Slow Horses - Second Season

Slow Horses - Second Season

Muat Turun Sari Kata Vietnamese

Musim 2

Maklumat siaran

Slow Horses S02E04 Cicada 1080p WEB h264-TRUFFLE
Ulasan oleh Vicchouzai
Slow Horses S02E04 From Retail: Apple TV . Duration: 45min 23s. Phù hợp với các bản Webrip 720p - 1080p - 2160p. Nội dung: Tiếp theo các sự kiện ở phần 1, khi một cựu đặc vụ tên là Richard Bough được tìm thấy đã chết trên xe buýt sau một cơn đau tim, từ "

Tag

web
1080
Diterbitkan pada: 2022-12-16
Muat Turun: 10
Masalah Pendengaran: No

Pratonton sari kata Vietnamese

200 baris pertama.

Có người gọi tôi đến một bãi đỗ xe bên dưới mấy căn hộ nào đó.

- Gần đường Edgware? - Ừ.

Cô đã nói anh ấy không chết vì bị xe tông?

Vậy anh ấy chết thế nào?

Rebecca, anh ấy chết thế nào?

Khi tôi đến nơi thì đã thấy anh ta ở đó.

Không, làm gì có.

Có mà. Các anh bỏ vodka vào vodka của tôi.

- Đúng mà. - Cẩn thận nhé?

Nhớ nhìn đường trước khi rẽ.

Một gã đỡ anh ta lên xe đạp của mình.

Không. Lên xe là tôi khỏe ngay ấy mà.

Anh ta không sao hết. Say rượu hay phê thuốc gì đó thôi.

Rồi gã còn lại…

bắt đầu bóp cổ anh ta.

Gã thứ ba lên xe tôi và tông vào anh ta.

Có một gã đứng quan sát. Rồi hắn bỏ đi.

Cô có nhìn rõ mặt hắn không?

Sau đó thì sao?

Anh ta còn sống, nhưng tình trạng nguy kịch lắm.

Cái gã thứ ba, người bóp cổ anh ta ấy, hắn…

Hắn đã giết anh ta.

Như thế nào?

Trông hắn thế nào?

To con, tầm 50 tuổi, đầu trọc.

Vô cùng đáng sợ.

Rồi họ đặt anh ta và xe đạp lên phía sau một xe van.

Họ lái xe đến nơi anh ta được tìm thấy.

Rồi họ bảo tôi gọi xe cứu thương

và khai là bạn ông đạp xe ra trước xe tôi.

- Hai tên đã cán qua người anh ấy. - Vâng.

- Cô từng gặp họ chưa? - Rồi.

Tôi từng đi đưa hàng cho tên đó.

Đừng hỏi tôi là gì. Tôi không xem.

- Rồi. Cái gã đứng xem. Có phải hắn không? - Có thể. Tôi không biết.

Tôi không biết.

- Tôi không nhìn rõ. - Được rồi.

- Đây là người đã giết anh ấy? - Vâng, chính hắn.

Trường Anh ngữ nơi cô đến lấy tiền

là điểm giao hàng mọi khi à?

Không, là điểm mới.

Có ai ở đó khi cô đến lấy tiền không?

Không, họ đưa tôi chìa khóa

và dặn tôi dùng xong thì bỏ vào hòm thư.

Được rồi. Cảm ơn, Rebecca.

Ông đã nói nếu kể hết, ông sẽ bảo vệ tôi.

Được rồi. Đây.

Tôi sẽ cho cô số điện thoại của một dịch vụ.

Là nhà an toàn à?

Danh tính mới? Ông biết tôi sẽ cần tiền mà.

Họ trả lời bằng một mật danh thay đổi hàng tháng.

Cứ nói tên "Jackson Lamb",

và khi họ hỏi cô muốn gì, hãy nói số bảy.

Số bảy.

Vậy thôi. Và họ sẽ đến gặp cô sau khoảng nửa tiếng.

Được rồi.

A-lô?

Chào, Jackson Lamb bảo tôi gọi đến số này.

- Ông ấy bảo tôi yêu cầu số bảy. - Cô giữ máy nhé?

