처음 161줄입니다.
Hay quá! "Trouble"! Bài vào loại hay nhất mọi thời của Elvis.
- Thấy âm thanh thế nào? - Ừ. Ổn lắm.
Vì nội dung bài đó là cho một người ăn đòn, cũng rất hay theo kiểu riêng,
hay là ta thử bài nào đấy có màu Giáng sinh hơn nhé?
ELVIS GIÁNG SINH
Ờ. Tôi đang hơi do dự về cái cách tiếp cận kiểu Giáng sinh.
Tôi hiểu rồi. Được. Hay đó.
Rồi, thử một bài với Tiny Tim và nhóm Chú lùn Elvis nhé.
Thấy sao?
GIÁNG SINH VUI VẺ
Chào các cô.
Quỷ thần ơi, Scatter.
Chắc câu "đợi trong limo" hơi chung chung quá hả?
Cái quái gì thế? Mày bảo bọn tao sẽ được ngồi chơi với Elvis mà.
Biết áo gi lê đó có túi mà, đúng không?
- A lô? - Chào cưng. Anh gọi có muộn quá không?
Muộn với một người ở đây thôi, nó đang ngủ khì rồi.
- Ừ, thơm nó hộ anh nhé? - Giọng anh mệt thế. Anh ổn không?
Chả biết nữa, 'Cilla ạ. Cảm giác như thế giới sắp phát điên, còn anh kẹt ở đây
diễn sô Giáng sinh dở ẹc vì bị Đại tá ép.
- Em tin là sô đó sẽ hay. - Ờ. Ý em là sô với nhóm Chú lùn Elvis á?
- Ủa. "Chú lùn Elvis"? - Tin anh đi, thực tế tệ hơn tên đấy.
Làm gì có chuyện.
A lô? 'Cilla? Này, điện thoại bị sao đấy?
- Xin lỗi, tao muốn đẩy nhanh tiến độ. - Đẩy nhanh gì?
Việc của tao. Giết mày.
Và chả hiểu vì sao nhưng họ muốn mày nghe cái này trong lúc mày chết.
Hắn vừa bảo "giết tao" à?
Goulet?
Chà, cái ngày chết tiệt này cứ hay ho dần lên.
Chết tiệt, Scatter! Mày bắn tao rồi!
Thề có Chúa, lẽ ra sáng nay tao cứ ngủ tiếp thôi.
Gì? Tao không được lười một hôm à?
Khỉ thật!
CHỌN NIXON! NGỪNG CHIẾN TRANH!
Nghe này, anh bạn. Hôm nay tao mệt lắm rồi. Nên tao sẽ đập mày ra bã.
Cái quái gì kia?
Chết tiệt. Elvis đấy à?
Ui! Bỏ ra!
Xin lỗi thay nó nhé.
Ôi Chúa ơi, Elvis. Đỉnh quá.
Vụ này là sao?
Vụ này ấy hả, ừ.
Cô biết đấy… Đây là diễn tập. Tôi đang diễn tập cho sô truyền hình mới.
Chúa ơi, anh ta ổn không vậy?
Ổn, đó là máu giả thôi, cả nhà. Còn đấy là tay giả…
Hoặc gì đó. Và…
Sô mới tên gì ạ?
ĐẶC VỤ ELVIS
Dậy đi thôi, đồ khốn.
Đây là đâu?
Mày chết rồi đấy. Tao sẽ…
Lạy Chúa tôi.
Mày phải đần lắm mới mở mồm lúc này.
Anh Bobby Ray bạn tao đấy. Chắc mày nên nghe lời anh ấy đi.
Tôi đang nghĩ đến quy định nào trong nhà này nhỉ?
Rõ là chả phải cái về không gian riêng.
Cậu hứa không đem mấy trò hiệp sĩ nhảm nhí về nhà này rồi mà, quên à?
- Bà sẽ chả biết bọn tôi ở đây, bà Bertie. - Ê, tao mà thoát được thì tao sẽ…
Đại khái thế.
Bà Bertie, đá tảng của tao đấy. Điều hành mọi thứ, biết tao từ hồi tao đóng bỉm.
Nhắc đến bỉm, thấy con tinh tinh Scatter ngồi kia, cầm khẩu lục không?
Vấn đề của mày đấy. Chả là, tao quyết định được một thời gian rồi,
tao sẽ không ngồi yên trong lúc đất nước này tan nát
vì loạn lạc, vì bọn híp-pi mạt hạng, vì ma túy, vì tội phạm đâu.
Không, có tao ở đây thì không. Còn con Scatter á?
Ôi, nó chỉ làm vì nó thấy sướng thôi.
Ý tao không phải "sướng" kiểu đấy.
Tao có ý này, hay mày thử đừng lúc nào cũng kinh tởm thế nữa đi,
cả lúc ngồi trong cái bồn tắm nóng mà đống "nhầy" khỉ làm tắc nữa.
Bộ lọc trông như tội ác chiến tranh.
Nhìn tao. Giờ là lúc mày cho tao biết ai sai mày đi giết tao.
Cút đi, thằng ca sĩ. Họ trả công cho tao không phải để nói.
"Họ"? Thế "họ" là đám quái nào?
Nghe tao nói này, thằng khốn. Tao hứa với mày là Scatter sẽ bóp cò…
Chết tiệt!
"Nếu!" Khỉ thật, Scatter. Tao đang định bảo là "nếu" hắn không chịu nói!
Chả phải tôi bênh con tinh tinh mà hơi khó hiểu thật.
Thế,
"không biết cậu ở đây đâu" là thế này đấy à?
