처음 200줄입니다.
MÓN ĐỒ NỘI THẤT
Trời đã mưa suốt một tháng.
Toàn bộ Tokyo chìm trong đại hồng thủy.
Thiệt hại lên đến hàng tỷ yên,
hàng triệu người đã chết hoặc mất tích.
Những người sống sót
đều đột biến thành loài lưỡng cư dị dạng,
có khả năng thích ứng nhanh nhạy với sự biến đổi của môi trường.
Chúng ta sẽ chết.
Không, chúng ta sẽ đột biến.
Không thể sinh con được!
Thử tưởng tượng xem con chúng ta sẽ như thế nào.
Không, thực ra thì,
phần quyến rũ nhất chính là vụ đột biến ấy.
Thế mới nói giống loài ấy thật siêu việt
xét từ góc nhìn tiến hóa.
- Alo? - Hiroko?
- Các cậu lạc đường à? - Không, không phải,
bọn tớ đang tắc đường.
- Các cậu đang ở đâu? - Bây giờ á...
Bọn tớ vừa đi qua khu Shinsencho.
Thế thì sắp tới rồi đó.
Ừm, tớ gọi lại sau nhé.
Ừm, tạm biệt.
Chúng ta có đang đi đúng đường không?
Anh xem bản đồ đi.
Xin lỗi. Xin lỗi nhé.
Bọn tớ tới đấy rồi thì phải.
Thật á?
Ở đâu thế? Xe cậu màu gì?
Ừm...
Màu bạc.
Hiệu Honda.
Thực ra là màu xám thì đúng hơn.
Tớ cầm ô đỏ.
Ô đỏ?
Xoay một vòng đi.
Ừm.
Tớ đang xoay đây. Cậu nhìn thấy không?
Cậu nhảy lên đi.
Nhảy?
Được rồi...
Nhảy lò cò đi.
- Akemi! - Hiroko!
Khăn khô này.
Cảm ơn cậu.
Ở Tokyo,
cậu làm ở công ty càng lớn,
thì căn hộ của cậu càng nhỏ.
Cậu nên làm cho một công ty nhỏ hơn.
Thực ra, công ty của tớ cũng khá nhỏ.
- Chỗ này đẹp đấy. - Thật sao?
Cậu vẫn giữ Saburo à?
Saburo bé nhỏ!
Đêm nay mưa nên xe của hai cậu cứ để đó được.
Nhưng sau đó thì không.
Ở đằng kia có một cửa hàng điện tử.
Hãy đổ xe ở đó. Chỗ ấy cũng đóng cửa một thời gian rồi.
Shimizu Akemi
Bây giờ hãy tìm hiểu xem họ đang làm gì nhé.
Akira, bạn đang làm nghề gì?
Ừm... tôi là đạo diễn phim.
Anh ấy đang đi quảng bá cho bộ phim mới nhất của mình.
Bộ phim kể về...
Hãy đến xem phim nhé!
Đây này.
Nhưng đây là...
Rạp phim con heo mà.
Rạp chiếu xịn đấy!
Tối và yên tĩnh.
Đáng ra anh không nên cắt cảnh làm tình của em!
Cậu đóng phim kiểu vậy á?
Không, đùa thôi.
Tớ có một vai cho Hiroko, nhưng em ấy không chịu.
Phí thế. Cậu chẳng có đam mê gì cả.
Đúng vậy! Đó là vấn đề đấy.
Sao lại có người từ bỏ cơ hội trở thành ngôi sao chứ?
Tớ không thích giọng của mình.
Nghe thế này này.
Tớ muốn xem phim đó quá.
Thật sao?
Bây giờ luôn không?
- Tớ có mang đĩa phim theo. - Cậu ấy có vẻ mệt.
Xem luôn đi. Nội dung không quá hàn lâm đúng không?
Trong tương lai sẽ còn có nhiều sinh vật sống khác.
Giả sử chúng ta không tự diệt chính mình trước,
chúng ta có thể sống ở rìa của Hệ mặt trời.
Trong cái vô hạn của những linh hồn sẽ được sinh ra,
không có gì lạ nếu một trong số đó tôi tái sinh.
Xin lỗi nhé.
Sáng mai tớ phải dậy sớm.
Cậu giúp tớ được không?
Tớ thích phần tớ đã xem.
Cậu có thể thay đồ trong nhà tắm.
Hiroko, cậu kéo phần này nhé?
Thông cảm nhé. Chỗ này chật chội quá.
Không sao.
"Một người lính giỏi phải biết nằm gai nếm mật", đúng không?
"Phải chịu đựng những điều không thể chịu được..."
Thôi đi, đồ hâm!