Vâng, tôi sẽ giữ máy.

- Cô muốn gọi món ông ấy thích à? - Xin lỗi. Gì cơ?

Số bảy.

Tôi không hiểu.

Số bảy là món yêu thích của ông Lamb, mì hai vắt.

Cô muốn gọi món ăn kèm luôn chứ?

DỰA THEO TÁC PHẨM DEAD LIONS CỦA MICK HERRON

Những Điệp Viên Hết Thời

Không quên gì bên ngoài chứ?

Chắc chắn sẽ mưa.

- Không ai ăn gì sao? - Không…

Tôi thấy không thoải mái

khi mọi người cứ nhìn tôi.

Ông có phải đi xa lắm không, Leo?

Dĩ nhiên ý tôi không phải là tài nấu nướng của Alex không đáng để đi xa thế.

Tôi có việc ở Worcester.

Tôi rẽ qua đây chút trên đường về London.

Anh ấy lúc nào cũng vậy, đến không báo trước.

- Ừ. - Khi nào gặp thì tiếp thôi.

Còn cậu thì sao, cậu Walker? Cậu là dân vùng này à?

Không. Tôi là nhà báo.

Tôi đến đây để viết bài về cuộc sống làng quê.

Vâng. Kelly đã tốt bụng dẫn tôi đi tham quan.

Đúng thế.

Vậy là cậu đang nằm vùng?

Không. Không phải nằm vùng.

Tôi không nghĩ mình có gan làm việc đó.

Cậu sẽ tìm được tin nóng gì chứ? Đây là ngôi làng rất tẻ nhạt.

Phía sau rèm cửa có đủ loại người.

Phải đó.

Nhưng tôi cá là cô giúp cậu ta kéo rèm ra.

Cô ấy rất tọc mạch.

- Ơ kìa. - Anh nói đúng quá.

Không. Theo nghĩa tốt cơ.

Cậu đã khám phá được gì rồi?

Tôi đi máy bay không tốt như tôi tưởng.

Hoặc Kelly không phải là phi công giỏi như cô ấy tưởng.

Tôi nghĩ vế đầu đúng đấy.

Nhưng tôi đã nghe đủ hết mọi chuyện phiếm trong làng rồi.

Và kẻ săn trộm.

Săn trộm nguy hiểm lắm.

Đúng vậy.

Hắn dùng bẫy hay súng? Hay thuốc độc?

Tùy xem là con gì.

Tự nhiên lại nói chuyện gì nặng nề quá.

- Ai uống cà phê không? - Có.

- Được rồi. - Để tôi…

Không. Cậu là khách. Ngồi đi.

Được rồi, Kelly, con đem dâu ra ngoài giúp mẹ nhé?

- Được rồi. - Tôi đi nhờ.

Cảnh báo trước, bạn tôi.

Cà phê Alex pha dở ẹc.

Xin chào. Cho tôi một vodka tonic nhé.

- Vâng. - Cảm ơn.

Xin chào.

Chào cô.

- Xin lỗi, anh bạn. - Không sao.

HỌC VIỆN ANH NGỮ WESTBROOK

Bạn đã gọi đến Học viện Anh ngữ Westbrook.

Vui lòng để lại tên và số điện thoại,

chúng tôi sẽ nhanh chóng liên hệ lại. Xin cảm ơn.

Nghe máy đi, Lamb.

Tin nhắn trả lời của ông là thứ duy nhất chuyên nghiệp

trong cái bãi rác này.

Ông cố dùng khiếu hài hước để che giấu sự bất an à?

Quá kiêu hãnh để hỏi tại sao tôi biết ông ở đó à?

Tôi đoán là vì ông theo dõi tôi.

Mặc dù trong hoàn cảnh hiện tại,

ông nên tìm việc có ích hơn để giết thời gian.

Như là gì?

Trước hết, điều trị y tế đàng hoàng vào. Google bảo gan của ông có vấn đề.

Bảy tháng trước, họ bảo là còn sáu tháng.

Bù giờ do chấn thương đấy.

Nhưng Nikky, câu hỏi ở đây là,

ông đang định có chấn thương gì?