Có tí trục trặc thôi, bà Bertie. Có tí trục trặc thôi. Không sao.
Dù phòng khách này từng sạch sẽ hơn.
Mày biết không, có nhiều cách
để biến mày thành một cái áo len đan tay lỡ đấy.
Mày phải dọn cái đống này đi, mau.
Vì câu dọa áo len nghe hơi bị cụ thể đấy.
Ờ. Làm như tao biết chổi lau nhà ở đâu ấy.
Phóng!
Thề là có ngày cậu sẽ bị giết vì trò chống tội phạm vớ vẩn này.
Ờ, nhưng lần này có phải tại tôi đâu. Tại cái gã bị bắn vỡ sọ kia gây sự trước.
Tại thế thôi ấy hả?
Tôi chỉ biết là có kẻ muốn giết tôi.
Phóng!
Biết gì không, tôi cá là bọn Bolivia.
Không đâu.
Cái đám đó hầu như không còn nữa rồi.
Cái gì đấy? Túi đem đi à?
Cất lại mau.
Ê! Thế còn tên băng đảng cậu tình cờ gặp ở Miami hôm diễn sô Sinatra?
- Rõ là không phải. - Còn băng mô tô tháng trước nữa.
Sau vụ nó đó thì cũng không.
Có khi chỉ là ông chồng ghen tuông nào đấy
chán cảnh vợ hắn "nước nôi lênh láng" mỗi lần cậu lên tivi… Ui!
Thế có khoanh vùng được đâu? Vả lại vụ này cảm giác khác. Tay này chuyên nghiệp.
Cậu biết cậu đang nói gì không?
Tôi đã hứa với mẹ cậu sẽ trông chừng cậu, nhưng giờ mà còn sống, bà ấy sẽ…
Bảo: "Cảm ơn con, Elvis, vì cố biến thế giới thành nơi tốt đẹp hơn.
Con ngoan lắm, Elvis. Ăn vặt không?"
Ôi, xong chắc mẹ tôi sẽ bịt tai vào, vì chuẩn bị điếc tai lắm đây này.
Từ từ. Nhìn này, E. Tôi chán nên ngồi vọc một cái kính râm cho cậu đây.
Ngon.
Xem nhé.
Khoan. Mấy món Giáng sinh đâu hết rồi? Có cả đống kim tuyến các thứ mà.
Giờ tôi tiếp quản. Đây chả còn là sô Giáng sinh đặc biệt.
Thế thì là gì?
Hỏi đúng câu đấy, bồ. Vì nếu tôi được mơ thì sô này sẽ là một lời tuyên bố.
- Tuyên bố? - Chuẩn luôn.
Chỉ Rock and roll không pha tạp, như ta từng đánh trước khi đóng phim này nọ.
Có thế chứ, cậu bạn vâm của tôi.
- Chỉ cậu và anh em đánh nhạc. - Máy bay đi đón Scotty và DJ rồi.
- Khán phòng nổ tung. - Luôn thế.
Hay ta dán ngập chỗ này với bóng bay…
- Hả? - …cờ dải nhiều màu và… Ui! Cờ dây.
Đừng có mơ. Ra lấy xe đi.
Xin lỗi.
Ái chà chà. Cô Một, cô Hai, cô Ba.
Vâng, thưa các cô. Sao các cô vào được đây thế?
- Bọn tôi xin một kiểu nhé? - Được chứ, chắc chắn rồi, lại đây.
- Rồi, kiểu cuối này, tôi thề. - Được, người hâm mộ muốn gì chả được.
Và rõ là mấy cô không phải người hâm mộ.
Rồi, heo con, nhe răng ra nào.
- Nói… - Khoan. Hình như tao biết câu này.
Kim chi, bọn khốn!
Có thế chứ.
Dị quá nhỉ?
- Thế là thế nào? - Tôi làm việc thôi.
- Gì cơ? - Không có gì nhé. Bái bai!
Rồi. Tôi có vài lưu ý.
Cho tôi biết thế này là thế quái nào đi?
Rồi, nghe sẽ hơi/cực kỳ dị, nhưng
anh đang trong một danh sách đen.
Công nhận. Chán nhỉ?
- A, chào sếp sòng! - Hình như tôi đang trong danh sách đen.
- Chán nhỉ. - Scatter, đánh hơi được cô ta chưa?
Cậu chắc là nên thế này chứ, E?
Khi có người nói "danh sách đen", tôi muốn hỏi thêm.
Không. Ý tôi là, tin để con tinh tinh lần theo… mùi "chỗ đấy" của một cô ấy.
Scatter lo được.
Thế à? Vì lần trước thử, ta lao vào nồi tôm đất của Gloria Steinem.
Hai người ngồi lại xe,
tức là cấm gọi điếm phê cocaine lên, lần này tao dặn rất rõ rồi nhé.
Năm phút nữa tôi chưa ra, đón.
- Cậu Presley? - Còn chỗ cho một người nữa không?
Còn chứ ạ. Đợi tôi xem nhanh nhé.
Bình tĩnh đi. Tôi có hỏi đâu.
Cô ấy đây rồi. Tôi chưa biết tên cô.
- Ừ. Có lý do đấy. - Tôi muốn cô trả lời mấy câu.
Không, tôi nghĩ cái anh thật sự muốn là món sò điệp sốt Mimosa.
- Gì? - Chúa ơi, không ân hận đâu. Tin tôi đi.
Lần đầu tôi thử, món đó ngon đến nỗi tôi bĩnh ra quần đấy.
Nói ra tôi mới nghĩ có khi họ nấu chưa chín…
No comments yet. Be the first to leave one.