처음 200줄입니다.
NGƯỜI NHỆN Phần 3
Là tôi, Peter Parker đây. Người hàng xóm thân thiện...
mà các bạn biết.
Tôi đã đi một con đường dài từ lúc là chàng trai bị nhện cắn.
Lúc đó mọi việc dường như không hề thuận lợi cho tôi. Bây giờ...
Nhìn kìa, là Người Nhện.
- Quá dữ. - Người Nhện.
...mọi người thực sự thích tôi.
Ở lại đây đi. Mấy phút nữa sẽ phát lại đấy.
Được rồi mà.
Thành phố được an toàn.
Tôi cho là mình cũng có công trong đó.
Chú Ben hẳn rất tự hào.
Tôi vẫn đến trường. Đứng đầu lớp.
Thuyết Hamilton cho ta thấy...
các mức năng lượng bị xáo trộn bởi điện trường.
Từ dạng của ma trận này, chúng ta thấy gì?
Em Stacy?
Chỉ có "các trạng thái lượng tử m = 0" bị ảnh hưởng.
Đúng. Tốt lắm Stacy.
Parker? Em bổ sung gì sao?
Không ạ!
Và tôi đang yêu cô gái trong mơ của mình.
Xin chào.
Cô Watson để một vé cho tôi. Peter Parker.
Xin lỗi.
Cám ơn. Xin lỗi.
Tôi hồi hộp quá.
Đó là bạn gái tôi.
- Mình nghĩ cô ấy diễn tốt đấy. - Ừ!
Harry?
Harry!
Tớ cần nói chuyện với cậu.
Giải thích nhiều thứ.
Nói với bố tôi ấy. Làm ông ấy sống dậy đi.
Tớ là bạn cậu, Harry. Tớ quan tâm đến bố cậu.
M.J!
- Peter. - Chúc mừng em.
- Em diễn được không? - Được ư? Tuyệt ấy chứ.
- Em đã... - Anh nói là tuyệt à?
Em thích hoa lắm, thật đẹp. Và kia là của Harry.
- Tối nay anh ấy có đến không? - Có, anh gặp cậu ấy bên ngoài.
- Giữa hai người có chuyện gì thế? - Phức tạp lắm.
Nói lại lần nữa em nghe đi. Em diễn được không?
Em hồi hộp lắm. Hai đầu gối cứ run lên.
- Đầu gối em ổn mà. - Tiếng vỗ tay không to lắm.
Có chứ. Do thiết kế âm học thôi.
Đó là sự khuếch tán. Nó không cho sóng âm tụ lại.
Khi âm thanh là sóng, chúng lan truyền, và giống như...
Anh đúng là mọt sách.
Em có thấy ngôi sao đó không?
Anh biết gì không?
Em muốn hát trên sân khấu cả đời...
với anh ngồi ở hàng ghế đầu.
Anh sẽ có mặt.
Hãy nói là anh yêu em đi.
Anh yêu em.
Anh yêu em rất nhiều.
Luôn luôn yêu em.
- Sẵn sàng chưa? - Rồi.
Anh không thể trốn ở đây, Flint.
- Anh chỉ đến gặp con gái thôi. - Anh là tội phạm bỏ trốn.
Cảnh sát đang tìm anh. Anh không được lại gần con bé.
Anh chẳng là gì ngoài một tên trộm vặt.
- Có thể anh còn giết một người nữa. - Không phải như thế.
Không phải.
Anh có lý do tốt cho những gì đã làm.
Và đó là sự thật.
Anh và sự thật, ngồi trong tù, cùng ăn ba bữa một ngày.
Em sống trong sự hiện diện của sự thật...
và đó là cái sự thật mà anh đã bỏ lại...
ngay trên cái giường đó.
Penny.
Bố nhớ con.
Con cũng nhớ bố.
Bố hứa sẽ giúp con khỏe lại.
Dù phải làm gì bố cũng sẽ kiếm ra tiền.
Anh ra khỏi đây ngay.
Anh không phải là người xấu.
Chỉ là gặp vận rủi thôi.
Peter, gì thế cháu?
Là M.J ạ!
- Cháu sẽ cầu hôn cô ấy. - Ôi, Peter.
Ngày chú Ben cầu hôn cô, chúng ta đã rất lo sợ.
Và hào hứng.
Và rất trẻ.
Và cô yêu chú mãnh liệt.
- Cô đã đồng ý ạ? - Không.
Cô đã muốn nói có, nhưng lại nói không.
Cô chưa sẵn sàng. Chú cũng vậy.
Nên chúng ta đã từ từ.
Trông chờ việc đó.
Không muốn đâm đầu vào một thứ mà ngoài tình yêu, chẳng có gì để dựa vào.
Người đàn ông phải thông hiểu...
và đặt vợ mình lên trên hết.
Cháu có thể làm được không, Peter?
Cháu nghĩ cháu có thể.
