. Anh ta đã từng bắn rồi đó.
- Đưa cho tôi. - Đã lỡ cơ hội rồi.
Chúng ta cần chiếc vòng đó.
Và ta cần trước khi nó bật mở.
Thôi đủ rồi.
Hafez thân mến, tôi đã nói lẽ ra nên để tôi lo vụ này.
Tôi không muốn quá khứ của cô làm ảnh hưởng đến công việc.
Chúng tôi biết nó ở đâu. Để đó chúng tôi lo.
Không, chúng tôi sẽ lo việc này.
Bây giờ có việc khác cho các anh đây.
- Vòng tay đang ở đâu? - Nó đang trên đường về London đấy.
Vậy London là nơi ta phải đến.
Em nghĩ chiếc vòng là thứ hướng dẫn ta đến ốc đảo Ahm Shere mất tích.
Evy, anh biết em đang nghĩ gì, và câu trả lời là không.
Chúng ta chỉ vừa về nhà thôi mà.
Thế mới đáng nói. Hành lý đã sẵn sàng còn gì.
Sao em không cho anh một lý do chính đáng nào nhỉ.
Chỉ là một ốc đảo thôi mà.
Tuyệt đẹp, thú vị...
lãng mạn...
là ốc đảo đấy.
Bãi cát trắng trải dài, và những hàng cọ,
làn nước trong xanh mát lạnh và...
Ta có vài ly đồ uống lớn với mấy cái ô nhỏ cắm trên đó.
- Nghe hay quá. - Nghe quá hay.
Còn hàm ý gì nữa không?
Đó là nơi ẩn nấp âm binh của thần Anubis.
Thấy chưa? Anh biết ngay có hàm ý mà. Luôn luôn có một hàm ý.
Để anh đoán. Chúng được tay Vua Bò cạp đó dẫn đầu.
Đúng thế, cứ mỗi 5.000 năm là ông ta lại sống lại.
Đúng rồi, và nếu không ai giết được ông ta,
- thì ông ta sẽ tiêu diệt thế giới chứ gì? - Sao anh biết?
Anh đâu có biết. Câu chuyện nào chả như vậy.
Chuyến khám phá cuối cùng được biết đến
để tới Ahm Shere do Ramses IV điều động
cách đây đã 3.000 năm.
Ông ta điều 1.000 người đi, và không một ai trong số họ trở về.
- Sao anh biết? - Anh không biết, nhưng câu chuyện nào chả vậy.
- Em có nhắc đến kim tự tháp vàng không? - Hai lần.
Alexander đại đế từng điều quân đoàn đi tìm kiếm nơi ấy.
- Tốt cho ông ta. - Caesar cũng vậy.
- Ừ, nhìn xem sự nghiệp ông ta thế nào kìa. - Và Napoleon.
Ta thông minh hơn Napoleon. Và chiều cao cũng hơn nữa.
- Chính như vậy mà ta sẽ tìm ra. - Vì ta cao hơn à?
- Em yêu anh cũng là vì thế đó. - Em giỏi nhỉ.
Mẹ ơi.
Con phải làm gì với cái rương này đây?
Thứ chết tiện này phải nặng đến cả tấn.
Alex, ăn nói thế đó hả.
Nó nặng quá mẹ ạ.
Huh?
Evy, giấc mơ kỳ lạ đầu tiên của em cách đây sáu tuần phải không?
Chắc là thế. Nhưng mà việc ấy có liên quan gì đến đây?
Nó đúng vào đầu năm lịch Ai cập.
Phải rồi, trùng hợp quá nhỉ.
Có thể. Anh chỉ muốn nói là, phải hết sức cẩn thận.
Ố ồ.
Nếu có việc gì xảy ra, anh sẽ không thể tha thứ cho mình.
Em và Alex là hai điều quan trọng duy nhất đối với anh.
À...
các học giả Bembridge đang khẩn cầu em
điều hành Bảo tàng Anh.
Ui... ui chao.
Giời ạ, làm sao để tháo cái này ra đây.
Hôm nay anh đã hôn em chưa nhỉ?
Em rất ghét khi anh làm như thế đấy.
- Tại sao? - Vì việc ấy khiến em đồng ý mọi thứ.
Thật à?
Những thứ đó không phải là của em.
Jonathan.
Alex, ráng ngoan năm phút nữa nhé.
Vâng ạ.
- Con có vui khi về nhà không? - Chưa bao giờ vui như thế.
Năm nay là năm của bò cạp.
- Tuyệt quá. - Mẹ nghĩ con sẽ thích.
Thế là anh tiêu diệt xác ướp và đám tay chân, rồi lấy đi vương trượng của nó.
No comments yet. Be the first to leave one.