Nhưng mà, bọn tớ thực sự cảm kích đấy.
Mai bọn tớ sẽ đi tìm nhà trọ.
Bạn trai tớ sẽ ngủ lại vào Chủ Nhật tới. Anh ấy lái xe từ Nagoya đến đây.
Chú của anh ấy làm trong ngành quảng cáo.
Hay là tớ rủ anh ấy tới xem phim nhé?
Cậu nghĩ anh ấy sẽ đi từ Nagoya tới sao?
Đừng hòng! Đấy là chỗ của em.
Ông chú thì sống ở Tokyo.
Tớ tắt đèn nhé.
Vất vả với bộ phim của anh quá!
Ba, hai, một...
Ngủ ngon nhé!
Ngày mai nhớ đỗ xe chỗ khác nhé.
Tiền phạt cao lắm đấy.
May là trời mưa.
Đừng quên cái xe nhé.
Xem này.
Để đến thứ Sáu vẫn được.
Quán nghỉ đến thứ Sáu, ngày 16 tháng 11.
Anh làm gì vậy? Nếu không trả tiền xe sẽ bị kéo đi đó.
Chín chắn lên nào.
Trông chừng nhé. Em mở két đây.
Đã rõ!
Không được phạm sai lầm. Ngân sách của bọn mình eo hẹp lắm.
Để thuê nhà...
Giả sử tiền thuê là 30 ngàn...
Cần phải cọc trước...
2 tháng tiền nhà.
Vậy là sẽ cần...
Cần đóng trước 400 ngàn yên.
Chỗ này thích hợp cho những cặp đôi trẻ đó.
Ai đấy? Bỏ tôi ra!
Những cặp đôi trẻ rất thích chỗ đó!
Em có thích quang cảnh bên ngoài không?
Con mèo chết đẹp đó.
Mùi gì hôi thế!
Em không thể sống trong cái ổ đó được.
Nhà Akemi hết xà phòng rồi.
Anh nghĩ đó là khách sạn chắc?
Anh không có ý đó.
Anh xin lỗi. Hãy đi mua xà phòng tắm nhé.
Em sao thế? Giận à?
Không có gì.
Thôi nào, sao vậy?
Anh nói em không có đam mê.
Sao?
Hôm qua. Anh nói em không có đam mê.
Anh nói vậy sao?
Không đúng. Em thích nhiếp ảnh và hội họa,
em có chứng chỉ chèo thuyền,
em cũng đọc nhiều sách nữa.
Nhưng đó là sở thích. Không giống với tham vọng hay ước mơ.
Có gì khác nhau chứ?
Em phải
định nghĩa được em là ai bằng những việc em làm.
Những điều em thích định nghĩa con người em.
Cái đó không khiến em sâu sắc hơn sao?
Em cần phải làm chuyện đó tốt hơn những người khác.
Em không phục.
Này.
Mấy ngôi nhà này lạ quá.
Không có sự tiếp xúc vật lý giữa hay căn nhà.
Anh toàn nói mấy thứ cao siêu
để lảng tránh việc nói chuyện.
Hàng đêm, những hồn ma
chui ra chui vào từ những khe hở này,
lang thang trong thành phố...
Chúng lang thang trong thành phố,
dọa người ta chết khiếp.
Chính quyền đã bịt những khe hở đó bằng bê tông,
nhưng những căn nhà cứ tự tách ra,
để những âm hồn chui ra ngoài.
Anh có thể viết thành truyện.
Thôi được rồi, có chuyện gì thế?
Nói đi anh nghe.
Anh đã sẵn sàng cho những cuộc hội thoại sướt mướt...
với cả hồi tưởng và đoạn cao trào...
Anh có còn lắng nghe nữa đâu.
Anh mới là người "sướt mướt"!
Anh nghe nè.
Chúng ta trò chuyện rất nhiều mà.
Không phải thế!
Có lẽ anh nói đúng.
Em đang không biết mình làm gì ở đây.
Bây giờ á?
Không, nói chung ấy.
Em nghĩ nhiều quá.
Khiếu hài hước của em đâu rồi?
Có hai con rắn độc.
Một con nói với con kia,
"Bọn mình là rắn độc đúng không?"
Con kia trả lời rằng,
"Đương nhiên. Sao cậu lại hỏi thế?"
Con rắn kia nói,
"Tại tớ mới cắn vào lưỡi mình."
Tuyển việc làm thêm: Đóng gói quà.
Việc làm thêm này.
Bọn mình có thể làm ở đây.
Đừng, lương thấp quá!
Làm hai tuần mới đủ tiền đỗ xe!
No comments yet. Be the first to leave one.