Sau khi đào ngũ,

các sếp cũ của tôi đã nói rõ rằng

họ sẽ không trả thù.

Với điều kiện nếu ngày nào đó, họ yêu cầu thì tôi sẽ giúp. Và họ đã yêu cầu.

Tính chất yêu cầu là gì?

Tôi chỉ là một bánh răng nhỏ, ông Lamb.

Tôi chỉ được ra lệnh phải làm ông tập trung vào một nơi

trong lúc họ làm gì đó ở nơi khác.

Chết tiệt!

Hack được cái đồng hồ chưa?

Tôi chỉ cần mở ứng dụng thể hình là xong.

Lên lầu. Ngay!

Anh có vẻ… tôi không chắc nữa, hơi căng thẳng.

Tôi chỉ thắc mắc cô ở đây làm gì thôi.

- Giờ anh lại nhạy cảm quá rồi. - Tôi có nên thế không?

Tôi là MI5 mà.

Anh đã biết rồi.

Vậy là chúng ta lật bài hết rồi.

Bài của tôi thôi. Còn của anh?

Tôi không chắc cô muốn tôi nói gì.

CCTV ở Heathrow.

Hóa ra Chernitsky không hề ra nước ngoài.

Ông có nghe tôi nói không?

Chernitsky không hề ra nước ngoài. Tôi biết rồi.

Sao ông biết?

Vì hắn đã giết Harper.

Tôi đã nói chuyện với tài xế, Rebecca Mitchell.

Chỉ có điều cô ta không lái xe.

Đội an ninh của Pashkin cán chết Harper

trước khi Chernitsky thực hiện đòn kết liễu.

Pashkin?

Hắn đã giết anh ấy như giết Dickie.

Hắn có thứ thuốc độc gì đó như Rosa Klebb chết tiệt ấy.

Trụ sở mà biết thì sẽ cho dừng nhiệm vụ ngay. Ta sẽ không thể bắt chúng.

Vậy nên tôi không cho họ biết.

Taverner sẽ che giấu mọi việc

để có thể giữ thể diện.

Bọn khốn đó sẽ bị trục xuất, và tên của chúng sẽ bị xóa sạch

khỏi mọi bản kê khai chuyến bay từ đây đến Yakutsk.

Chúng đã giết hai đặc vụ của tôi. Không thể để việc đó xảy ra.

Có nên kể với Louisa không?

Có. Và tôi sẽ kể nếu cô ấy chịu nghe điện thoại.

- Anh làm cho Nevsky bao lâu rồi? - Gần 5 năm.

Trước đó thì sao? Chắc còn ngồi ghế nhà trường hả?

Nevsky đã thấy gì đó ở tôi từ lúc tôi còn rất trẻ.

- Thấy gì? - Tham vọng.

Người bên cạnh ông ta, ai cũng lười biếng.

Vậy là anh cứ thế bước vào và đuổi họ đi?

Họ tự đào thải mình thì có.

Nhưng đó là điều sẽ xảy ra khi những người thành công xuất hiện. Đúng không nào?

Cái đó thì tôi không biết.

Thôi nào. Cô là MI5. Vậy là quá thành công rồi.

Ồ, vâng, tôi không phải MI5 thông thường.

Tôi kiểu như bị tống vào lãnh cung,

trong một bộ phận tập hợp những kẻ chẳng ra gì.

Tôi thấy khó tin đấy.

Anh tốt thật, nhưng trong mắt họ, tôi là kẻ chẳng ra gì.

Tại sao?

Đó không phải khoảnh khắc tôi muốn nhớ lại.

Vậy sao cô không nghỉ việc?

Vì tôi không muốn việc đó trở thành đoạn kết cho câu chuyện của tôi.

Tôi không muốn chết ở Slough House như sếp của tôi sau này.

Và tôi không muốn chết

trước khi có cơ hội thoát khỏi đó như Min.

Min?

Min Harper. Đồng nghiệp quá cố của tôi.

Komen

No comments yet. Be the first to leave one.

Keep it about this subtitle — sync, quality, typos.500 characters left