Vậy thì cô chúc phúc cho cháu.
Cô mong cháu đã nghĩ ra một lời cầu hôn hay.
Chú của cháu đã lên kế hoạch hết.
Ông ấy dẫn cô đến bãi biển vào một ngày Chủ nhật.
Ông ấy trông thật ngất ngây trong bộ đồ bơi.
Và trông cô cũng không quá tệ.
Hai người chúng ta bơi rất cừ.
Đó là một ngày đẹp, và ông ấy nói:
"Hãy bơi ra đảo".
Và ở đảo, chúng ta tìm thấy một địa điểm hoàn hảo dưới gốc cây...
rồi nằm xuống và nhìn lên bầu trời.
Và ông ấy nói "Nhắm mắt lại đi, May".
Và cô đã làm thế. Rồi ông ấy nói "Mở mắt ra".
Cô cũng làm theo.
Và ông ấy cầm chiếc nhẫn này.
Lấp lánh...
trước mặt cô.
Cô nghĩ đó là ánh mặt trời.
Chúng ta đã kết hôn được 50 năm...
đến tháng 8 tới, nếu...
Nên...
cô mong cháu sẽ biến nó thành dịp đặc biệt với Mary Jane.
Làm gì đó mà con bé không thể nào quên.
Hãy đưa cho nó cái nhẫn này.
Cháu nhận đi.
- Harry. - Mày biết chuyện này sẽ đến mà, Pete.
Nghe tớ này. Tớ không giết bố cậu.
Ông ấy đã cố giết tớ. Ông ấy tự giết mình.
Câm miệng!
Tao vẫn còn đây, Peter.
Ghét những thứ này quá.
Harry?
Harry.
Harry.
Chúa ơi.
Harry.
Tỉnh dậy.
Chúa ơi.
- Khử rung tim. - 200.
Xong.
Không có phản hồi.
- Sạc lại nào. - Làm đi.
- Đang sạc. - Xong.
Không có phản hồi.
Sạc lại và làm lần nữa. Xong.
Đại úy Stacy.
Gì đây?- Flint Marko.
Là gã mà chúng ta buộc tội vụ giết Ben Parker.
- Có chuyện gì với hắn? - Thoát khỏi nhà tù Rikers.
- Và? - Hắn đang bỏ trốn.
Hắn đang ở vùng đầm lầy. Tôi nghỉ sẽ tóm được hắn.
Hắn kia.
Hai người, lo phía Tây. Tommy, lo phía Đông.
Hắn chạy đâu rồi?
- Các tụ điện đã sạc. - Được rồi.
Donnie, có dao động ở một chỗ.
- Có thay đổi trong khối lượng silicon. - Chắc là chim thôi. Nó sẽ bay đi ấy mà.
Bắt đầu tách phân tử.
- Cậu ấy sao rồi ạ? - Sẽ khỏe thôi.
Nhưng có suy giảm trí nhớ.
Đặc biệt là trí nhớ ngắn hạn.
Ngay lúc này cậu ấy sẽ không thể nhớ ra vụ tai nạn...
hoặc bất cứ gì vừa xảy ra gần đây.
Có vĩnh viễn không ạ?
Có thể. Thời gian sẽ trả lời.
Nếu cậu muốn thăm thì cậu ấy tỉnh rồi đấy.
Có lẽ tôi nên chờ.
Không sao đâu. Chỉ cần nói ngắn gọn thôi. Tôi muốn cậu ấy được nghỉ.
Chào cậu.
Chào.
Đầu tớ bị đập này.
Ừ!
Bác sĩ nói tớ gặp tai nạn.
Bị tông, người ta chạy mất.
Tớ không nhớ được gì nhiều.
Bố tớ...
ông ấy chết rồi phải không?
Thật là quái lạ.
Xin chào. Em đến nhanh hết sức có thể.
Mình biết gương mặt này.
Anh thế nào rồi?
Anh không biết.
Điều cuối cùng anh còn nhớ là mình khỏe.
Ở đâu đó.
Anh vẫn ổn.
Bọn em yêu quý anh, Harry.
Cảm giác như...
anh đã đi xa một thời gian dài.
Và giờ anh về nhà.
Thật tốt khi cậu quay lại.
Xin lỗi, tôi sẽ phải mời 2 người ra ngoài.
- Được. - Cám ơn nhé.
Ngày mai gặp lại.
Ừ, tốt lắm.
Ngủ đi nhé.
- Em nghĩ anh ấy sẽ không sao. - Anh cũng nghĩ vậy.
- Và giữa hai người tốt đấy chứ. - Ừ!
Cậu có những người bạn thật dễ thương.
Những người bạn thân nhất của tôi.
Tôi có thể hy sinh mạng sống vì họ.
- Vâng? - Em đây.
Chào em.
Peter, anh biết là em không mở được cửa mà.
No comments yet. Be the first to leave one.